Chapter 1
1
“Tái định nghĩa vị chua đầu ngày” nghe như slogan cho nước rửa chén hơn.
Tôi gạch ngang câu thứ ba trong sổ tay nâu, mạnh tay đến mức đầu bút kéo rách nhẹ mặt giấy. Đồng hồ góc phải MacBook hiện 8:28.
Văn phòng tầng 18 còn vắng. Chỉ có tiếng máy lọc không khí ù đều phía sau và vài tiếng bàn phím lẻ tẻ từ dãy account gần cửa kính. Đường Pasteur dưới kia còn ẩm sau cơn mưa đêm. Xe máy chạy thành vệt dài xám bạc.
Tôi kéo ly trà thuỷ tinh lại gần. Hơi nóng chạm vào đầu ngón tay.
Tối qua ở Mạch Nha, tôi đã ngồi gần hai tiếng chỉ để sửa một câu mở cho dự án rebrand sữa chua Việt. Barista đổi playlist ba lần. Tôi uống hết một cốc trà hoa cúc xanh và vẫn không viết được câu nào nghe giống người thật.
Đầu tôi rỗng.
Tôi lật sang trang mới.
“Có những buổi sáng người ta cần—”
Tôi dừng bút.
Không được.
Nghe như quảng cáo bảo hiểm.
Tôi tựa lưng vào ghế, ngửa đầu nhìn trần văn phòng sáng trắng. Rồi cửa thang máy cuối hành lang mở ra.
8:33.
Anh bước vào với áo sơ mi xám than gấp tay đến khuỷu, một tay cầm laptop, tay còn lại xách hai ly nước giấy. Tôi nhận ra anh trước khi não kịp gọi tên. Chắc vì cả tầng này không ai đi muộn mà vẫn có vẻ như mình đang đúng giờ.
Anh đi ngang dãy bàn giữa, kéo ghế ra bằng một tay rồi đặt một ly xuống bàn tôi.
Mùi cafe rang đậm lập tức lẫn vào mùi giấy mới và máy lạnh.
Tôi ngẩng lên.
Ly đen ít đường. Đá tách riêng.
Đúng kiểu tôi gọi dưới quán ở sảnh.
Tôi chưa từng kể ai trong công ty chuyện đó.
— Sếp Hưng vừa cc tên hai mình vào dự án rebrand.
Giọng anh trầm, còn hơi khàn của buổi sáng.
— Em lead copy, anh lead visual.
Tôi nhìn anh thêm một nhịp rồi mới gật.
— Vâng.
Anh không nói tiếp. Chỉ đứng đó, một tay đặt hờ lên lưng ghế trống cạnh bàn tôi. Tôi vô tình nhìn xuống ngón út tay phải anh.
Một chiếc nhẫn bạc trơn.
Không hoạ tiết. Không bóng lắm. Kiểu nhẫn người ta đeo lâu rồi quên tháo.
Tôi cũng không biết tại sao mình để ý.
Ánh mắt anh dừng ở cuốn sổ tay nâu đang mở trên bàn tôi. Chỗ câu bị gạch vẫn còn mực chưa khô hẳn. Tôi kéo tay che nhẹ trang giấy theo phản xạ.
Anh nhìn thấy động tác đó. Nhưng không cười.
— Câu này yếu thật.
Tôi ngước lên lần nữa.
Anh đã quay người về phía bàn đối diện chéo qua một dãy bàn, như thể vừa nói một chuyện rất bình thường.
Tôi nhìn ly cafe thêm vài giây rồi mở lại MacBook.
Slack nhảy thông báo mới.
“REBRAND_YOGURT_FINAL_v2_FINAL.”
Tôi ghét những file có chữ final quá hai lần.
Tôi mở brief, đọc lại phần định vị thương hiệu, rồi vô thức đưa tay xoay ly cafe về phía mình. Thành ly lạnh đọng nước.
Mùi cafe vẫn ở đó.
Tôi viết câu thứ tư vào sổ.
“Có những vị quen đến mức người ta quên lần đầu mình cần nó là lúc nào.”
Lần này tôi không gạch.
Phía đối diện, ghế anh khẽ kéo ra. Tiếng giấy phác lật một cái rồi im.
Tôi không nhìn sang nữa.
2
Đến gần 11h, văn phòng đông hẳn.
Thuý Vi ôm laptop chạy tới bàn tôi với tốc độ của người vừa phát hiện lỗi chính tả trong file đã gửi client.
— Chị Dung ơi cứu em với.
Con bé đặt máy xuống cạnh tay tôi, tóc thẳng còn hơi rối.
— Câu kết này nghe kỳ quá hả chị? Em đọc mười lần vẫn thấy nó như status thất tình.
Tôi kéo màn hình về phía mình.
“Chúng tôi không chỉ làm sản phẩm, chúng tôi tạo nên hành trình cảm xúc.”
Ừ. Hơi đau đớn thật.
Tôi sửa lại vài chữ rồi đẩy laptop về.
— Em bỏ chữ “hành trình” đi. Người bình thường không nói vậy.
— Em biết ngay chị sẽ chửi chữ đó mà.
Thuý Vi cười, rồi tự nhiên nhìn sang ly cafe cạnh tay tôi.
Ly vẫn nguyên.
Đá tan gần hết.
— Ủa chị ơi, cafe đó ngon không?
— Hả?
— Em chưa thấy chị uống cafe sáng bao giờ mà.
Tôi im.
Thuý Vi vẫn vô tư chống tay lên bàn.
— Mỗi lần em gặp chị dưới sảnh chị toàn uống trà thôi. Trà gì màu xanh xanh á.
Trà hoa cúc xanh.
Tôi uống gần như mặc định ở Mạch Nha. Đến mức barista chỉ cần thấy tôi mở cửa là tự bấm máy nước nóng.
Tôi nhìn lại ly cafe trước mặt.
Đen ít đường. Đá tách riêng.
Tôi không uống cafe sáng.
Vậy ly cafe này không phải để tôi uống.
Mà để tôi biết anh biết.
Cảm giác đó không giống được chăm sóc.
Nó giống ai đó vô tình đọc đúng một dòng trong đầu mình hơn.
Khó chịu nhẹ.
Và nguy hiểm.
Tôi kéo ly cafe ra xa thêm một chút.
— Chị thử thôi.
Tôi trả lời Thuý Vi sau vài giây.
— Em check lại câu kết draft hai chưa?
— Dạ rồi. Em gửi chị nha.
Con bé ôm laptop chạy đi tiếp.
Tôi ngồi yên nhìn màn hình. Con trỏ nhấp nháy giữa đoạn headline còn dang dở.
Phía đối diện chéo, anh đang cúi xuống xem bản phác giấy. Tay áo sơ mi xắn lên thêm một đoạn. Nhẫn bạc chạm vào mép giấy khi anh lật trang.
Tôi lập tức dời mắt đi.
Thật vô lý.
Chúng tôi mới nói với nhau chưa tới mười câu từ lúc anh vào công ty.
Sáu tháng.
Tôi biết anh từng làm ở một agency quốc tế lớn. Biết team design quý anh. Biết account nữ tầng này hay viện cớ qua bàn anh hỏi màu sắc rồi đứng nói chuyện hơi lâu.
Ngoài ra hết.
Tôi không thích cảm giác bị nhìn thấy quá sớm.
Đặc biệt là bởi người gần như không hỏi gì.
Đến đầu giờ chiều, ly cafe vẫn nằm bên phải laptop tôi.
Không ai đụng vào.
Có lúc tôi định mang bỏ đi. Nhưng làm vậy lại giống tôi đang phản ứng quá mức với một ly nước giấy ba mươi nghìn.
Nên tôi để mặc nó ở đó đến tận 3h hơn, khi đá đã tan hoàn toàn và mùi cafe chỉ còn rất nhẹ.
Anh đi ngang bàn tôi một lần để vào phòng họp kính cuối dãy.
Tôi đang sửa headline.
— Đoạn mở giữ câu thứ tư đi.
Tôi ngẩng lên ngay lập tức.
Anh vẫn đang bước tiếp, không dừng lại.
— Đỡ giả hơn ba câu đầu.
Cửa phòng họp khép lại sau lưng anh.
Tôi nhìn cuốn sổ tay nâu mở hé cạnh bàn phím.
Tôi chưa từng cho anh đọc nó.
Ít nhất tôi nghĩ vậy.
3
4h chiều, trời bên ngoài sậm xuống nhanh như ai kéo một lớp kính màu xám phủ lên thành phố.
Tôi mang ly trà ra pantry cuối hành lang.
Ly cafe buổi sáng cuối cùng vẫn không uống. Tôi đổ nó vào bồn rửa trước khi tự kịp nghĩ thêm gì nữa. Mùi rang đậm bốc lên một chút rồi biến mất dưới dòng nước.
Da tay tôi lạnh đi vì nước.
Tôi đang cúi lau ly trà thì cửa pantry mở.
Hưng bước vào.
Blazer xám. Kính gọng đen vuông. Điện thoại vẫn cầm trên tay như chưa kết thúc một cuộc gọi nào đó.
Anh đứng cách tôi một bước.
— Dung.
Tôi đặt ly xuống.
— Vâng anh.
— Em qua phòng anh năm phút.
Tôi chờ thêm một câu giải thích. Không có.
Giọng anh vẫn đều đều kiểu công việc thường ngày, nhưng tôi làm ở đây đủ lâu để biết người ta càng nói bình thường thì thường càng không bình thường.
— Dạ.
Anh gật nhẹ rồi quay ra ngoài trước.
Tôi lau khô tay bằng khăn giấy, nhìn đồng hồ trên microwave. 4:07.
Điện thoại rung trong túi áo.
Tin nhắn từ mẹ.
“Con à, mẹ gọi ba lần con không bắt máy. Tối nay về nhà ăn cơm được không?”
Tôi khựng lại một chút.
Sáng giờ tôi để điện thoại úp xuống bàn làm việc nên không nghe gì thật.
Ngoài hành lang, Hưng đã đi gần tới phòng họp kính.
Tôi mở khung trả lời mẹ.
Ngón tay vừa chạm bàn phím thì cửa phòng họp mở ra.
Ánh đèn trắng hắt xuống nền gạch bóng.
Tôi chưa kịp trả lời mẹ thì cửa phòng họp kính đã đóng sau lưng.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com