Chapter 2
1
— Ơi chị, em xin một ý.
Bảo Trâm nghiêng người qua bàn họp trước khi tôi kịp chuyển sang slide tiếp theo. Móng tay mới làm màu đỏ rượu chạm nhẹ lên tập giấy briefing.
— Em nghĩ phần này nên xoay sang góc gen Z hơn chút á. Kiểu mềm hơn, đỡ… corporate quá.
Tôi vẫn giữ remote trình chiếu trong tay.
9h07 sáng. Đây là lần chen ngang thứ hai của cô ấy kể từ lúc briefing bắt đầu.
Màn hình phía sau tôi còn hiện câu mở campaign.
“Có những vị quen đến mức người ta quên lần đầu mình cần nó là lúc nào.”
Câu thứ tư hôm thứ Hai.
Câu duy nhất tôi giữ lại.
— Ý đó mình có thể bàn ở phần tone triển khai sau.
Tôi nói, mắt vẫn nhìn màn hình thay vì nhìn Trâm.
— Phần này em đang nói về lõi thương hiệu trước.
— Dạ, em biết mà chị.
Bảo Trâm cười rất nhanh.
— Em chỉ thấy nếu mình muốn viral thì—
— Trâm.
Giọng nam cắt ngang giữa câu cuối của cô ấy.
Cả bàn họp im đi một chút.
Tôi quay sang cuối bàn.
Khang vẫn ngồi nguyên vị trí từ đầu buổi, laptop mở lệch sang một bên, tay cầm bút chưa đặt xuống. Anh không nhìn tôi. Cũng không nhìn slide.
Anh nhìn thẳng Bảo Trâm.
— Để chị Dung trình bày hết.
Giọng anh không cao. Chỉ rất gọn.
— Một ý của em không quan trọng bằng việc concept không đứt mạch.
Không khí trong phòng khựng lại.
Tiếng máy lọc không khí bỗng rõ hơn hẳn.
Bảo Trâm cười ngay sau đó.
Nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ chắc sẽ tưởng cô ấy không hề khó chịu.
— Haha em đùa thôi anh.
Cô ấy ngồi xuống lại, vuốt tóc nâu xoăn nhẹ ra sau tai.
— Em sợ mọi người căng thẳng quá á.
Hưng ngồi đầu bàn không nói gì. Chỉ cúi xuống ghi note vào iPad.
Tôi nhìn slide thêm một nhịp rồi tiếp tục.
— Như em nói lúc đầu, campaign này không bán vị chua. Nó bán cảm giác quen thuộc.
Giọng tôi vẫn đều.
Tôi không định cảm ơn anh trước cả phòng họp vì một câu cắt ngang đúng lúc. Chuyện đó còn kỳ hơn cả việc Bảo Trâm chen lời.
Thuý Vi ngồi cuối bàn ngẩng lên khỏi laptop.
— Em ghi ý “gen Z mềm hơn” của chị Trâm vào minutes luôn nha chị?
— Ừ.
Tôi đáp cho qua.
Briefing kéo thêm gần bốn mươi phút.
Bảo Trâm chen ngang thêm một lần nữa, nhưng lần này tự dừng giữa câu khi thấy Khang ngẩng đầu lên khỏi bản phác giấy. Tôi cũng không phản ứng gì thêm.
Có vài trận thắng không cần nói lớn.
Kết thúc buổi họp, mọi người tản ra gần như cùng lúc. Ghế xoay kéo trên nền gạch nghe khô khốc.
Tôi đóng laptop.
Khi đứng dậy, tôi nhìn thấy ở góc bàn mình thêm một ly cafe nữa.
Không note. Không tên.
Tôi đẩy nó ra sát mép bàn rồi ôm MacBook đi ra ngoài.
2
Đến trưa, Slack nhảy liên tục như thể cả công ty bỗng cùng lúc nhớ ra hạn chót đang ở ngay tuần sau.
Tôi ngồi sửa copy ở bàn làm việc đến gần 2h thì Bảo Trâm xuất hiện cạnh ghế tôi.
Mùi nước hoa ngọt quá mức cần thiết.
— Chị Dung ơi.
Tôi ngẩng lên.
— Sao em?
— Anh Khang vừa nhắn em hỏi câu kết.
Cô ấy tựa nhẹ vào mép bàn tôi như đang kể một chuyện rất bình thường.
— Chắc anh nghĩ em hiểu ý anh hơn.
Tôi nhìn cô ấy vài giây.
Bảo Trâm vẫn cười. Kiểu cười ngọt đến mức người đối diện khó phản ứng lại ngay.
Tôi không trả lời.
Chỉ mở Slack.
Không có tin nhắn nào giữa Khang và Bảo Trâm từ sáng đến giờ ngoài file visual anh gửi cả nhóm lúc 11h42.
Tôi kéo xuống thêm lần nữa.
Vẫn không.
— Chị thấy sao?
Bảo Trâm hỏi tiếp.
— Về gì?
— Về câu kết á.
Tôi gập MacBook lại.
— Khi nào anh ấy hỏi chị trực tiếp thì chị trả lời.
Nụ cười của Trâm đứng lại một chút rồi mới trở lại.
— Em đùa thôi mà chị.
Lại câu đó.
Tôi bắt đầu ghét nó.
— Ừ.
Tôi xoay ghế về phía màn hình lớn ngoài cửa kính.
Đường Pasteur dưới kia nắng lên rồi. Mặt đường còn loang vài vệt nước cũ từ cơn mưa đêm.
Bảo Trâm đứng thêm vài giây như chờ tôi nói gì nữa. Nhưng tôi không nói.
Cuối cùng cô ấy cũng bỏ đi.
Tôi mở Slack lại lần nữa dù biết chẳng có gì mới.
Bàn đối diện chéo vẫn sáng màn hình. Khang đang họp online, tai nghe đặt một bên, tay lật bản phác liên tục. Anh không nhìn sang phía tôi lần nào.
Tôi cũng không.
Nhưng đầu tôi vẫn mắc ở câu của Bảo Trâm.
Không phải vì ghen. Tôi chưa điên đến mức đó.
Tôi chỉ ghét cảm giác bị ai đó cố tình kéo vào một trò chơi mà mình không đăng ký tham gia.
Điện thoại rung lúc gần 6h.
“Mẹ.”
Tôi đứng dậy gần như ngay lập tức.
— Con nghe đây mẹ.
— Con à, mẹ nấu canh chua xong rồi. Tối nay chắc con không về được phải không?
Tiếng tivi nhà hàng xóm vọng đâu đó phía sau giọng mẹ.
Tôi nhìn đồng hồ góc màn hình.
6:02.
— Mẹ ăn trước đi mẹ. Con chắc còn ở công ty khuya.
— Ừ. Vậy nhớ ăn cái gì nóng nóng nghe con.
— Dạ.
Tôi tắt máy, quơ vội điện thoại với cuốn sổ tay nâu trên bàn rồi đi nhanh về phía thang máy.
3
Sảnh tầng 18 giờ này gần như trống.
Đèn vàng ngoài hành lang đã bật sớm vì trời âm u trở lại.
Tôi bấm nút thang máy rồi cúi xuống mở Grab. Điện thoại rung thêm một lần nữa từ team account nhưng tôi chưa đọc.
Cửa thang máy ding một tiếng.
Cùng lúc đó, cuốn sổ tay trên tay tôi trượt xuống nền gạch.
Tiếng bìa da chạm đất nghe rất rõ trong sảnh yên.
Tôi khom người xuống gần như cùng lúc với người từ trong thang máy bước ra.
Bàn tay anh chạm vào mép sổ trước tôi một nhịp.
Tôi ngẩng lên.
Khang đứng ngay trước cửa thang máy, tay cầm cuốn sổ nâu của tôi.
Trang giấy bị bung mở giữa chừng.
Đầu tôi lạnh đi.
Không phải vì campaign.
Trang đó không liên quan gì tới công việc cả.
Tôi bước tới một bước theo phản xạ.
— Anh—
Anh nhìn xuống trang giấy trước khi khép sổ lại.
Chỉ một nhịp rất ngắn.
Nhưng đủ để đọc.
Tôi biết điều đó ngay khi anh ngẩng lên.
Tiếng thang máy phía sau bắt đầu đóng cửa lại rồi mở ra lần nữa vì cảm biến.
Anh đưa cuốn sổ về phía tôi.
Ngón út tay phải chạm nhẹ vào bìa da cũ. Chiếc nhẫn bạc lướt qua tay tôi lúc tôi nhận lại.
Da tay anh ấm hơn không khí điều hoà ngoài hành lang.
— Em viết câu mở yếu.
Tôi giữ cuốn sổ chặt hơn một chút.
Anh nhìn tôi thẳng lúc nói câu tiếp theo.
— Nhưng đoạn ba đáng giữ. Đừng cho ai sửa.
Tôi đứng yên.
Không biết phải phản ứng thế nào với chuyện một người gần như xa lạ vừa đọc đúng thứ mình không định cho ai đọc.
Anh không giải thích vì sao anh đọc.
Cũng không xin lỗi.
Chỉ gật nhẹ rồi bước ngang qua tôi về phía phòng họp cuối hành lang.
Tôi quay lại nhìn theo theo bản năng.
Đèn trong phòng họp kính còn sáng. Bóng anh đi ngang lớp kính mờ rồi biến mất.
Cửa thang máy mở lần nữa.
Tôi bước vào trong.
Đến lúc ngồi lên Grab, tôi mới mở cuốn sổ ra.
Đèn vàng trong xe hắt xuống trang giấy nhăn nhẹ ở góc.
Dòng chữ nằm ngay giữa trang.
“Tôi không biết tại sao lúc anh ấy đi, tôi lại thấy nhẹ.”
Tôi đọc lại câu đó rất chậm.
Rồi nhớ tới cách anh nhìn xuống trang giấy lúc nãy.
Anh đã đọc đúng câu đó.
Anh không hỏi câu đó về ai.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com