Chapter 1

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - Deepseek
  4. Chapter 1 - Ba phút muộn
Next
Novel Info

**1**

Tôi gạch câu thứ ba.

Bút bi đen lướt qua trang giấy kẻ ô li trong sổ tay nâu, tạo một vệt dài từ đầu dòng đến cuối. Ba chữ cuối cùng của câu mở — “sống lại từ đầu” — chìm dưới mực. Không đúng.

Tôi ngồi ngửa ra ghế, nhìn qua ô cửa kính cạnh bàn. Tầng 18, toà nhà mặt đường Lê Lai, Quận 1. Sáng thứ Hai, 8 giờ 28 phút. Trời còn ẩm từ cơn mưa đêm qua, mấy toà nhà phía đường Pasteur vẫn chưa kịp khô.

Ly trà thuỷ tinh đặt bên phải bàn phím, còn nóng. Tôi nhấp một ngụm. Hoa cúc. Không đường.

Dự án rebrand thương hiệu sữa chua Việt — mã *Yogurt Việt* — được giao từ thứ Sáu. Tôi đọc brief 12 trang trong tối thứ Bảy ở Mạch Nha, viết ra mười hai gạch đầu dòng. Sáng nay định viết câu mở cho phần creative concept.

Viết được ba câu. Gạch cả ba.

Tôi mở trang thứ tư, viết:

*Thương hiệu này chưa từng chết. Chỉ là ngủ quên trong tủ lạnh nhà người Việt hai thập kỷ.*

Chưa gạch. Tạm được.

Tôi nghe cửa thang máy mở cuối hành lang. Tiếng giày da — nhịp đều, không vội. Tôi không quay lại.

Bóng người đỗ lại bên cạnh bàn. Mùi nước hoa nhẹ — gỗ đàn hương và chanh, không ngọt.

“Chào.”

Tôi ngước lên. Vũ Trí Khang. Art director chuyển vào sáu tháng trước. Anh mặc sơ mi xám than, tay áo gấp đến cẳng, tay phải đeo một chiếc nhẫn bạc trơn ở ngón út. Tôi chưa từng để ý kỹ — nhưng từ hôm nay tôi sẽ nhớ nó.

Trên tay anh là một ly cafe đen, đá, tách rời.

Anh đặt xuống bàn tôi, ngay cạnh ly trà.

“Cho em.”

Tôi nhìn ly cafe. Nhìn anh.

Khang kéo ghế đối diện ngồi xuống, mở Macbook, giọng trầm, câu sắc:

“Sếp Hưng vừa cc tên hai mình vào dự án rebrand. Em lead copy, anh lead visual. Sáng nay gặp nhau một số thứ cần đồng bộ.”

“Vâng.”

Anh nhìn tôi thêm một nhịp. Mắt một mí dài, lông mày thẳng. Rồi anh nhìn xuống sổ tay nâu của tôi — trang đang mở — nhưng không nói gì.

Khang đứng dậy, đi về bàn mình đối diện chéo qua một dãy bàn trống.

Tôi nhìn ly cafe. Mùi rang đậm, đắng, còn bốc hơi.

Tôi không uống cafe sáng.

**2**

Mười một giờ, Thuý Vi chạy đến bàn tôi.

“Chị Dung ơi, em gửi chị draft đoạn giới thiệu thương hiệu. Chị xem giúp em câu kết.”

Tôi đọc. Sửa hai từ. Gửi lại.

Thuý Vi nhìn xuống bàn tôi — vào ly cafe đen vẫn còn nguyên, nước đã tan gần hết.

“Ủa chị ơi, chị uống ly cafe đó có ngon không? Em chưa thấy chị uống cafe sáng bao giờ mà.”

Tôi nhìn ly cafe.

Đúng. Tôi chưa bao giờ uống cafe sáng. Tôi uống trà.

Ly cafe này — tôi không gọi, không nhờ ai mua, và chưa từng kể với bất kỳ đồng nghiệp nào rằng sáng thứ Hai tôi thường uống gì.

Vậy ai đã đặt nó? Và tại sao lại đúng kiểu tôi gọi ở quán dưới sảnh?

“Chị thử thôi,” tôi nói. “Em check lại câu kết draft hai chưa?”

Thuý Vi gật đầu chạy đi.

Tôi ngồi yên. Nhìn về phía bàn Khang. Anh đang cắm tai nghe, mắt dán vào màn hình, tay trái cầm bút phác gì đó. Chiếc nhẫn bạc ở ngón út tay phải vẫn sáng.

Anh không nhìn tôi.

Tôi nhấc ly cafe, định đổ đi. Rồi đặt lại.

Tôi sẽ để nguyên. Hết buổi sáng. Đến trưa, nước đá tan hết thành màu đen đục. Đến một giờ, nhân viên vệ sinh đến, tôi bảo “để đó”. Đến ba giờ, nước cafe đã ấm và đắng hơn, tôi mới cầm lên, đổ vào chậu rửa ở pantry.

Tôi không nhìn về phía bàn Khang lần nào trong ngày hôm đó.

Nhưng tôi nhớ chiếc nhẫn bạc. Và tôi tự hỏi — bằng cách nào anh biết tôi uống gì.

**3**

Bốn giờ chiều. Trời sắp mưa lại.

Tôi ra pantry rửa ly trà thuỷ tinh. Vòi nước chảy mạnh, xà phòng thơm mùi chanh. Tôi kỳ từng chỗ.

“Em còn về sớm không?”

Trần Đăng Hưng đứng ngay sau lưng, cách một bước. Blazer xám, kính gọng đen vuông.

“Chắc tầm sáu giờ. Em muốn xong phần draft chính.”

Hưng gật. Nhìn tôi qua mặt kính.

“Dung, em qua phòng anh năm phút.”

“Vâng.”

Tôi lau tay. Hưng quay lưng đi trước.

Trên đường đi, điện thoại rung hai lần.

Tin nhắn từ mẹ.

*Con à, mẹ gọi ba lần con không bắt máy.*

*Con bận lắm không?*

*Tối nay về nhà ăn cơm được không? Mẹ nấu canh chua cá lóc.*

Tôi chưa kịp trả lời.

Cửa phòng họp kính đã mở sẵn. Hưng đứng bên trong, tay chỉ vào chiếc ghế đối diện.

Tôi bước qua ngưỡng cửa.

Cánh cửa kính đóng sau lưng — tiếng “cạch” khô, vang trong hành lang vắng.

Mẹ vẫn đang đợi câu trả lời trong điện thoại.

Nhưng tôi không thể trả lời bây giờ.

Bởi vì tôi không biết Hưng sẽ nói gì.

Và tôi cũng chưa biết tại sao Vũ Trí Khang — người tôi chưa từng kể mình uống gì — lại đặt đúng ly cafe tôi vẫn gọi ở quán dưới sảnh.

Chiếc nhẫn bạc trên tay anh vẫn sáng trong đầu tôi.

Tôi gấp điện thoại, bỏ vào túi. Đối diện Hưng.

Anh mở miệng. Tôi ngồi im.

Cửa đóng rồi. Tôi sẽ biết câu trả lời sau năm phút.

Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel