Chapter 2

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - Deepseek
  4. Chapter 2 - Câu trên trang đó
Prev
Next
Novel Info

Hai ngày sau, tôi vẫn chưa trả lời mẹ.

Tin nhắn tối thứ Hai vẫn còn đó, ba dòng chữ xanh trên nền trắng. Tôi đã mở ra đọc lại năm lần. Mỗi lần đều định gõ “con về”, rồi lại xoá. Không phải vì không muốn về. Chỉ là tôi chưa biết nói gì về ly cafe, về Vũ Trí Khang, về cái cách anh nhìn sổ tay tôi mà không hỏi.

Sáng thứ Tư, tôi đến văn phòng lúc 8h50. Briefing concept rebrand vòng một lúc 9h.

Phòng họp kính tầng 18 đã đông. Hưng ngồi đầu bàn, blazer xám, kính gọng đen vuông, bút trong tay. Thuý Vi ngồi cuối bàn mở laptop ghi minutes. Bảo Trâm ngồi đối diện tôi, tóc nâu xoăn nhẹ, móng tay đỏ sậm vừa làm, miệng cười chào tôi khi tôi bước vào.

Khang ngồi cuối bàn bên trái, áo sơ mi trắng, tay áo dài, cổ cài nút phụ. Tay phải đặt trên bàn — chiếc nhẫn bạc sáng dưới đèn huỳnh quang. Anh không nhìn tôi.

Tôi mở sổ tay nâu, lật đến trang câu mở *”Thương hiệu này chưa từng chết”* — vẫn chưa bị gạch.

**1**

“Phần một — insight khách hàng.”

Tôi đứng dậy, chiếu slide đầu tiên. Giọng tôi đều, không nhanh, không chậm.

“Thương hiệu sữa chua Việt có hai thập kỷ gắn bó với người tiêu dùng, nhưng ba năm gần đây, thị phần giảm 12% ở nhóm tuổi 18-25. Lý do không phải chất lượng — vì vị không thay đổi. Vấn đề là câu chuyện không thay đổi.”

Tôi chuyển sang slide thứ hai.

Bảo Trâm ngồi đối diện, mắt nhìn màn hình, tay gõ điện thoại dưới gầm bàn. Tôi không để ý.

Slide thứ ba. Câu mở.

“Thương hiệu này chưa từng chết. Chỉ là ngủ quên trong tủ lạnh nhà người Việt hai thập kỷ.”

Tôi dừng một nhịp để cả phòng đọc.

“Ơi chị, em xin một ý — ”

Bảo Trâm chen ngang. Giọng nó cao, ngọng nghịu, không đợi ai cho phép.

“Em nghĩ phần này nên xoay sang góc gen Z hơn. Bọn trẻ bây giờ không còn nhớ thương hiệu này, nên mình phải nói ngôn ngữ của tụi nó. Chị nghĩ sao?”

Phòng im.

Tôi nhìn nó. “Để chị trình bày hết khung concept rồi em góp ý sau.”

“Vâng ạ.”

Nó cười.

Tôi tiếp tục. Slide thứ tư. Câu chuyện thương hiệu qua ba thời kỳ.

“Và phần ba của concept — ”

“Ơi chị, em xin thêm một ý nữa — ”

Lần thứ hai trong vòng bốn phút.

Khang ngẩng lên. Anh không nhìn Bảo Trâm, không nhìn tôi. Giọng anh trầm, cắt ngang:

“Trâm, để chị Dung trình bày hết. Một ý của em không quan trọng bằng việc concept không đứt mạch.”

Bảo Trâm cười. “Haha em đùa thôi anh. Em chỉ muốn đóng góp — ”

“Để sau.”

Khang nói, rồi cúi xuống bàn phím.

Hưng không can thiệp. Anh vẫn ghi chép, không ngẩng.

Tôi tiếp lời. Hết slide bốn, sang slide năm. Giọng tôi không đổi.

Bảo Trâm không cắt lần thứ ba.

**2**

Sau briefing, tôi về bàn, mở Notion viết lại đầu mục. Bảo Trâm theo sau.

“Chị Dung ơi.”

Tôi không quay lại. “Ừ.”

Nó đứng cạnh bàn, tay cầm ly nước ép màu cam, móng đỏ bám quanh ly.

“Nói thật nhé — anh Khang vừa nhắn em hỏi câu kết của phần brand story. Chắc anh nghĩ em hiểu ý anh hơn.”

Tôi dừng tay.

“Anh Khang nhắn em hồi nào?”

“Hồi nãy ạ, lúc gần cuối briefing.”

“Ừ.”

Tôi mở Slack. Khung chat với Khang — tin nhắn cuối từ tuần trước. Không có tin mới. Khung chat của Bảo Trâm với Khang — cũng không.

Tôi gấp Macbook lại.

“Em nhắn lại anh Khang giúp chị câu này — chị sẽ gửi anh ấy bản cập nhật brand story trước năm giờ.”

Bảo Trâm cười. “Vâng ạ.”

Nó quay lưng đi.

Tôi soạn tin nhắn cho Khang: *”Anh Khang, em gửi anh bản cập nhật brand story lúc 4h30, anh xem phần visual layout giúp em.”*

Gửi.

Ba phút sau, anh trả lời: *”OK.”*

Một chữ. Viết hoa. Không hỏi về Bảo Trâm.

**3**

Sáu giờ chiều.

Trời bắt đầu tối, đèn đường Q1 bật sáng vàng cam ngoài cửa kính. Tôi cầm sổ tay nâu, balo, đi ra thang máy.

Điện thoại rung. Mẹ.

“Con à, mẹ nấu canh chua xong rồi. Tối nay con về không?”

“Dạ chưa được mẹ. Con xong việc khuya.”

Mẹ im một lúc. “Thôi con ăn tối muộn nhớ gọi grab.”

“Vâng.”

Tôi cúp máy, bước vào thang máy. Balo va vào thành cửa, sổ tay nâu văng ra, rơi xuống sàn, mở sẵn ở trang giữa.

Tôi cúi xuống nhặt — thì cửa thang máy mở ra.

Khang đứng ngoài, tay cầm ly cafe giấy.

Anh nhìn tôi. Nhìn quyển sổ dưới sàn. Không nói gì, anh cúi xuống nhặt.

Tay anh đưa về phía tôi — chiếc nhẫn bạc dưới đèn vàng của thang máy.

Tôi nhận lấy. Đầu ngón tay anh chạm mu bàn tay tôi — thoáng, ấm.

Nhưng anh chưa thả sổ ra ngay.

Anh đứng yên, mắt nhìn xuống trang mở. Dòng chữ tôi viết tối thứ Bảy ở Mạch Nha, trong lúc đợi trà, khi cô đơn và mệt đến mức viết ra một câu không cho ai đọc:

*”Tôi không biết tại sao lúc anh ấy đi, tôi lại thấy nhẹ.”*

Rồi anh nói:

“Em viết câu mở yếu. Nhưng đoạn ba đáng giữ — đừng cho ai sửa.”

Anh thả sổ. Tay tôi cầm lại.

Anh bước vào thang máy, đứng cạnh tôi, không bấm tầng.

Thang máy đóng cửa. Xuống.

Tôi không hỏi anh đã đọc gì. Anh không nói thêm.

Đèn thang máy nhấp nháy từng tầng. Không khí lạnh, mùi cafe từ ly anh hoà với mùi gỗ ván.

Tầng hầm. Cửa mở.

Khang bước ra trước, không ngoái lại.

Tôi đứng yên, tay cầm sổ.

Xuống tầng trệt. Tôi ra ngoài, lên xe Grab. Xe chạy ra đường Lê Lai, đèn đỏ dừng trước ngã tư. Tôi mở sổ ra — trang vẫn mở ở đó.

Anh đã đọc đúng câu tôi viết về ex.

Anh không hỏi câu đó về ai.

Và câu cuối của anh — “đoạn ba đáng giữ” — tôi có hai đoạn ba. Một trong campaign. Một trong sổ tay.

Tôi không biết anh nói câu nào.

Điện thoại rung. Slack.

Khang: *”Đoạn ba vẫn đáng giữ. Em sửa câu mở chưa?”*

Tôi nhìn màn hình. Ngón tay cái đặt trên bàn phím.

Tôi không trả lời.

Xe rẽ vào đường Trần Quốc Thảo. Tôi cất điện thoại, ôm sổ tay nâu vào lòng.

Anh đã đọc câu tôi viết về ex. Anh biết có một “anh ấy” từng rời đi. Và anh vẫn chọn nói “đừng cho ai sửa”.

Tôi không biết điều đó có nghĩa gì.

Nhưng tôi biết mình sẽ không ngủ được đêm nay.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel