Chapter 3

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - Deepseek
  4. Chapter 3 - Mười một giờ, ly cafe pha lại
Prev
Next
Novel Info

Tối hôm đó tôi không ngủ được.

Không phải vì câu “đoạn ba đáng giữ” — mặc dù nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Cũng không phải vì tin nhắn Slack của Khang lúc tối, cái tôi đã để nguyên không trả lời.

Tôi không ngủ được vì tôi đã viết câu đó.

*”Tôi không biết tại sao lúc anh ấy đi, tôi lại thấy nhẹ.”*

Tôi viết nó khi một mình ở Mạch Nha, uống trà hoa cúc, nghĩ về người yêu cũ đã chọn Singapore thay vì chọn tôi. Tôi chưa từng kể câu đó cho ai. Và Vũ Trí Khang đã đọc nó.

Anh không hỏi “anh ấy là ai”. Anh cũng không an ủi. Anh chỉ nói “đoạn ba đáng giữ”.

Tôi nằm trong bóng tối của căn hộ studio ở Trần Quốc Thảo, nhìn lên trần nhà, nghe tiếng xe máy thưa thớt ngoài đường. Điện thoại để cạnh gối, màn hình tối.

Tôi không trả lời Slack của anh.

Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng lúc 7h30 — sớm hơn mọi ngày.

**1**

Văn phòng tầng 18 vắng tanh. Mấy dãy đèn huỳnh quang chưa bật hết, chỉ có đèn bàn lác đác từ mấy góc xa. Máy lọc không khí ù đều.

Tôi ngồi xuống bàn, mở Macbook, mở file campaign. Lướt qua mấy dòng cũ, sửa một chỗ, xoá, gõ lại.

Tôi không nhìn về phía bàn Khang. Anh chưa đến.

Đến 8h45, cửa thang máy mở. Tiếng giày da quen thuộc. Tôi vẫn cúi mặt vào màn hình, tay gõ đều.

Khang đi qua bàn tôi. Không dừng. Không nói gì.

Mùi nước hoa gỗ đàn hương thoảng qua, rồi xa.

Buổi sáng trôi qua. Tôi làm việc bình thường — mở file, viết draft, gửi mail cho team. Tôi không gửi gì riêng cho Khang. Tôi cũng không đặt bản cứng trên bàn anh như mọi lần.

Tôi tự nhủ mình không tránh anh. Tôi chỉ không có gì cần nói.

Nhưng đến 10h30, tôi mở Slack — và thấy mình đã soạn một tin nhắn cho anh trong khung nháp.

*”Anh có năm phút không?”*

Tôi nhìn nó năm giây. Rồi xoá.

Soạn lại.

*”Tối qua em quên không trả lời.”*

Xoá.

Tôi tắt Slack, đóng laptop, ra pantry pha trà.

**2**

Mười một giờ đêm.

Tôi vẫn ở văn phòng.

Cả ngày tôi và Khang không nói chuyện. Anh gửi một mail về bố cục visual, tôi trả lời bằng mail, không Slack, không gặp trực tiếp. Hưng không gọi họp gì thêm. Thuý Vi hỏi tôi “chị và anh Khang có vấn đề gì à?” — tôi bảo “không”, nó không hỏi lại.

Bây giờ, văn phòng chỉ còn hai bàn sáng đèn. Bàn tôi góc cửa kính, và bàn Khang đối diện chéo.

Đèn huỳnh quang trên trần đã tắt hết. Chỉ còn đèn bàn vàng của mỗi người, và ánh sáng lạnh từ màn hình Macbook.

Tôi đang viết draft caption cho campaign. Block một xong. Block hai thì dính.

Nhìn màn hình, mấy chữ hiện lên rồi xoá, hiện lên rồi xoá.

Bên kia, tiếng cuộn chuột của Khang nghe rất rõ. Anh không bật nhạc, không gọi điện. Chỉ tiếng cuộn, tiếng gõ bàn phím cách quãng dài.

Tôi đứng dậy đi ra pantry.

Hành lang tối, chỉ còn đèn thoát hiểm. Pantry sáng hơn, đèn ấm, máy pha cafe đỏ còn ấm sau lần cuối ai đó dùng lúc chín giờ.

Tay tôi vừa lấy gói trà túi lọc thì thấy ly cafe của Khang bên cạnh máy pha — cạn, chỉ còn lớp bám nâu dưới đáy.

Tôi do dự một nhịp.

Rồi tôi lấy một ly giấy khác, cho đá, rót cafe đen từ bình còn ấm. Ít đường. Đúng kiểu anh uống — tôi đã để ý cách anh pha.

Tôi cầm ly đi về phía bàn anh.

Khang đang nhìn màn hình, không quay ra. Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo gấu lên khuỷu, chiếc nhẫn bạc ở ngón út tay phải sáng dưới đèn bàn.

Tôi đặt ly cafe xuống bên phải bàn phím anh.

Anh ngẩng lên.

Nhìn ly. Nhìn tôi.

“Cảm ơn em.”

Hai từ. Rất khẽ.

Tôi gật. Quay về bàn.

**3**

Mười lăm phút sau, tôi đứng ở pantry lần nữa, pha trà. Nước sôi, tôi nhúng túi lọc hoa cúc vào ly thuỷ tinh. Hơi nước bốc lên.

Khang bước vào.

“Còn viết được không?”

Tôi nhún vai. “Gọi là được.”

Anh cầm ly cafe tôi pha, ngồi lên một trong hai chiếc ghế nhựa trong góc pantry. Tôi ngồi ghế còn lại.

Khang uống một ngụm. “Cafe hôm nay khác.”

“Em pha.”

“Em biết cách anh uống.”

Tôi không trả lời. Uống trà.

Khang đặt ly xuống, ngón tay cái vuốt nhẹ vành ly. Rồi anh nói:

“Em gái anh. Mười tám tuổi. Đang du học Tokyo.”

Tôi nhìn anh.

“Hôm nay nó video call lúc ba giờ sáng giờ Nhật vì sợ một con gián trong phòng. Anh phải bật webcam đi quanh phòng nó để tìm.”

Khang kể với giọng đều, không cố gây cười. Nhưng khoé miệng anh nhếch lên một chút. Lần đầu tôi thấy anh cười.

“Con gián có to không?”

“To. Kiểu Nhật nó nuôi gián cũng to hơn mình.” Anh lắc đầu. “Mà nó không sợ gián. Nó sợ ở một mình.”

Tôi gật.

Anh hỏi: “Em viết khuya mỗi tối à?”

“Gần như.”

“Vì không ngủ được, hay vì viết lúc khuya hay hơn?”

Câu hỏi đó. Không phải kiểu “sao em thức khuya thế” mà đồng nghiệp hay hỏi. Anh hỏi cụ thể. Như thể anh đã quan sát đủ để biết có hai loại người viết khuya.

Tôi mở miệng định trả lời — thì điện thoại rung.

Tin nhắn.

Tôi rút điện thoại từ túi quần.

Số không lưu trong danh bạ. Nhưng tôi biết.

Ex. Dev Singapore. Một năm im lặng.

*”Anh về SG cuối tháng. Em rảnh không?”*

Tôi đọc. Tay đặt trên màn hình, không trả lời.

Tôi mở Slack — giả vờ kiểm tra tin nhắn công việc, gõ vài phím vô nghĩa.

Khang không hỏi. Anh vẫn uống cafe, mắt nhìn ra hành lang tối. Nhưng tôi thấy anh đặt ly xuống chậm hơn bình thường.

**4**

Mười hai giờ rưỡi.

Văn phòng càng yên. Tôi vẫn ngồi ở bàn, nhưng không viết được thêm câu nào. Tin nhắn của ex vẫn ở đó, chưa trả lời.

Khang gấp Macbook. Anh đứng dậy, khoác áo hoodie đen, đi về phía thang máy.

Anh đi qua bàn tôi.

Dừng lại.

“Anh về trước. Em đừng ở lại quá khuya.”

“Vâng.”

Anh không đi ngay. Đứng thêm một nhịp, tay đút túi quần, nhìn xuống bàn tôi — sổ tay nâu mở, kính gọng tròn đặt trên trang giấy.

Rồi anh nói:

“Đoạn ba của em vẫn đáng giữ.”

Anh đi.

Tiếng giày da trên sàn gỗ. Tiếng thang máy mở. Tiếng cửa đóng.

Tôi ngồi yên.

Câu “đoạn ba” — anh đã nói ba lần. Lần đầu ở thang máy sau khi đọc sổ tay tôi. Lần thứ hai qua Slack tối qua. Lần này.

Nhưng tôi vẫn có hai đoạn ba.

Tôi không biết anh đang nói cái nào.

Điện thoại vẫn cầm trên tay. Tin nhắn của ex vẫn chưa trả lời.

Tôi soạn một tin nhắn vào khung nháp Slack của chính mình: *”Em bận.”*

Rồi xoá.

Lần này tôi không xoá hết. Để lại một chữ.

*”Bận.”*

Tôi tắt máy.

Văn phòng chỉ còn tôi. Đèn bàn vàng, tiếng máy lọc không khí, và một ly trà hoa cúc đã nguội.

Tôi không viết thêm được gì nữa.

Chỉ ngồi.

Tự hỏi tại sao Khang không hỏi tin nhắn đó là của ai.

Và tại sao anh lại nói “đoạn ba vẫn đáng giữ” đúng lúc này — khi tôi vừa nhận tin nhắn từ người đã rời đi.

Tôi không có câu trả lời.

Nhưng tôi biết ngày mai tôi sẽ đến văn phòng sớm. Và tôi sẽ không tránh anh nữa.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel