Chapter 4

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - Deepseek
  4. Chapter 4 - Mạch Nha, một chiều thứ Bảy
Prev
Next
Novel Info

Hai ngày sau, tôi không tránh Khang nữa.

Sáng thứ Sáu, tôi đặt bản cứng draft lên bàn anh như trước. Anh gật khi tôi đi ngang. Chúng tôi không nói gì về đêm thứ Năm, về tin nhắn của ex, về cái cách anh nhìn tôi trong pantry rồi nói “đoạn ba vẫn đáng giữ”.

Nhưng tôi thấy anh uống ly cafe tôi pha. Và chiếc nhẫn bạc trên tay anh sáng dưới đèn bàn — tôi đã nhìn nó nhiều đến mức bắt đầu thấy quen.

Chiều thứ Bảy, Hà Mi nhắn: *”Mày rảnh không? Lâu rồi tao chưa thấy mặt.”*

Tôi hẹn nó ở Mạch Nha.

**1**

Hai giờ chiều, tôi đến trước. Gọi một cốc trà hoa cúc xanh, ngồi bàn cũ sát cửa sổ kính. Quán vắng, chỉ có vài bàn sinh viên và một ông khách trung niên đọc báo. Barista tóc dài cột sau gáy, tay pha cafe không ngừng.

Tôi mở sổ tay nâu, viết vài dòng về insight mới cho campaign — nhưng không tập trung. Mắt tôi cứ nhìn ra cửa, đợi Hà Mi.

Nó đến lúc 2h15, áo hoodie cam chói, tóc bob nhuộm tím nhạt bịt trong mũ len. Air Pods vắt trên cổ. Nó ngồi xuống, thở hổn hển.

“Trời ơi, tắc đường quá mày ơi. Tao đi xe ôm từ Q3 qua đây mà muốn chết.”

“Gọi đồ đi.”

Hà Mi gọi một ly bia thủ công. Nó uống một ngụm, nhìn tôi chằm chằm.

“Rồi, kể tao nghe. Anh art director mới có thật sự đẹp như đồn không?”

Tôi nhìn ly trà. “Mày đang nói ai?”

“Ủa mày, còn ai nữa. Thằng art director mới của công ty mày. Tóc rối, mặt xương, nhìn kiểu gì ấy.” Hà Mi nhấp bia. “Tao thấy nó trong ảnh team building thằng Nam gửi. Mà thằng Nam quen nó à?”

“Nam là bạn thân của Khang.”

Hà Mi mở to mắt. “Mày gọi thân mật vậy hả?”

Tôi không trả lời. Uống trà.

“Ủa mày, mày phủ nhận quá nhanh là tao càng nghi đó.”

Hà Mi cười lớn. Barista quay nhìn. Tôi vẫn không cười.

Nhưng trong đầu tôi, hình ảnh chiếc nhẫn bạc và câu “đoạn ba đáng giữ” lại hiện về.

**2**

Chuông gió leng keng.

Tôi quay ra vô thức. Khang bước vào cùng một người đàn ông khác — gầy, râu cằm ngắn, mặc hoodie xám. Họ đi về phía quầy gỗ teak đối diện bàn tôi, không nhìn về phía chúng tôi.

Khang mặc áo sơ mi trắng, tay áo gấu đến khuỷu, quần jeans tối. Tóc anh rối hơn ở công ty.

Chiếc nhẫn bạc ở ngón út tay phải vẫn ở đó.

“Kìa,” Hà Mi nói nhỏ. “Vừa nhắc Tào Tháo.”

Tôi không quay lại. Nhưng Hà Mi thì không bỏ qua. Nó đứng dậy, cầm ly bia.

“Đi qua chào đi mày.”

“Hà Mi — ”

“Ủa mày, đồng nghiệp mà. Xã giao tí.”

Nó kéo tay tôi. Tôi đành đứng dậy, cầm ly trà, đi theo.

Nam — người đàn ông đi cùng Khang — thấy chúng tôi, nhảy dựng lên.

“Trời ơi đúng người này luôn.”

Khang đặt ly cafe xuống. Anh nhìn tôi. Gật đầu.

Nam vỗ vai Khang, cười với Hà Mi rồi với tôi. “Hai em ngồi đây lâu chưa? Bọn anh mới tới.”

Hà Mi đáp nhanh: “Bọn em hai giờ đã ngồi rồi. Mà nè, anh là Nam đúng không? Em xin info anh qua Dung hồi trước.”

“Ừ anh Nam. Còn đây — ” Nam chỉ Khang — “thằng Khang, art director. Chắc em biết rồi.”

Hà Mi cười đểu. “Biết. Dung kể suốt.”

Tôi không nói gì. Uống trà.

Nam kéo ghế mời Hà Mi ngồi cạnh. Hà Mi ngồi xuống, tôi ngồi bên cạnh Hà Mi, đối diện với Khang qua quầy gỗ.

Barista gọi món. Hà Mi gọi thêm bia. Tôi gọi thêm trà.

Nam nhìn tôi rồi quay sang Khang: “Ê, em Dung đây hả? Em viết hay lắm. Thằng Khang nhắc em nhiều lắm. Lúc nào ngồi nhậu cũng có một câu.”

Khang không nói. Không phủ nhận.

Anh nhìn tôi. Tôi nhìn lại.

**3**

Bốn giờ chiều. Mưa bắt đầu rơi nhẹ bên ngoài cửa kính.

Chúng tôi đã ngồi với nhau gần một tiếng. Hà Mi và Nam nói chuyện freelance, thỉnh thoảng cười lớn. Tôi và Khang ít nói, nhưng khi mắt chạm nhau, anh không tránh.

Rồi chuông gió leng keng lần nữa.

“Ơi anh Khang, ơi chị Dung, hai người làm gì ở đây vậy?”

Giọng cao, ngọng nghịu. Bảo Trâm.

Nó bước vào cùng một người đàn ông trung niên — áo polo xanh, tóc cắt cao. Khách client. BT mặc sơ mi pastel hồng nhạt, váy ngắn màu kem, son đậm, móng tay vẫn đỏ sậm.

Người đàn ông cười xã giao với nhóm chúng tôi rồi đi tìm bàn riêng. BT không đi theo.

Nó kéo ghế, chen vào giữa Khang và Nam.

Cạnh Khang.

Vai nó chạm vai anh.

“Em đi với khách,” BT nói, giọng reo reo. “Mà gặp cả nhóm mình ở đây vui quá. Chị Dung hôm nay xinh quá, em ít khi thấy chị mặc đồ bình thường.”

Tôi nhìn nó. “Cảm ơn em.”

BT lấy điện thoại ra, mở camera selfie, kéo Khang vào khung hình.

“Chụp một tấm kỷ niệm anh ơi.”

Khang không cười. Anh lùi đầu ra sau một chút. BT vẫn chụp. “Haha em đùa thôi.”

Hà Mi ngồi bên cạnh tôi, mắt mở to, môi mím lại. Tôi đặt tay lên cổ tay Hà Mi dưới gầm bàn. Nó hiểu. Nó ngậm miệng nhưng mắt vẫn nheo lại nhìn BT.

BT quay sang tôi: “Chị Dung ơi, anh Khang nói chị có tiến triển tốt với phần copy, em mừng quá. Em với anh Khang cũng đang bàn về visual của dự án. Chắc em phải hỏi anh ý nhiều hơn.”

Khang đưa tay — đẩy ly nước lọc của BT về phía trước mặt nó. Một cử chỉ chậm, khô.

“Em uống nước đi,” anh nói. “Không thì nóng.”

BT cầm ly, cười. “Dạ.”

Tôi đứng dậy. “Em xin phép về trước. Hà Mi, đi không?”

Hà Mi đứng dậy ngay. “Đi.”

Nam vẫy tay. “Hai em về an toàn nhé.”

Khang không nói gì. Anh nhìn tôi. Tôi nhìn lại.

Tôi và Hà Mi ra về. Bước ra khỏi Mạch Nha, đường Pasteur ướt mưa. Hà Mi quay lại, nhìn qua cửa kính.

“Ủa mày, con đó toxic quá vậy mà công ty mày nuôi được.”

Tôi không trả lời.

**4**

Mười lăm phút sau, trên xe Grab về, điện thoại rung.

Slack. Tin nhắn từ Khang.

*”Cầm giúp anh cái này ở quầy. Barista gửi anh chiều nay quên lấy. Mai trả.”*

Kèm một tấm ảnh. Một cuốn portfolio cũ, bìa cứng màu xám, gáy mòn.

Tôi bảo tài xế quay lại Mạch Nha. Lấy portfolio từ quầy barista. Anh ta nói: “ủa chị là bạn của anh Khang hả? Ảnh dặn em đưa cho người đến lấy, không gửi grab.”

Tôi cầm portfolio, lên xe.

Trên đường về, tôi mở ra. Lật đến trang được gấp nếp cố định.

Trang 14.

Concept cũ của Khang hai năm trước, cho một thương hiệu sữa chua — cũng là thương hiệu sữa chua, nhưng bản cũ hơn.

Góc trên bên phải trang, dòng ghi chú bằng bút đỏ: *”Agency phối hợp: Eastbridge Partners.”*

Tay tôi bám chặt vào bìa portfolio.

Eastbridge Partners. Agency của ex-bf tôi.

Anh dev Singapore.

Tôi nhớ cái tên đó. Ex từng nói: “Bên anh đang hợp tác với một art director giỏi lắm, tên Khang. Em có biết không?”

Tôi không trả lời. Tôi chưa từng gặp Khang lúc đó.

Vậy mà bây giờ, Vũ Trí Khang đang ngồi cạnh tôi ở văn phòng.

Anh review portfolio tôi hai năm trước.

Anh nhớ tôi.

Và anh không nói gì.

Xe chạy qua cầu vượt, đèn đường vàng cam lướt trên mặt kính. Tôi cầm portfolio trên tay.

Tôi sẽ hỏi anh.

Không phải qua Slack. Không phải qua mail.

Tôi sẽ hỏi thẳng.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel