Chapter 5

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - Deepseek
  4. Chapter 5 - "Anh biết tôi từ trước à?"
Prev
Next
Novel Info

Tối thứ Bảy, tôi không ngủ.

Tôi ngồi trên giường, mở portfolio xám ra xem lại trang 14 thêm ba lần nữa. Dòng chữ bút đỏ *”Agency phối hợp: Eastbridge Partners”* không hề thay đổi. Tôi lật sang trang 15, 16, 17 — không còn ghi chú nào liên quan đến tôi. Chỉ còn trang 14.

Ex từng nói về anh. *”Một art director giỏi lắm, tên Khang.”* Lúc đó tôi không hỏi thêm. Tôi không quan tâm đến ai ngoài ex. Mà ex cũng đã chọn Singapore thay vì tôi.

Vậy mà bây giờ, người ấy — người ex từng nhắc — đang ngồi cạnh tôi ở văn phòng. Đặt cafe lên bàn tôi. Đọc sổ tay tôi. Nói “đoạn ba đáng giữ”.

Tôi cất portfolio vào ngăn kéo bàn học. Đặt điện thoại cạnh gối. Mở Slack. Không có tin nhắn mới từ Khang.

Tôi tắt màn hình. Trong bóng tối, tôi tự hỏi: anh có chủ động tìm tôi không? Hay tôi chỉ là người anh tình cờ gặp?

Sáng thứ Hai, tôi đến văn phòng sớm hơn mọi ngày.

**1**

7h45. Văn phòng tầng 18 còn lác đác vài người. Bàn Khang trống.

Tôi ngồi xuống, mở Macbook, mở Slack. Nhưng tôi không làm việc. Tôi chờ.

8h15. Tôi thấy Hưng bước ra từ phòng anh, đi về phía thang máy. Anh mặc blazer xám, cầm theo một tập tài liệu dày, kính gọng đen vuông. Anh xuống tầng — lobby hay họp bên ngoài, tôi không rõ.

Cửa phòng Hưng vẫn mở.

Tôi đứng dậy, cầm một tập file in cũ trên bàn — tạo cớ. Đi về phía phòng anh. Nhìn qua cửa kính trong: không ai. Tôi bước vào.

Bàn Hưng ngăn nắp. Laptop đóng. Agenda mở trang Thứ Hai, chưa ghi gì. Bên trái bàn, một chồng hồ sơ màu vàng.

Tôi đặt tập file in của mình lên bàn — ngay ngắn, như chỉ đến trả tài liệu. Mắt tôi lướt qua chồng hồ sơ.

Một folder màu xám. Ghi tay: *”Hồ sơ ứng viên — Vũ Trí Khang.”*

Tôi đứng yên. Quay ra nhìn qua cửa. Hành lang vắng. Không ai để ý.

Tôi kéo folder ra, mở.

CV của Khang. Portfolio đính kèm — bản đầy đủ, không phải bản rút gọn anh đưa tôi hôm qua. Và một tờ ghi chú của Hưng, viết tay bằng bút bi đen.

*”Đã review hồ sơ từ hai năm trước cho client Eastbridge Partners. Phù hợp vị trí mở. Khang có yêu cầu chuyển agency từ tháng Tư — không rõ lý do. Tham chiếu thêm: Lý Quang Minh (agency cũ).”*

Tay tôi bám chặt vào mép folder.

Eastbridge Partners — agency của ex. Và Lý Quang Minh — cái tên tôi chưa từng nghe. Nhưng “agency cũ” — đó là nơi Khang làm trước đây.

Tôi lật nhanh portfolio. Đến trang có bài viết cho campaign — tôi thấy chữ của mình. Bài tôi viết hai năm trước cho bên Eastbridge. Một campaign nhỏ về sữa chua.

Bên góc phải, bút đỏ ghi: *”Copy tốt. Giữ giọng.”*

Chữ không phải của Hưng. Chữ của Khang.

Tôi đã nhìn thấy chữ anh trong email đủ lần để nhận ra.

Anh đã đọc tôi từ hai năm trước.

Trước khi tôi biết anh tồn tại.

Tôi để folder lại đúng chỗ. Đóng cửa phòng Hưng. Quay về bàn.

**2**

Suốt buổi sáng, tôi ngồi trước màn hình nhưng không viết được gì. Tôi nhìn về phía bàn Khang. Anh đến lúc 8h50, ngồi làm việc bình thường, thỉnh thoảng gọi điện thoại bàn bạc với team visual. Anh không nhìn tôi.

Tôi muốn hỏi anh. Ngay lúc này. Nhưng văn phòng đông người. Hành lang lúc nào cũng có người đi lại.

Tôi chờ.

12h30, tôi ăn trưa một mình ở pantry. Khang cũng ở đó, pha cafe. Chúng tôi không nói chuyện. Khi anh đi qua bàn tôi, tôi ngẩng lên định nói — thì điện thoại anh reo. Anh bắt máy, bước ra hành lang.

Tôi nuốt câu hỏi lại.

4h chiều. Mưa bắt đầu rơi bên ngoài cửa kính tầng 18. Tôi nhìn đồng hồ. Còn hai tiếng nữa tan làm.

Tôi mở Slack. Soạn tin nhắn cho Khang: *”6h chiều, anh ở lại được không? Em có việc muốn nói.”* Gửi.

Anh trả lời sau một phút: *”Ở lại được. Phòng họp 3?”*

*”Ừ.”*

**3**

Sáu giờ chiều. Phòng họp 3.

Phòng nhỏ, chỉ bốn ghế, bàn hình bầu dục. Đèn huỳnh quang yếu, hai trong bốn bóng đã hỏng. Ngoài hành lang vắng, mưa rơi nhẹ trên mái hiên.

Tôi ngồi quay lưng ra cửa. Sổ tay nâu để trước mặt, không mở.

Cửa mở. Khang bước vào.

Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo dài, blazer xám treo ở ghế văn phòng. Tóc anh hơi ẩm — mưa tạt từ bãi xe lên.

Khang đóng cửa. Không khóa. Đứng đối diện tôi, cách hai bước.

“Sao?”

Giọng anh trầm, không căng.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Anh biết tôi từ trước à?”

Khang im lặng.

Mưa rơi bên ngoài. Tiếng rả rích đều, lấp đầy khoảng trống.

Anh không tránh mắt tôi. Nhưng anh không trả lời ngay.

Tôi đứng dậy. Tay đặt lên sổ tay, không rời mắt khỏi anh.

“Em thấy portfolio anh ở phòng Hưng. Anh đã review bài em viết hai năm trước.” Giọng tôi vẫn phẳng. “Anh biết em từ trước khi vào đây. Đúng không?”

Khang nhìn tôi. Một nhịp dài hơn nhịp bình thường.

Rồi anh nói:

“Mai.”

Một từ. Cắt ngang.

Tôi đứng yên.

“Mai” — ngày mai. Hay “mai” với nghĩa khác?

Khang không giải thích. Anh bước ra cửa, mở ra.

Trước khi đi, anh ngoái lại: “Em đừng tìm thêm nữa. Anh sẽ nói. Mai.”

Cửa đóng.

Tôi đứng một mình trong phòng họp, tay vẫn đặt trên sổ tay nâu. Mưa rơi ngoài cửa kính, đèn huỳnh quang yếu nhấp nháy.

Anh không phủ nhận.

Anh cũng không xác nhận.

Anh chỉ bảo tôi chờ.

Tôi nhìn ra hành lang vắng. Cửa thang máy đã đóng. Khang đi rồi.

Tôi không biết “mai” nghĩa là anh sẽ nói thật — hay anh sẽ không đến văn phòng.

Nhưng tôi biết tôi sẽ đến. Sớm hơn mọi ngày.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel