Chapter 6
Tôi đến văn phòng lúc 7h30 sáng thứ Ba.
“Mai” của Khang hôm qua đã trôi qua. Tôi chờ anh nói. Nhưng tôi không biết anh sẽ nói lúc nào, ở đâu, và có thật không.
Bàn Khang trống. Áo khoác không treo. Macbook không mở.
Tôi ngồi xuống, mở máy, mở Slack. Không có tin nhắn mới từ anh. Tôi mở khung chat với Khang — đoạn cuối vẫn là tin hôm qua: *“Em đừng tìm thêm nữa. Anh sẽ nói. Mai.”*
Tôi tắt Slack, mở file campaign.
8h45. Cửa thang máy mở. Tiếng giày da quen thuộc. Tôi không ngẩng.
Khang đi qua bàn tôi. Không dừng. Không nói gì. Mùi nước hoa gỗ đàn hương thoảng qua, rồi xa.
Anh ngồi vào bàn đối diện chéo. Tôi vẫn cúi mặt vào màn hình. Tôi sẽ không chủ động hỏi anh. Anh bảo “mai” — tôi đợi anh tìm tôi.
**1**
Buổi sáng trôi qua không sự kiện. Tôi gửi draft mới qua mail cho team, không đặt bản cứng trên bàn Khang như mọi lần. Không cần.
Anh muốn đọc thì đọc trong email.
Đến 11h, tôi mở Slack lần nữa — và thấy mình đã soạn một tin nhắn cho anh trong khung nháp.
*“Anh có định nói không?”*
Tôi nhìn nó năm giây. Rồi xoá.
Soạn lại.
*“Em vẫn đợi.”*
Xoá.
Tôi tắt Slack, đóng laptop, ra pantry ăn trưa một mình.
1h chiều. Tôi ngồi ở bàn, mở portfolio xám ra xem lại. Trang 14. Dòng chữ bút đỏ *“Copy tốt. Giữ giọng.”* Tôi đã đọc nó cả trăm lần từ tối thứ Bảy đến giờ.
Anh nhớ tôi. Anh biết tôi từ trước. Nhưng anh không tìm tôi — hay anh tìm?
Tôi không biết.
Chiều đến. Văn phòng bắt đầu ồn sau giờ họp. Mấy nhóm ra ngoài hút thuốc, tiếng cười từ phòng bên cạnh.
4h. Tôi đang mở file Figma xem visual layout Khang gửi qua mail — thì bóng đổ xuống bàn.
Khang đứng cạnh tôi.
Áo sơ mi xám than, tay áo gấu đến khuỷu, tóc rối hơn sáng. Dưới mắt anh có vùng tối — anh không ngủ, hoặc ngủ rất ít.
Anh đặt tay lên gờ bàn tôi. Không kéo ghế ngồi.
“Em đang tránh anh à?”
Giọng anh trầm, chậm hơn bình thường. Không gằn. Không trách. Chỉ hỏi.
Tôi ngẩng lên.
“Em đang làm việc.”
“Không phải câu trả lời.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Em không tránh.”
“Từ sáng đến giờ em chưa nhìn về phía anh một lần. Em gửi mail thay vì đặt bản cứng. Em ăn trưa một mình.”
Tôi im lặng.
“Anh bảo ‘mai’,” tôi nói. “Hôm nay là mai. Anh chưa nói gì.”
Khang mở miệng — thì từ cuối hành lang, giọng Hưng vang lên.
“Dung, em qua phòng anh năm phút.”
Cả hai chúng tôi quay ra. Hưng đứng trước cửa phòng họp kính, blazer xám, kính gọng đen vuông, tay cầm cốc giấy. Anh không nhìn Khang, chỉ nhìn tôi.
“Vâng.”
Tôi đứng dậy. Không nhìn Khang. Đi theo Hưng vào phòng họp.
Cửa kính đóng sau lưng.
**2**
Hưng ngồi xuống ghế đối diện tôi, đặt cốc giấy lên bàn. Người anh ngả ra sau, chống cằm, mắt nhìn tôi qua lớp kính.
“Anh nói thẳng.”
Tôi không nói gì.
“MD Minh đang để ý dự án rebrand. Không phải vì chuyên môn. Vì tin đồn.”
“Tin đồn gì?”
“Em biết mà.”
Tôi im.
“Sáng nay, phòng anh nhận được phản ánh từ một số đồng nghiệp về việc em và Khang có dấu hiệu không giữ khoảng cách công việc phù hợp.” Hưng dừng, uống một ngụm cà phê. “Anh không hỏi ai. Anh cũng không cần biết thật hay không.”
“Em hiểu.”
“Em là người anh đã làm việc bốn năm. Anh không muốn em gặp khó. Nhưng anh cũng không thể bảo vệ em nếu em không biết mình đang đứng ở đâu.”
Tôi nhìn ra cửa kính. Bên ngoài, bàn Khang nằm chéo sau dãy bàn trống. Anh không ngồi ở đó — anh đã đứng dậy, không biết từ lúc nào.
“Khang là người mới,” Hưng nói. “Anh chưa hiểu hết văn hoá ở đây. Em hiểu mà.”
“Dạ.”
“Anh muốn em giữ khoảng cách. Không phải vì anh không tin em. Vì nếu việc này lớn lên, anh sẽ phải chọn. Và anh không muốn chọn.”
Tôi quay lại nhìn Hưng.
“Nếu anh phải chọn, anh sẽ chọn bên nào?”
Hưng nhìn tôi ba giây.
“Em không cần đứng về phía Khang. Anh sẽ giữ em được, nhưng phải có lý do để giữ.”
Tôi gật khẽ. Đứng dậy.
“Em về bàn.”
Hưng gật. Không nói thêm.
Tôi ra khỏi phòng họp.
**3**
4h45. Tôi về bàn.
Khang ngồi ở bàn anh. Không nhìn tôi.
Tròi bắt đầu tối, đèn vàng trong văn phòng bật thêm dãy. Mưa rơi ngoài cửa kính.
Tôi ngồi xuống, mở Slack.
Khang đang gõ. Ba chấm xanh hiện cạnh tên anh.
Tôi nhìn màn hình. Tay đặt trên bàn phím.
Một dòng. Rồi hai dòng.
Rồi ba chấm biến mất.
Anh xoá.
Không gửi.
Tôi cũng đã định nói gì đó. Trước khi Hưng gọi, tôi định hỏi anh: “Anh có dùng tôi không?”
Tôi không hỏi được.
Tôi cũng xoá.
Slack im lặng. Cả hai đều không gửi.
Mưa ngoài kia to hơn, tiếng rơi trên mái hiên tầng thượng vọng xuống. Văn phòng bắt đầu vắng người, người về sớm vì mưa.
Tôi không nhìn về phía bàn Khang. Và anh cũng không nhìn tôi.
Nhưng tôi biết anh vẫn ngồi đó. Vì tôi nghe tiếng cuộn chuột. Vẫn đều. Vẫn rất rõ.
Bàn tôi, sổ tay nâu vẫn mở. Trang trắng. Tôi chưa viết được câu nào từ sáng đến giờ.
Tôi nhìn dòng trống.
Rồi tôi viết một câu:
*“Anh có dùng tôi không?”*
Không phải cho campaign. Không phải cho ai đọc.
Chỉ để hỏi chính mình.
Tôi gấp sổ lại. Cất vào balo. Tắt đèn bàn.
Khi tôi đứng dậy, Khang vẫn ngồi đó. Anh quay lưng về phía tôi.
Tôi đi ra thang máy. Không ngoái lại.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com