Chương 20

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - Deepseek
  4. Chương 20 - Câu mở em viết
Prev
Novel Info

8 giờ sáng. Cửa phòng 217 mở khẽ.

Khang bước vào, tay cầm hộp giữ nhiệt màu trắng. Anh mặc sơ mi xanh nhạt — màu anh mặc ngày họp phòng họp 3 cũ, ngày chúng tôi ngồi cùng nhau ráp evidence. Tay phải anh đeo nhẫn bạc trơn ở ngón út.

Anh không nhìn về phía tôi trước. Anh đi thẳng đến bàn cạnh giường mẹ, đặt hộp cháo xuống.

“Cô ơi, cháu là Vũ Trí Khang. Cháu mang cháo gà cho cô.”

Giọng anh mềm. Mềm như lúc anh nói chuyện với em gái trong video call ở Tokyo.

Mẹ ngó anh. Ba nhịp.

Bà ngồi dậy nửa, tựa vào gối. Tay bà đón hộp cháo, mở nắp. Hơi nóng bốc lên, mùi gừng và thịt gà lan trong phòng.

“Cảm ơn cháu. Cháu ngồi xuống đi cháu.”

Khang ngồi xuống chiếc ghế gỗ cuối giường. Cách mẹ một cánh tay. Anh ngồi thẳng, không dựa lưng.

Tôi đứng ở cửa phòng. Không lại gần.

Tôi muốn nhìn.

**1**

Mẹ ăn ba muỗng cháo. Chậm. Bà nhai kỹ, nuốt, rồi đặt muỗng xuống.

“Cháu có nhẫn ở ngón út tay phải, ý nghĩa gì?”

Khang nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Anh gật.

“Em gái cháu tặng năm cô bé vào lớp mười. Bây giờ cô bé học bên Tokyo. Cháu không tháo trừ khi rửa tay.”

Mẹ gật. Bà nhìn tôi.

Ánh mắt bà không hỏi “con có yêu nó không” hay “nó có tốt không”. Ánh mắt bà như thể bà đã đủ nghe để biết.

Bà nhìn lại Khang.

“Cháo ngon. Cháu nấu à?”

“Dạ.”

“Cảm ơn cháu.”

Khang lắc đầu. “Dạ không có gì. Cô ăn thêm được không ạ? Còn nhiều.”

Mẹ cầm muỗng lên. Ăn thêm ba muỗng nữa.

Tôi vẫn đứng ở cửa. Tay tôi nắm vào khung cửa sơn trắng, không biết từ lúc nào.

**2**

Một tuần sau, mẹ xuất viện.

Tôi dắt mẹ ra cổng bệnh viện Q3. Nắng nhạt đầu tháng hai, gió đã bớt lạnh. Grab đợi sẵn.

Trên xe, mẹ ngồi phía trong, tay cầm túi thuốc. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc, rồi quay sang tôi.

“Mẹ không bảo con phải chọn ai. Nhưng mẹ có chuyện muốn nói.”

Tôi không trả lời.

“Mẹ chỉ thấy người ta đã nhớ rất kỹ tại sao họ đeo nhẫn. Người như vậy mẹ không lo.”

Tôi nhìn mẹ. Mẹ đã nói rồi, mẹ im.

Tôi cầm tay mẹ. Không nói gì thêm.

Xe chạy qua cầu Sài Gòn, nắng chiếu qua kính, tay mẹ ấm.

**3**

Tối thứ Bảy, một tuần sau khi mẹ xuất viện. Khang đến căn hộ studio của tôi ở Trần Quốc Thảo lần đầu.

Tôi nấu một nồi canh chua cá lóc nhỏ. Không nhiều, đủ hai người. Mẹ tôi dạy nấu món đó từ hồi tôi học lớp mười một — “canh chua mà không có me thì không phải canh chua”, mẹ bảo thế. Hôm nay tôi nấu đúng vị me mẹ dạy.

Chúng tôi ngồi ăn ở bàn viết góc. Cạnh bàn là cửa kính ban công nhỏ. Ngoài kia, cây bàng Singapore đã ra lá non, màu xanh nhạt dưới đèn đường.

Khang không khen canh. Anh chỉ ăn hai bát. Hết bát, anh đặt đũa xuống.

“Em nấu ngon.”

Tôi cười. Không nói.

Sau ăn, chúng tôi ra ban công. Đêm Sài Gòn lúc này không còn lạnh, gió mát, đèn từ các tòa nhà xa lấp lánh qua hàng cây.

Khang đứng tựa lan can sắt sơn xanh đậm — cũ cũ, giống lan can tầng 18. Tôi đứng cạnh anh.

Anh lấy chiếc nhẫn bạc trơn từ ngón út tay phải. Đặt lên bàn nhỏ giữa chậu cây và cốc nước.

“Anh muốn em giữ thay anh.”

Tôi nhìn chiếc nhẫn. Nó nằm im trên mặt bàn gỗ, ánh đèn vàng từ phòng khách hắt ra.

“Em không cần đeo. Chỉ giữ. Đó là cách anh biết một thứ của anh đang ở chỗ nó cần ở.”

Tôi cầm chiếc nhẫn lên. Tay anh ấm, nhưng chiếc nhẫn đã nguội.

Tôi không đeo. Tôi cầm vào phòng, đặt vào hộp gỗ nhỏ trên kệ — cạnh những món mẹ cho ngày tôi ra ở riêng.

Đèn ban công tắt. Tôi vào phòng.

Anh theo sau.

Cửa đóng.

**4**

Một tháng sau.

Sáng thứ Hai đầu tháng Ba. Văn phòng tầng 18, 8 giờ.

Tôi mặc sơ mi bông kẻ sọc xanh-trắng — bộ đồ tôi mặc ngày quyết định điều tra, ngày tôi đến căn hộ Khang. Hôm nay tôi không đi tìm anh. Tôi đến văn phòng làm việc.

Hưng đã promote tôi lên account director tuần trước. Khang ở lại trong vai senior creative cho mảng riêng — hai mảng khác nhau, không còn làm chung dự án, có khoảng cách healthy.

Bàn anh ở tầng dưới, không còn đối diện chéo bàn tôi.

Tôi ngồi vào bàn góc cửa kính. Macbook vẫn bạc. Ly trà thuỷ tinh vẫn bên phải. Và một thứ mới.

Trên bàn, sổ tay nâu của tôi được mở sẵn.

Trang trắng đầu.

Mực xanh.

Một dòng chữ.

*“Em viết câu mở đẹp. Đừng để ai sửa.”*

Tôi đọc.

Tôi không khóc.

Chiếc nhẫn bạc của anh ở trong hộp gỗ trên kệ căn hộ tôi. Sổ tay nâu của tôi mở ra trang mà anh đã viết. Ly trà hoa cúc xanh ở Mạch Nha vẫn đợi mỗi chiều — nhưng bây giờ tôi gọi hai ly, không phải một.

Tôi cầm bút. Mực đen.

Tôi viết câu kế tiếp dưới dòng chữ của anh.

*“Tôi viết câu kế tiếp. Câu đó em viết đẹp hay không — người đọc đã đọc câu mở từ lâu trước khi em có cơ hội sợ.”*

Tôi gấp sổ. Cất vào balo.

Sáng thứ Hai, tầng 18, văn phòng bắt đầu đông. Máy lọc không khí ù. Tiếng phím cơ rời rạc.

Tôi mở Macbook, mở file, viết.

Không phải câu mở.

Câu kế tiếp.

Tôi không biết câu đó sẽ đi đâu. Chỉ biết tôi đã không cần ai đọc câu mở của tôi nữa.

Vì câu mở của tôi đã có người đọc một lần.

Một lần là đủ.

Phần còn lại tôi đi tiếp.

Prev
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel