Chương 19

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - Deepseek
  4. Chương 19 - Bệnh viện Q3
Prev
Next
Novel Info

Tôi đang ở Mạch Nha.

4 giờ chiều thứ Bảy, một ngày sau cuộc họp ban giám đốc. Quán vắng, barista tóc dài đang lau quầy, mấy bàn sinh viên học nhóm cạnh cửa sổ. Tôi ngồi bàn cũ, Macbook mở, sổ tay nâu để bên cạnh. Tôi định lên agenda công việc tuần tới — HR đã gửi mail xác nhận đính chính lịch sử dự án, tên tôi ở đầu.

Điện thoại rung.

Số lạ. Tôi nghe.

“Cô là người nhà chị Lan? Bệnh viện Q3. Bác sĩ đề nghị cô tới ngay được không?”

Tôi đứng dậy.

Không gập Macbook. Không tính tiền. Tôi cầm điện thoại, áo khoác denim, chạy ra đường.

**1**

Grab mất mười lăm phút.

Tôi ngồi ghế sau, tay bám vào quai túi, nhìn ra ngoài. Đường vào bệnh viện Q3 đông, xe chen nhau trước cổng, vài người cầm hoa, vài người cầm túi đồ. Tôi chạy vào khoa cấp cứu.

Hành lang dài, đèn LED trắng, mùi sát khuẩn. Tôi hỏi hai lần mới tìm đúng phòng.

Mẹ nằm trên giường đơn. Drap vải bông phẳng trắng, gối kê cao. Tay mẹ có dây truyền, mạch đập qua ống. Tóc bà cắt ngắn nhuộm nâu nhạt, môi nhợt nhưng mắt sáng.

“Con à.”

Giọng mẹ không yếu. Chỉ hơi khàn.

“Mẹ không sao đâu. Mẹ chỉ đứng dậy nhanh quá. Bác sĩ bảo mai đi lại được rồi.”

Tôi ngồi xuống ghế cạnh giường. Cầm tay mẹ — ấm.

Bác sĩ đi ngang, dừng lại. “Bệnh nhân huyết áp tăng đột ngột, ngã nhẹ ở nhà. Đã ổn định nhưng cần nằm theo dõi 5–7 ngày.”

“Cảm ơn bác sĩ.”

Ông gật, đi tiếp.

Tôi nhìn mẹ. Bà nhìn tôi. Ba nhịp không nói.

“Mẹ thấy con dạo này khác.”

Tôi không trả lời.

“Có người à?”

Tôi vẫn im. Tay vẫn cầm tay mẹ.

Mẹ không thúc. Bà chỉ nói tiếp:

“Mẹ chỉ cần một bữa cơm. Con hẹn được không?”

**2**

Bảy giờ tối. Mẹ ngủ một giấc ngắn. Tôi ra hành lang viện.

Hành lang bệnh viện giờ này vẫn sáng đèn, vài người nhà bệnh nhân ngồi trên ghế băng, mệt mỏi. Tôi đi đến cuối hành lang, nơi có bồn rửa công cộng.

Lavabo gốm trắng. Vòi nước mát.

Tôi bám hai tay vào mép bồn.

Y hệt cái lavabo ở toilet tầng 18, ngày ảnh group chat. Hôm đó tôi vỡ. Hôm nay tôi không vỡ.

Tôi thở ra. Một hơi dài, chậm. Tôi nhìn vào bồn rửa, không có gương. Tôi nói nhỏ với chính mình:

“Mẹ ổn. Anh đợi. Đây là điều tôi có thể chọn được.”

Điện thoại rung trong túi áo.

Khang: *“Anh nghe tin từ Hà Mi. Em ở viện nào? Anh đến không?”*

Tôi đứng yên một nhịp. Tay vẫn ướt. Lau vào áo khoác.

Tôi nhắn lại:

*“Anh đến mai sáng được không? Em muốn ngồi với mẹ một đêm. Mẹ vừa hỏi em có người không — em chưa trả lời mẹ. Em cần đêm nay tự ở với câu hỏi đó.”*

Anh trả lời sau hai phút:

*“Anh sẽ đến 8h sáng. Anh mang cháo. Em ngủ được đủ thì hơn.”*

Tôi nhìn dòng chữ. Câu thẳng. Không hỏi thêm, không ép.

Tôi nhắn lại: *“Em sẽ ngủ.”*

Cất điện thoại. Quay vào phòng.

**3**

Mười một giờ đêm. Phòng 217.

Mẹ đã ngủ. Hơi thở đều, tay vẫn để trên chăn. Truyền đã rút từ tối, chỉ còn băng cá nhân nhỏ trên mu bàn tay.

Tôi ngồi mép giường mẹ, không ghế. Lưng dựa vào thành giường sắt, tay đặt cạnh tay mẹ.

Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân y tế đi ca đêm, tiếng xe đẩy thuốc lăn trên nền gạch. Xa xa, có tiếng ai khóc — nhưng không rõ.

Tôi nhìn mẹ. Bà ngủ ngon hơn tôi tưởng. Mặt bà không còn nhợt như lúc chiều, môi đã hồng lại.

Tôi nghĩ về câu hỏi của mẹ: *“Có người à?”*

Về câu trả lời tôi im lặng.

Tôi chưa biết trả lời thế nào. Không phải vì tôi không biết có hay không — mà vì tôi chưa biết nên gọi đó là gì.

Anh không phải người yêu. Chưa phải. Anh là người đã giữ một tờ giấy của tôi ba năm, đã xin lỗi vì “đã chọn sai”, đã đứng yên không kéo khi tôi bảo “em sẽ nghĩ”. Anh là người nhắn “em đã không ăn từ trưa” — câu đó ấm hơn bất kỳ lời hứa nào.

Tôi cầm điện thoại. Gửi tin nhắn cuối ngày cho anh: *“Mai 8h. Phòng 217.”*

Hai phút sau, anh nhắn lại:

*“Anh sẽ đem cháo gà. Em đã không ăn từ trưa.”*

Tôi đọc. Đặt điện thoại úp xuống bàn cạnh giường.

Tay mẹ ấm.

Tôi giữ thêm một lúc nữa.

Bên ngoài, hành lang bệnh viện vẫn sáng đèn. Ai đó đi qua, tiếng dép kẹp lẹp trên nền gạch. Phòng 217 yên, chỉ có tiếng mẹ thở và tiếng quạt trần quay chậm.

Tôi không khóc.

Tôi không vội trả lời mẹ.

Sáng mai anh sẽ đến. Mang cháo gà. Mang câu “em đã không ăn từ trưa” — câu anh nói như thể chăm sóc tôi là việc đương nhiên.

Tôi sẽ giới thiệu anh với mẹ.

Không phải là người yêu. Chưa phải.

Là người đã đứng cùng tôi đến cuối, giữa một đám cháy văn phòng mà không ai muốn cháy.

Và mẹ sẽ nhìn anh.

Mẹ sẽ hỏi một câu — như mẹ vẫn hỏi.

Và tôi sẽ không im lặng nữa.

Nhưng câu trả lời, để sáng mai. Bây giờ, tôi nhắm mắt, dựa vào thành giường mẹ.

Ngủ cũng được.

Anh nói đúng: em ngủ được đủ thì hơn.

Tôi tin anh. Lần này không chần chừ.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel