Chương 18

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - Deepseek
  4. Chương 18 - Hành lang tầng 18
Prev
Next
Novel Info

Tôi bấm nút tầng 19.

Sáng thứ Sáu, 8h50. Thang máy tòa nhà Lê Lai đưa tôi qua tầng 18 quen thuộc, lên nơi tôi chưa từng đặt chân — phòng họp ban giám đốc. Tay tôi cầm sổ tay nâu, trong túi có USB dự phòng. Qua đêm, tôi không mơ gì cả. Tôi chỉ nhớ anh không đeo nhẫn, và tôi đã đặt tay lên tay anh trước ở Mạch Nha.

Cửa thang máy mở. Hành lang tầng 19 sáng đèn, thảm xám, im lặng. Phòng họp cuối hành lang — cửa gỗ đóng.

Tôi bước vào. Ban dài đã ngồi gần đủ.

**1**

Chín giờ. Phòng họp đông hơn bất kỳ cuộc họp nào tôi từng dự. Bàn dài gỗ óc chó, sáu thành viên ban giám đốc, ba người từ ban xem xét độc lập — họ ngồi phía bên phải, laptop mở, biểu đồ trải dài. Hưng ngồi cạnh họ, blazer xám, kính gọng đen, agenda trước mặt. MD Minh ngồi cuối bàn — đồng hồ vàng, áo polo trắng, mặt ông ta vô cảm, nhưng ngón tay gõ nhẹ trên mặt bàn.

Khang ngồi bên trái tôi. Hôm nay anh mặc sơ mi trắng, cổ áo cài nút phụ, tay phải đeo nhẫn bạc trơn — đã đeo lại. Anh không nhìn tôi. Mắt anh dán vào giữa bàn.

Tôi ngồi thẳng. Hà Mi quay sang, mở laptop, lướt đến trang metadata. Nam ngồi cạnh Hà Mi, phong bì giấy nâu để trước mặt.

Hưng lên tiếng.

“Tôi đề nghị ban xem xét trình bày kết luận theo thứ tự.”

Ban xem xét độc lập — người đàn ông đầu bạc ở giữa — gật. “Chúng tôi đã nghiên cứu tài liệu từ các bên. Anh Hưng, xin mời trình bày các bằng chứng.”

Hưng đứng dậy. Anh bấm slide.

Bài blog ba năm trước. Văn bản nhân chứng từ agency cũ — Nam ký tên, và một người khác. Metadata ảnh group chat: IP, workstation BT, time-stamp. Notion log chỉnh sửa lúc 2h sáng thứ Hai — BT xoá tên Dung khỏi concept gốc. Mail Minh gửi HR, bypass Hưng, yêu cầu Dung trình bày bằng văn bản.

Mỗi mảnh hiện lên, Hưng đọc từng dòng. Dưới bàn, tay tôi đặt trên sổ tay, không viết. Tôi chỉ nghe.

Minh ngồi im.

Hết slide cuối, Hưng quay sang ban xem xét. “Tôi kết thúc phần trình bày.”

Ông đầu bạc gật. “MD Minh, anh có ý kiến gì?”

Minh đặt tay lên bàn. Ngón tay gõ thêm một nhịp rồi dừng.

“Đây là tài liệu chọn lọc. Tôi yêu cầu xem xét toàn bộ ngữ cảnh.”

Giọng ông ta phẳng, nhưng không còn sức nặng. Ban xem xét không nhìn ông ta. Họ lấy từ tập hồ sơ của mình ra một bản in khác — metadata server từ phòng IT, Hưng đã pull lén tuần trước.

Ông đầu bạc nói: “Chúng tôi đã xem. Toàn bộ dữ liệu khớp với tài liệu anh Hưng trình bày. Không có mâu thuẫn.”

Minh không nói thêm.

**2**

Sau chín mươi phút, ban xem xét độc lập đề xuất kết luận.

Ông đầu bạc đọc từ giấy:

“Một: Đình chỉ anh Lý Quang Minh khỏi vị trí MD, chờ điều tra toàn diện. Hai: Điều chuyển chị Nguyễn Bảo Trâm khỏi dự án rebrand và khỏi vị trí account senior, về bộ phận hỗ trợ nội bộ. Ba: Bổ nhiệm anh Trần Đăng Hưng làm quyền MD trong thời gian điều tra. Bốn: HR đính chính lịch sử dự án rebrand — chị Phan Thuỳ Dung là author chính của concept gốc, anh Vũ Trí Khang là contributor visual, chị Nguyễn Bảo Trâm là support marketing. Năm: Mời anh Vũ Trí Khang rút đơn nghỉ — quyết định cá nhân.”

Ông ta ngước lên. “Có ý kiến gì không?”

Minh không giơ tay. Các thành viên ban giám đốc lắc đầu. Ban xem xét gật.

“Kết luận có hiệu lực từ hôm nay.”

Họp tan. Mười một giờ.

Mọi người đứng dậy. Minh đứng dậy cuối cùng, gập laptop, không nhìn ai, đi ra cửa. Không ai chạy theo. Hưng bắt tay ban xem xét. Nam đút phong bì vào túi áo. Hà Mi tắt máy.

Khang quay sang tôi. Không nói gì. Chỉ gật.

Tôi gật lại.

**3**

Thang máy đông. Hưng đi cùng tôi và Khang. Cửa đóng, thang xuống tầng 18.

Hưng nhìn tôi. “Cảm ơn em đã đứng cùng anh.”

Tôi lắc đầu. “Em không đứng cùng anh. Em đứng cùng sự thật.”

Hưng cười — lần đầu tôi thấy anh cười thật. “Vẫn là cảm ơn.”

Thang máy dừng tầng 18. Hưng bước ra. “Em có qua phòng anh không?”

“Khoảng.”

Cửa đóng lại. Tôi và Khang còn trong thang máy. Anh chưa bấm tầng nào khác. Anh nhìn tôi.

“Em xuống không?”

“Có.”

Cửa mở lại tầng 18. Chúng tôi bước ra.

**4**

Hành lang tầng 18 vắng — giờ này ai cũng ở trong phòng họp hoặc bàn làm việc. Cửa kính phòng họp 3 đối diện, bên cạnh là dãy bàn trống.

Khang đứng cách tôi hai bước.

Chính nơi này, sau họp pitch, anh đã nói: *“Anh không làm vì em — anh làm vì anh phải làm.”*

Hôm nay, hành lang vẫn y hệt. Đèn vẫn sáng, nền gỗ vẫn bóng, ngoài cửa kính trời lạnh khô.

Anh nhìn tôi.

“Anh xin lỗi đã không nói sớm hơn.”

Tôi đáp. Câu trong đầu tôi đã lặp đi lặp lại từ lâu:

“Em cũng đã không hỏi sớm hơn.”

Khang tiến lên một bước.

Anh đặt tay lên cổ tôi. Phía trước — không phải gáy, không phải tay. Lòng bàn tay anh ấm, ngón tay đặt dưới xương quai hàm. Tôi không lùi.

Anh hôn tôi.

Dài hơn đêm ban công tầng 18. Dài hơn, sâu hơn, và không có gió lạnh cắt ngang. Tay tôi đặt lên ngực anh — cảm nhận nhịp tim qua lớp sơ mi trắng.

Khi anh rời môi ra, tôi mở mắt. Anh đã mở mắt từ lúc nào.

“Anh ở lại,” anh nói.

Tôi gật.

Anh ôm tôi — ngắn. Tay anh quanh eo tôi, cằm anh tựa lên tóc tôi một nhịp rồi buông.

“Anh sẽ rút đơn. Nhưng không phải hôm nay.”

Tôi nhìn anh.

“Anh muốn em quyết cùng anh.”

Tôi không gật vội. Tôi nói khẽ:

“Em sẽ nghĩ.”

Anh ở yên. Không kéo. Không thúc.

Cảm xúc đó quen — và mới.

Quen vì anh đã từng đứng yên như thế, chờ tôi lùi hay tiến. Mới vì lần này tôi không lùi.

Tôi nhìn tay phải anh. Nhẫn bạc trơn đã đeo lại — ngón út không còn trống.

Anh không cần nói vì sao đeo lại. Tôi cũng không cần hỏi.

Hành lang vắng. Tiếng thang máy xa. Văn phòng bên kia cửa kính vẫn chạy — người đi lại, tiếng phím cơ, tiếng cười. Họ chưa biết tin. Họ sẽ biết chiều nay.

Nhưng lúc này, chỉ có tôi và anh, đứng yên trước cửa phòng họp 3 cũ.

“Về bàn không?” tôi hỏi.

“Không còn bàn để về.”

Tôi nhìn về phía bàn cũ của anh — góc đối diện chéo, giờ có người khác ngồi từ hôm qua.

“Vậy về căn hộ của anh,” tôi nói. “Tối nay. Em sẽ qua.”

Khang nhìn tôi.

“Không phải để quyết,” tôi nói. “Em chưa quyết xong. Nhưng em muốn ở gần.”

Anh gật.

Không nói thêm.

Tôi quay đi, về bàn mình. Mở Macbook. Mở file. Làm việc.

Nhưng trong đầu tôi, câu cuối cùng của anh vẫn còn: *“Anh muốn em quyết cùng anh.”*

Lần đầu anh không tự quyết hộ tôi. Lần đầu anh để tôi chọn — không phải giữa tin hay không tin, mà giữa đứng cùng hay đứng riêng.

Tôi chưa có câu trả lời. Nhưng tôi biết tối nay tôi sẽ lấy áo khoác, bắt grab, đến căn hộ Q3 của anh. Không phải để quyết. Chỉ để ở gần.

Và câu trả lời sẽ đến. Không vội. Như lần tôi biết mình sẽ đến căn hộ anh — chỉ khi đứng trước cửa thang máy mới biết mình đã quyết.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel