Chapter 1

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Người đến sau cùng công ty
  4. Chapter 1 - Người gọi cô lên tầng 18
Next
Novel Info

Sáng thứ Hai, Hà Nội sau mưa.

Trần Nhã Linh bước ra khỏi thang máy tầng 12 lúc 8:20, ly cafe đen vẫn còn nóng. Cô đã đi làm sớm hơn thường lệ mười lăm phút vì tối qua ngủ không ngon. Mưa đêm làm đường ướt, cửa kính tòa nhà mờ hơi nước, máy lạnh ở sảnh bật quá lạnh như mọi khi.

Cô vừa đặt túi xuống bàn thì Thảo My đã quay ghế lại.

“Linh, tối qua chị xem tin chưa?”

Thảo My có cái giọng khiến người ta lập tức đề phòng. Không phải vì xấu, mà vì cô ta biết mọi thứ trước người khác ít nhất ba tiếng.

“Tin gì?” Linh mở máy tính.

“Cái bản kế hoạch của dự án Sunrise ấy. Bị leak ra ngoài rồi.”

Linh dừng tay. Sunrise là dự án chiến lược năm nay của Gia Minh. Cả tập đoàn đổ tiền vào đó. Cô biết vì bộ phận truyền thông có liên quan đến khâu branding bên lề, nhưng tài liệu nội bộ chi tiết cô chưa từng thấy.

“Ai làm?”

“Chưa rõ.” Thảo My nhún vai, mắt vẫn liếc màn hình. “Nhưng tầng trên đang điên lắm. Sáng ra họp đột xuất từ lúc bảy giờ.”

Linh gật đầu, không nói thêm. Cô nhấp một ngụm cafe, kéo file báo cáo truyền thông khủng hoảng mà cô đang làm dở từ thứ Sáu tuần trước. Nếu dự án bị rò rỉ, nhiệm vụ của cô sẽ tăng gấp ba chỉ trong một buổi sáng.

Mười lăm phút sau, tin đồn đã lan đến mức cả phòng nhìn ai cũng nghi.

Đức Anh bên IT bảo file được gửi từ một tài khoản nội bộ. Chị Hương bên hành chính bảo có thể là người cũ. Rồi có người bắt đầu thì thầm: bộ phận truyền thông làm bản briefing bên lề cho đối tác hồi tháng trước — ai đó đã gửi nhầm file kèm theo.

Linh vẫn không nhúc nhích.

Mai Phương nhắn tin lúc 8:47.

*“Tụi mày đang tìm người đổ tội đấy. Cẩn thận.”*

Linh gõ lại ba chữ: “Tao biết.”

Cô biết thật. Nhưng chưa kịp đặt điện thoại xuống thì hộp thư báo một cuộc gọi nội bộ.

“Trần Nhã Linh, lên tầng 18 gặp anh Khải. Ngay bây giờ.”

Người ở đầu dây là Tuấn Duy — trợ lý phó tổng giám đốc.

Linh chưa từng nói chuyện với anh ta trực tiếp.

Mấy đồng nghiệp xung quanh quay lại nhìn cô, ánh mắt pha giữa tò mò và cảm giác “may mà không phải mình”. Thảo My há hốc mồm rồi nhanh chóng cúi mặt vào màn hình. Mai Phương lại nhắn: *“Tầng 18 á? Mày làm gì mà lên tận đó thế?”*

Linh không trả lời. Cô đóng máy, cầm điện thoại và cuốn sổ tay nhỏ, bước ra thang máy.

Trên đường lên, cô nhìn vào ô kính phản chiếu thấy chính mình: sơ mi kem, chân váy đen, tóc buộc thấp. Bình thường. Không có gì nổi bật. Không có gì sai.

Tầng 18 có mùi khác tầng 12. Không phải mùi cafe pha sẵn hay mùi bánh ngọt từ pantry, mà là mùi thảm mới, mùi gỗ, và một thứ gì đó lạnh.

Tuấn Duy đợi cô ở cửa. Anh ta đeo kính, tay cầm iPad, nói nhanh: “Chị vào phòng họp số 3. Anh Khải vào ngay.”

Phòng họp tầng 18 rộng, bàn kính dài, màn hình treo tường hiển thị biểu đồ không tên. Linh ngồi xuống ghế, đặt sổ tay trước mặt, không mở.

Ba phút sau cánh cửa mở.

Lê Minh Khải bước vào trong một chiếc sơ mi tối màu, tay áo xắn lên khuỷu, đồng hồ thép đeo tay trái. Anh không mặc vest, nhưng dáng người và cách anh di chuyển khiến phòng họp bỗng thu hẹp lại.

Linh đã thấy ảnh anh trên bản tin nội bộ. Nhưng ngoài đời anh khác. Ánh mắt không hung dữ, chỉ lạnh theo kiểu rà soát.

Anh nhìn cô.

Lâu hơn một cái nhìn bình thường.

“Chào cô Linh.” Anh kéo ghế đối diện, ngồi xuống, đặt một tập tài liệu dày lên bàn.

“Dạ chào anh.”

“Cô biết tại sao cô ở đây không?”

Linh nhìn thẳng vào mắt anh. “Em nghĩ có liên quan đến vụ rò rỉ tài liệu dự án Sunrise.”

Khải gật đầu, nhưng không vội nói tiếp. Anh mở tập tài liệu, lật vài trang, rồi ngước lên.

“Cô là người cuối cùng chỉnh bản briefing đối tác hồi tháng trước, đúng không?”

“Dạ đúng.”

“Trong file đó có đính kèm bảng ngân sách chi tiết của Sunrise?”

Linh nhớ rõ từng file mình làm. “Không. Chỉ có outline chiến dịch truyền thông. Số liệu tài chính không nằm trong phạm vi của em.”

Khải im lặng.

Cái im lặng của anh không phải kiểu đang suy nghĩ. Mà là kiểu đã biết câu trả lời từ trước, chỉ muốn nghe cô nói ra.

“Anh Đức Minh đề nghị tạm thời để bộ phận cô trong danh sách người liên quan,” Khải nói, giọng không cao. “Cho đến khi làm rõ.”

Linh hơi nghiêng đầu. Cô biết anh Đức Minh — anh họ của Khải, người phụ trách chiến lược phát triển. Ở công ty này, lịch sự mà nói, anh ta là dạng người không thích rủi ro. Nói thẳng, anh ta luôn cần một cái đích để chỉ tay khi có chuyện.

“Em có thể hỏi một câu?”

Khải gật.

“Nếu anh đã nghĩ em có liên quan, sao không gặp em ở phòng nhân sự hay phòng an ninh? Sao lại ở đây?”

Lần đầu tiên, Khải hơi ngừng lại.

Anh nhìn cô vài giây, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn kính một cái.

“Cô nghĩ tôi muốn gì?”

“Em không biết.”

Khải đứng dậy. Anh đi đến cửa kính, nhìn xuống phố dưới. Hà Nôi vẫn ướt, xe cộ chậm dần vào giờ cao điểm.

“Tối qua cô ở đâu?” anh hỏi.

“Ở nhà.”

“Làm gì?”

“Làm việc.”

“Việc gì?”

“Báo cáo truyền thông nội bộ quý ba.”

Khải quay lại. “Cô có thể chứng minh mình không gửi file đó cho ai không?”

Linh thở ra nhẹ. Đây chính là điểm cô ghét nhất ở mấy vụ kiểu này. Chứng minh mình không làm gì bao giờ cũng khó hơn chứng minh mình đã làm.

“Em không có cách nào chứng minh ngoài lời nói của em,” cô nói. “Nhưng nếu anh muốn tìm người chịu trách nhiệm, ít nhất cũng nên có bằng chứng. Còn nếu anh chỉ cần một người để nhận lỗi thay, thì em không phải người đó.”

Khải không nói gì.

Vài giây.

Rồi khóe miệng anh hơi nhếch lên, rất nhẹ. Không phải cười. Chỉ là một động tác mà Linh không biết nên gọi là gì.

“Cô Trần Nhã Linh,” anh nói, giọng thấp hơn, “bảy năm trước cô từng thực tập ở bộ phận đối ngoại của tập đoàn, đúng không?”

Linh hơi sững.

Đúng là cô đã thực tập ở đây từ hồi năm cuối đại học. Nhưng đó là bảy năm trước. Đã qua ba lần tái cấu trúc nhân sự. Hồ sơ của cô từ thời đó gần như không còn ai nhớ.

“Dạ. Sao anh biết?”

Khải không trả lời.

Anh quay lại bàn, đóng tập tài liệu lại.

“Tôi sẽ xử lý chuyện này. Cô quay lại làm việc đi.”

Linh đứng dậy, cầm sổ tay và điện thoại. Cô định hỏi thêm, nhưng cái cách anh đặt tay lên tập tài liệu và không nhìn về phía cô nữa khiến cô hiểu rằng cuộc nói chuyện đã kết thúc.

Cô ra khỏi phòng họp.

Hành lang tầng 18 yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng điều hòa từ trần nhà. Linh đi về phía thang máy, nhưng khi qua phòng làm việc của Khải — cửa mở hé — cô vô tình nhìn thấy bàn làm việc của anh.

Gọn. Tối màu. Máy tính, vài tài liệu, một chiếc đèn bàn nhỏ.

Và cạnh khay bút, một chiếc thẻ nhân viên cũ.

Loại thẻ đã ngừng sử dụng từ năm năm trước, khi tập đoàn đổi hệ thống nhận dạng. Màu vàng nhạt, ảnh nhòe, viền bạc.

Linh không thấy rõ tên. Nhưng cô nhìn thấy khuôn mặt trên tấm ảnh.

Mái tóc dài hơn bây giờ. Áo trắng. Mắt hơi cúi.

Là cô.

Bảy năm trước.

Cánh cửa thang máy mở ra. Linh bước vào, nhìn cánh cửa phòng Khải đóng lại chậm rãi.

Cô không biết nên nghĩ gì.

Nhưng có một điều cô chắc chắn: Lê Minh Khải không gọi cô lên tầng 18 chỉ vì một bản tài liệu bị rò rỉ.

Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel