Chapter 2
Hình ảnh chiếc thẻ nhân viên cũ vẫn mắc trong đầu Linh suốt ba tiếng sau đó.
Cô ngồi ở quán cafe Hẻm Gió lúc 8 giờ tối, trước mặt là ly trà nguội, điện thoại hiển thị vô số tin nhắn chưa đọc. Mai Phương đã gửi bảy tin, Thảo My gửi mười hai. Mỗi tin đều có chung một nội dung: công ty đang hỗn loạn, và cô đang nằm trong vòng nghi vấn.
Linh không trả lời tin nào.
Cô nhìn ra cửa kính. Hà Nội bắt đầu mưa nhỏ. Hơi nước làm mờ những chiếc xe ngoài phố, đèn vàng loang thành từng vệt.
Tai cô vẫn văng vẳng giọng Khải: *“Có vài người rất khó quên.”*
Và tấm ảnh trên chiếc thẻ cũ. Mình của bảy năm trước. Cô nhớ hồi đó mặc áo trắng, tóc dài, mắt cúi vì lúc chụp hình bất ngờ có ai đó gọi tên.
Nhưng cô không nhớ đã gặp Khải thời đó.
Chưa từng.
Mai Phương gọi điện lúc 8 rưỡi. Giọng nhanh và căng: “Mày vẫn ngồi ở quán à? Về nhà đi. Thảo My vừa kể có tài khoản ẩn danh tung tin rằng người phụ trách truyền thông nội bộ từng sửa quyền truy cập tài liệu đúng đêm leak xảy ra. Tụi nó đang khoét cái đó lắm.”
Linh hít một hơi. “Tao không sửa quyền gì cả.”
“Tao biết. Nhưng mày hiểu công ty này mà. Không cần bằng chứng, chỉ cần lời đồn đủ âm ỉ là người ta đã có thể đẩy mày xuống rồi.”
Linh im lặng.
“Mày nên xin nghỉ vài hôm,” Mai Phương nói.
“Nghỉ thì càng giống có tội.”
“Ừ, nhưng ít nhất mày tránh được việc bị người ta nhìn như thủ phạm mỗi ngày.”
Linh định trả lời thì màn hình điện thoại báo có cuộc gọi khác. Số nội bộ.
“Chờ đã,” cô nói với Mai Phương, rồi bắt máy.
Giọng Tuấn Duy ở đầu dây: “Chị Linh, anh Khải muốn gặp chị. Tầng 18. Càng sớm càng tốt.”
Linh nhìn đồng hồ. 8 giờ 45 tối.
“Bây giờ?”
“Dạ. Em gửi xe cho chị nhé?”
“Không cần. Tôi tự đi.”
Cô cúp máy, quay lại dòng khác với Mai Phương: “Tao phải lên công ty. Khải gọi.”
“Lại á? Nửa đêm thế này? Mày cẩn thận đấy.”
Linh không nói gì thêm. Cô thanh toán tiền trà, khoác áo khoác mỏng lên vai, bước ra ngoài trời mưa.
—
Tầng 18 lúc 10 giờ 50 tối khác hẳn ban ngày.
Hành lang tối om, chỉ còn ánh đèn từ vài phòng cuối dãy. Linh đi trên thảm dày, tiếng giày gần như không phát ra, càng làm không khí thêm nặng. Phòng làm việc của Khải sáng đèn vàng.
Tuấn Duy đợi cô ở cửa. Cậu ta mặc áo phông, khác hẳn vẻ chỉn chu buổi sáng. Mắt cậu hơi cúi, miệng lúng búng nửa câu chào rồi chỉ tay vào trong.
“Mời chị vào. Em về trước đây.”
Linh thoáng khựng. “Cậu không ở lại?”
“Anh Khải bảo em về. Chị vào đi.”
Cánh cửa đóng lại sau lưng Tuấn Duy. Trong phòng chỉ còn Linh, Khải, và thứ không khí loãng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng mưa trên kính.
Khải ngồi sau bàn, tay áo xắn đến khuỷu, không vest, cổ áo sơ mi mở một cúc. Anh đang xem một tập tài liệu dày, nhưng khi Linh bước vào, anh lập tức ngước lên.
“Ngồi đi.”
Linh ngồi xuống ghế đối diện, đặt túi bên cạnh. Cô không mở lời trước. Cứ để anh nói.
Khải đóng tập tài liệu. Anh nhìn cô vài giây, kiểu nhìn đang cân đo.
“Em biết thế nào về cuộc họp của hội đồng quản trị hôm nay không?” anh hỏi.
“Em không được mời.”
“Phe anh Đức Minh đề nghị tạm thời miễn nhiệm chức vụ của em cho đến khi điều tra xong.”
Linh không nói gì. Cô biết điều đó có thể xảy ra.
“Tôi đã bác bỏ,” Khải nói tiếp.
“Tại sao?”
“Vì em không liên quan.”
“Anh không thể chắc chắn.”
Khải hơi nghiêng đầu. “Tôi chắc chắn.”
Cái cách anh nói ba chữ đó khiến Linh không biết nên tin hay nghi. Nó không giống một phó tổng giám đốc đang bảo vệ nhân viên. Nó giống một người đang bảo vệ thứ gì đó thuộc về mình.
“Vậy anh cần gì ở em?” Linh hỏi thẳng.
Khải đứng dậy. Anh đi đến cửa sổ, nhìn xuống đường phố ướt dưới kia. Một lúc lâu.
“Hội đồng quản trị muốn tôi lấy vợ.”
Linh chớp mắt. “Cái gì?”
“Không phải vì tình cảm. Vì cổ phần. Ông nội tôi để lại điều kiện: người đứng đầu khối điều hành phải ổn định gia thất trong năm đầu nhậm chức. Tôi đang là phó tổng, nhưng thực chất đang điều hành. Nếu không đáp ứng điều kiện, phần cổ phần của gia đình tôi sẽ chuyển sang hội đồng thẩm định — mà anh Đức Minh đang kiểm soát hơn nửa.”
Linh lắng nghe, cố gắng sắp xếp thông tin.
“Và chuyện này liên quan gì đến em?” cô hỏi.
Khải quay lại.
“Tôi đề nghị em kết hôn với tôi. Hợp đồng một năm.”
Khoảng lặng rơi xuống phòng.
Linh nghĩ mình nghe nhầm. Cô nhìn Khải, tìm kiếm dấu hiệu của một trò đùa. Không thấy.
“Anh đang đùa kiểu gì vậy?” giọng cô khàn đi.
“Tôi không có thói quen đem chuyện hôn nhân ra đùa.”
Linh đứng dậy. Ghế cọ trên thảm tạo ra tiếng kèn kẹt khó chịu.
“Anh bị điên à? Anh biết tôi không? Chúng ta chưa từng nói chuyện với nhau cho đến hôm nay. Anh đề nghị tôi kết hôn chỉ vì cổ phần? Tôi là ai trong mớ hỗn độn này?”
Khải bước về phía cô. Một bước. Rồi dừng lại.
“Em là người tôi tin.”
“Anh không biết đủ về tôi để tin.”
“Tôi biết.”
“Biết cái gì?”
Khải không trả lời ngay. Anh nhìn cô, mắt tối hơn dưới ánh đèn vàng.
“Em uống cafe đen không đường. Em làm việc muộn thường xuyên hơn mức cần thiết. Em không bao giờ đi ăn trưa cùng đồng nghiệp vào thứ Sáu. Em cắn môi khi bị dồn vào góc. Và bảy năm trước, khi là thực tập sinh, em đã từ chối nhận lỗi thay cho người khác dù biết mình sẽ bị đuổi.”
Linh đứng yên.
Từng chi tiết anh kể không phải thứ người lạ có thể biết. Cũng không phải thứ một phó tổng giám đốc tra trong hồ sơ nhân sự.
“Anh theo dõi tôi?” giọng cô thấp.
“Tôi quan sát.”
“Có khác gì nhau?”
Khải im lặng. Cô thấy tay anh đặt trên bàn hơi siết lại.
“Nếu em từ chối, tôi sẽ tìm cách khác,” anh nói, giọng bình thường trở lại. “Nhưng tôi không muốn dùng cách khác.”
“Tại sao?”
“Vì em là người duy nhất tôi chắc chắn sẽ không phản bội mình.”
Linh cười. Không phải vui. Mà kiểu cười khi mọi thứ trở nên vô lý đến mức chỉ biết cười.
“Anh không biết tôi. Hai mươi bốn tiếng trước tôi còn chẳng biết anh tồn tại ngoài những bản tin nội bộ. Anh bảo tôi tin anh?”
“Em không cần tin tôi,” Khải nói. “Em chỉ cần đồng ý.”
Linh cầm túi, xoay người đi về phía cửa.
“Em có thể đi,” giọng Khải vọng ra sau lưng, không cao. “Nhưng ngày mai hội đồng sẽ nhóm họp lại. Anh Đức Minh sẽ đưa bằng chứng giả về việc em đã gửi tài liệu đó. Em sẽ mất việc. Không chỉ ở Gia Minh. Ở bất cứ đâu, nếu anh ta muốn.”
Linh dừng lại. Không quay đầu.
“Và cái giá để em ở lại là gì? Kết hôn với anh?”
“Chỉ trên giấy tờ. Một năm. Không ai đụng đến ai. Kết thúc hợp đồng, em có thể đi, tôi sẽ lo cho em một công việc khác và một khoản đủ để gia đình em không phải lo nghĩ nữa.”
Linh quay lại.
Đây là lần đầu tiên trong buổi tối này Khải nhắc đến gia đình cô. Mẹ cô. Tiệm may nhỏ. Khoản nợ năm xưa chưa trả hết.
“Anh biết gì về gia đình tôi?” cô hỏi, giọng bình thản đến lạ.
Khải không né tránh. “Tôi biết bà nội em mất năm em học lớp mười một. Bố em thua lỗ trong mảng bất động sản. Mẹ em mở tiệm may từ năm em vào đại học.”
Linh cảm thấy thứ gì đó nhói lên trong lồng ngực. Không phải sợ. Mà là cảm giác bị lột trần trước một người đáng lẽ không có quyền biết mình tồn tại.
“Anh đã tìm hiểu tôi từ trước,” cô nói. Không phải câu hỏi.
“Em nghĩ sao?” Khải không xác nhận cũng không phủ nhận.
Linh nhìn anh một lúc lâu. Mưa ngoài kia nặng hạt hơn.
“Nếu tôi từ chối?”
“Tôi đã nói. Tôi sẽ tìm cách khác.”
“Nhưng em vẫn sẽ bị đuổi.”
“Không. Nếu em từ chối, tôi vẫn bảo vệ em trong chuyện này. Chỉ là… về lâu dài, anh Đức Minh sẽ không bỏ qua. Và tôi không thể luôn ở đó để ngăn anh ta.”
Câu cuối cùng anh nói nhỏ hơn, như thể vô tình để lộ quá nhiều.
Linh bỗng nhận ra một điều: Lê Minh Khải không chỉ đề nghị một giao dịch. Anh đề nghị theo kiểu nếu cô từ chối, anh vẫn sẽ giúp cô, nhưng điều đó có nghĩa cô sẽ ra khỏi cuộc đời anh.
Và cái ý nghĩ đó dường như làm anh khó chịu hơn nhiều so với việc mất cổ phần.
“Anh cho tôi thời gian,” Linh nói.
“Ba ngày.”
“Một tuần.”
“Bốn ngày.”
“Năm ngày.”
Khải nhìn cô, cuối cùng gật đầu. “Được. Năm ngày.”
Linh bước ra khỏi phòng. Trên hành lang tối, cô bấm thang máy, tay hơi run.
Cửa mở ra. Cô định bước vào thì Tuấn Duy từ đâu xuất hiện, tay cầm chùm chìa khóa xe.
“Em đưa chị về,” cậu nói, mắt không nhìn thẳng. Hơi lúng túng.
“Tôi bắt xe được rồi.”
“Trời mưa thế này, khuya rồi. Anh Khải bảo em đưa chị.”
Linh định từ chối lần nữa, nhưng thấy Tuấn Duy đã bước vào thang máy, ấn giữ cửa.
Trong xe, im lặng. Mưa quất vào kính, cần gạt nước chạy đều đều.
Tuấn Duy lái chậm, mắt nhìn thẳng. Một lúc sau, cậu mới lên tiếng, giọng như tự nghĩ ra điều gì đó:
“Chị đừng nghĩ nhiều quá nhé… Chuyện anh Khải giữ hồ sơ của chị… lâu quá thôi.”
Linh quay sang. “Hồ sơ gì?”
Tuấn Duy có vẻ vừa nhận ra mình nói quá nhiều. Cậu cười gượng, tay đánh lái tránh một vũng nước.
“À… hồ sơ nhân sự cũ ấy mà. Chị thực tập ở đây hồi đó, anh ấy vẫn giữ bản sao. Lâu rồi, em cũng không rõ.”
Linh không hỏi thêm.
Nhưng trong đầu cô, tất cả bắt đầu nối lại với nhau.
Chiếc thẻ nhân viên cũ trên bàn anh. Những chi tiết anh biết về cô. Cái cách anh nhìn cô trong phòng họp sáng nay.
Và câu đề nghị kết hôn trong một đêm mưa.
Không phải ngẫu nhiên.
Chưa bao giờ là ngẫu nhiên.
Xe dừng trước cửa nhà trọ của Linh lúc gần nửa đêm. Cô mở cửa, mưa bay vào mặt lạnh.
“Cảm ơn,” cô nói với Tuấn Duy.
Cậu gật đầu, rồi chột dạ nói thêm: “Khoản hồ sơ ấy… chị đừng hỏi thẳng anh Khải nhé. Anh ấy không thích ai nhắc đâu.”
Linh khép cửa xe, đứng dưới mái hiên nhìn chiếc xe lăn bánh ra đường.
Mưa Hà Nội cuối mùa dai dẳng.
Cô không biết mình sẽ đồng ý hay từ chối.
Nhưng cô biết một điều: Lê Minh Khải đã nhìn cô từ rất lâu trước hôm nay, và cuộc hôn nhân kia không phải ý tưởng bốc đồng trong một đêm.
Nó là thứ đã được ai đó nghĩ quá lâu rồi.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com