Chương 20

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 20
Prev
Novel Info

# Chương 20

Một năm sau.

Hân đứng trước cửa café lúc sáu giờ sáng, chìa khóa nằm gọn trong lòng bàn tay.

Trời cuối thu, Hà Nội se lạnh, những cơn gió mang theo mùi lá sấu mục và hương hoa sữa thoang thoảng. Cây sấu già trước cửa vẫn đứng đó, tán lá đã bắt đầu ngả vàng. Cái bóng đèn nhỏ Gia Huy từng mắc lên cành — cô đã tháo xuống từ lâu, cất vào tủ, cạnh những kỷ vật.

Hôm nay là ngày anh về.

Hân không ra sân bay đón. Anh bảo: “Đợi anh ở café. Pha sẵn cốc cà phê, đừng để nguội.”

Cô đã dậy từ năm giờ, pha một cốc cho mình, uống nửa rồi để đấy. Tay cô run khi cầm tách — không phải vì lạnh, mà vì háo hức.

Ba trăm sáu mươi lăm ngày.

Mỗi ngày một tin nhắn, một cuộc gọi. Có hôm anh gọi lúc nửa đêm vừa tan làm, giọng mệt mỏi đến nỗi Hân muốn bắt xe vào Đà Nẵng ngay lập tức. Có hôm anh gửi ảnh biển, ảnh cầu Rồng, ảnh tô mì Quảng anh ăn sáng. Và có hôm, anh im lặng, chỉ nghe cô kể về café — hôm nay bán được bao nhiêu ly, bà Minh kể chuyện gì, Đức lại làm vỡ ấm pha cà phê thứ ba trong tháng.

“Em nhớ anh.” Cô nói mỗi tối trước khi ngủ.

“Anh cũng nhớ em.” Anh đáp, không bao giờ quên.

Và bây giờ, anh về.

Hân mở cửa café, bật đèn, bật máy pha cà phê. Cô đi vòng quanh lau bàn, chỉnh lại lọ hoa — hôm nay là hoa giấy trắng, loại cô vẫn thích, loại anh thường hái tặng cô mỗi lần qua chơi.

Đến nơi, cô dừng lại trước quầy.

Trên kệ, cạnh máy pha cà phê đồng của bà nội, cạnh lọ hoa giấy trắng, cạnh cốc sứ “Nếp” — cốc cô đã dùng từ ngày mở café, cốc bà nội để lại — cô đặt thêm một vật mới.

Một khung ảnh nhỏ, bên trong là tấm ảnh cô và Gia Huy chụp trước ngày anh đi. Hai người đứng trước café, tay nắm tay, cười rạng rỡ. Hôm đó trời nắng, nắng đến nỗi mắt cô nheo lại, nhưng anh bảo “cười đi, để anh mang đi”.

Cô cười. Và anh giữ tấm ảnh đó trong ví suốt một năm.

Hân nhìn đồng hồ. Bảy giờ mười lăm.

Anh sẽ đến trong vòng mười lăm phút nữa — nếu chuyến bay không delay, nếu từ sân bay về đây không kẹt xe.

Cô đứng sau quầy, tay đặt lên tách cà phê đã pha sẵn — đen, không đường, không sữa, một chút muối. Cô chưa cho muối. Sẽ cho khi anh đến, để cà phê còn nóng, để anh uống đúng vị.

Chuông cửa reo.

Không phải lúc bảy rưỡi. Là bảy hai mươi lăm.

Sớm hơn năm phút.

Hân ngước lên.

Gia Huy đứng ở cửa.

Anh gầy hơn. Đen hơn. Tóc cắt ngắn, để lòa xòa như xưa, nhưng mái tóc đã có vài sợi bạc. Anh mặc áo sơ mi trắng — chiếc áo cũ, là phẳng phiu, như thể đã cố gắng ăn diện để về gặp cô. Vai anh vẫn rộng, bàn tay vẫn to, đôi mắt vẫn nâu sẫm và sâu.

Nhưng đôi mắt đó, khi nhìn cô, sáng hơn mọi ngày.

“Em chưa cho muối à?” Anh hỏi, giọng khàn.

Hân không chạy ra. Cô đứng yên, tay cầm lọ muối nhỏ, bỏ một nhúm vào tách cà phê.

“Anh đến sớm.” Cô nói.

“Anh chạy xe nhanh.”

“Nguy hiểm.”

“Anh muốn gặp em sớm hơn năm phút.”

Hân đặt tách cà phê lên quầy, đẩy về phía anh.

“Uống đi.”

Gia Huy bước lại gần. Mỗi bước chân của anh trên nền gạch đều như đang đếm nhịp tim cô.

Anh dừng lại trước quầy, cách cô một cánh tay. Tay anh cầm tách cà phê, nâng lên, uống một ngụm.

“Vẫn đúng vị.” Anh nói.

“Em không quên.”

“Em có quên gì khác không?”

Hân nhìn anh. “Em không quên. Em nhớ tất cả. Nhớ anh đi, nhớ anh về, nhớ hứa đợi.”

Anh đặt tách xuống.

“Anh về rồi.” Anh nói. “Anh không đi nữa.”

“Sao anh biết?”

“Anh xin chuyển về Hà Nội. Anh Quân đồng ý. Tuần sau anh đi làm lại.”

Hân mím môi, nước mắt đã trực trào. “Sao anh không bảo em?”

“Anh muốn làm em bất ngờ.”

“Anh làm em khóc rồi.”

Gia Huy bước vòng ra sau quầy, đứng trước mặt cô. Tay anh lau nước mắt trên má cô — nhẹ nhàng, vuốt ve, như thể lau một thứ gì đó rất mong manh.

“Đừng khóc. Anh về thật rồi.”

“Em không khóc. Em mừng.”

“Mừng thì cười.”

Hân cười — vừa khóc vừa cười, mặt nhăn nhó nhưng mắt sáng. Anh ôm cô vào lòng, vòng tay siết chặt, như thể sợ cô lại biến mất lần nữa.

Hân nép vào ngực anh. Vẫn mùi bạc hà quen thuộc, vẫn hơi ấm từ lồng ngực, vẫn nhịp tim đập mạnh và đều.

“Anh không đi nữa chứ?” Cô hỏi, giọng nhỏ.

“Không. Anh ở lại.”

“Mãi mãi?”

“Mãi mãi.”

Họ đứng ôm nhau trong café lúc sáng sớm, trước quầy, cạnh tách cà phê còn bốc khói.

Ngoài phố, những chiếc xe máy bắt đầu nhiều lên. Một ngày mới bắt đầu.

Và họ — cũng bắt đầu một ngày mới, một năm mới, một quãng đời mới — bên nhau.

—

Một tuần sau, café Nếp đón khách như thường lệ.

Nhưng hôm nay, sau giờ đóng cửa, Hân và Gia Huy ngồi lại ở bàn gỗ cũ — bàn họ từng ngồi cùng bà Minh, cùng Đức, cùng bao nhiêu kỷ niệm.

Trên bàn là một tập giấy vẽ trắng, bút chì, thước kẻ, và hai tách cà phê.

“Em muốn cải tạo café à?” Gia Huy hỏi.

“Ừ. Làm mới một chút, nhưng vẫn giữ hồn cũ. Em muốn mở rộng không gian, tận dụng kho phía sau, thêm một phòng nhỏ để đọc sách.”

“Em vẽ ý tưởng chưa?”

“Em có, nhưng không chuyên nghiệp. Anh vẽ giúp em nhé?”

Gia Huy cầm bút chì lên — cây bút cũ, thân bạc trầy xước, cây bút anh để quên ở café từ gần một năm rưỡi trước, cây bút Hân chưa bao giờ trả. Anh nhìn Hân, mỉm cười.

“Em giữ nó lâu thế?”

“Em đợi anh về để trả.”

“Vậy anh sử dụng nó vẽ cho em nhé.”

“Ừ.”

Anh cúi xuống, bắt đầu phác thảo. Những nét bút quen thuộc — gọn, dứt khoát, từng đường kẻ, từng góc cạnh. Hân ngồi cạnh, nhìn anh vẽ, đôi khi góp ý, đôi khi chỉ im lặng.

Tiếng bút chì lướt trên giấy. Tiếng cà phê được nhấp từng ngụm. Tiếng phố đêm Hà Nội thưa thớt, xa xa.

“Hân.”

“Ừ.”

“Lúc nãy, khi anh bước vào cửa, em có muốn nói gì không?”

Hân nhìn anh. “Em muốn nói ‘Tôi đứng đây không phải để tranh luận’.”

Gia Huy ngạc nhiên. “Câu đó của anh mà.”

“Em biết. Ngày đầu tiên anh bước vào café, anh nói với em câu đó. Lúc đó em không hiểu. Bây giờ em hiểu rồi.”

“Hiểu gì?”

“Anh đứng ở đó, không phải để tranh luận về quá khứ, hay khoản nợ, hay dự án. Anh đứng ở đó vì em.”

Gia Huy đặt bút xuống, nhìn cô. Mắt anh trầm và ấm.

“Và bây giờ, anh đứng đây vì em. Vẫn vậy. Mãi vậy.”

Hân cầm tay anh, đặt lên tờ giấy vẽ, nơi có những đường nét phác thảo café Nếp mới.

“Vẽ đi. Vẽ cho em. Vẽ cho chúng ta.”

Anh cười, cầm bút lên, vẽ tiếp.

Đến nửa đêm, bản vẽ hoàn thành. Hân nhìn những đường nét trên giấy — không gian café được mở rộng, phòng đọc sách nhỏ dưới gầm cầu thang, ánh sáng vàng từ những ô cửa sổ lớn. Và một chi tiết nhỏ, ở góc dưới bên phải bản vẽ, anh vẽ hai cái cốc nhỏ, trên đó có chữ “Nếp”.

“Anh vẽ cả cốc à?” Hân hỏi.

“Kỷ vật mà.”

Hân đặt tay lên tờ giấy, cạnh bản vẽ. Cô lấy từ tủ ra một vật — cốc sứ trắng in chữ “Nếp”, cốc bà nội để lại, cốc cô dùng từ ngày mở café.

“Cái này đặt ở bàn vẽ sau này nhé.” Cô nói.

“Sau này? Khi nào?”

“Khi chúng ta có bàn vẽ chung.”

Gia Huy nhìn cô. “Em muốn có bàn vẽ chung à?”

“Ừ. Em vẽ ý tưởng, anh vẽ kỹ thuật. Làm việc cùng nhau.”

“Như hồi đại học.”

“Nhưng lần này không ai bỏ đi giữa chừng.”

Anh nắm tay cô, siết nhẹ.

“Lần này, không ai bỏ đi.”

Họ cùng nhìn bản vẽ dưới ánh đèn vàng — những đường nét, những con số, những ước mơ về một không gian mới, một cuộc sống mới.

Bên cạnh bản vẽ, tờ thiết kế cũ — tờ giấy ngả màu thời gian, nét chì đã mờ — nằm ở góc bàn, như một minh chứng cho tất cả. Cho những gì đã qua, cho những gì đang đến.

Gia Huy cầm tờ giấy cũ lên, nhìn ngắm.

“Em có biết ngày đó, khi em tặng anh tờ giấy này, anh đã nghĩ gì không?”

“Nghĩ gì?”

“Anh nghĩ — sau này, anh sẽ cùng cô ấy làm nhiều thứ đẹp hơn thế này.”

Hân cười. “Vậy bây giờ — mình bắt đầu nhé?”

“Bắt đầu.”

Họ cầm bút, cùng vẽ lên tờ giấy trắng những đường nét đầu tiên.

Bên ngoài, cây sấu già đung đưa trong gió đêm. Phố Nguyễn Hữu Huân vắng lặng, chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt và một chiếc xe máy đỗ dưới gốc cây — chiếc Future cũ, yên xe rách một mảng nhỏ, bọc lại bằng băng keo đen.

Bên trong café, hai người ngồi bên nhau, dưới ánh đèn vàng, giữa những tách cà phê đã cạn, giữa những tờ giấy vẽ còn thơm mùi chì.

Và ở góc bàn, tờ thiết kế cũ — kỷ vật của một thời sinh viên, của một tình yêu kéo dài bảy năm, của những lần đổ vỡ và hàn gắn — nằm yên, như một nhân chứng thầm lặng.

Họ không cần nói nhiều.

Chỉ cần ở bên cạnh nhau.

Và vẽ.

Vẽ cho tương lai.

Vẽ cho những ngày sắp tới — nơi café Nếp sẽ được khoác lên mình diện mạo mới, nơi tiếng cười sẽ lại vang lên, nơi những tách cà phê vẫn được pha mỗi sáng, nơi tình yêu — sau bao nhiêu thử thách — cuối cùng cũng được đền đáp.

“Gia Huy.”

“Ừ.”

“Cảm ơn anh vì đã quay lại.”

“Cảm ơn em vì đã đợi.”

Họ nhìn nhau, mỉm cười.

Bên ngoài, trời bắt đầu hửng sáng. Một ngày mới — ngày đầu tiên của phần đời còn lại — bắt đầu.

Và họ, tay trong tay, bước vào ngày mới đó.

*— Hết —*

Prev
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel