Chương 19
# Chương 19
Một tuần sau, mọi thứ thay đổi nhanh hơn Hân tưởng.
Cô đến công an kinh tế ba lần, ngồi trong phòng làm việc trả lời từng câu hỏi, đưa ra từng bằng chứng. Gia Huy đi cùng cô mỗi lần — không vào phòng, nhưng ngồi ở ghế chờ, cầm tách cà phê vending machine, đợi cô ra.
Lần thứ ba, điều tra viên bảo: “Chị có thể về. Chúng tôi sẽ triệu tập ông Hoàng Văn Đông trong tuần này.”
Hân ra khỏi phòng, thấy Gia Huy đang đứng dậy, mắt nhìn cô đầy lo lắng.
“Sao rồi?”
“Họ bảo về. Sắp triệu tập ông ta.”
Anh thở phào. “Tốt rồi.”
Họ ra về, tay nắm tay. Ngoài đường, nắng cuối tháng mười một vàng rực, những hàng cây bắt đầu trút lá.
Hai ngày sau, tin đến.
Hoàng Văn Đông bị tạm đình chỉ công tác để phục vụ điều tra. Các cáo buộc bao gồm tham nhũng, làm giả hồ sơ, lợi dụng chức vụ để trục lợi cá nhân. Báo chí đăng tải, ngành kiến trúc xôn xao. Hân đọc tin trên điện thoại, tay run.
Cô gọi cho Gia Huy.
“Anh đọc báo chưa?”
“Rồi. Anh đang ở cơ quan. Anh Quân vừa gọi anh lên.”
“Nói gì?”
“Bảo anh chuẩn bị tinh thần. Có thể công ty sẽ rút khỏi dự án nếu ông Đông chính thức bị khởi tố.”
“Thế thì anh có mất việc không?”
Im lặng một nhịp. “Anh không biết. Nhưng dù thế nào, anh vẫn ổn.”
Hân cắn môi. “Em không muốn anh mất việc vì em.”
“Em không phải lý do. Ông Đông mới là lý do. Và anh không hối hận.”
Cô muốn nói gì đó, nhưng không biết nên nói gì. Chỉ cầm điện thoại, nghe tiếng anh thở.
“Hân à.”
“Ừ.”
“Café em được mở lại chưa?”
“Chưa. Phải chờ quyết định chính thức. Nhưng chắc là trong tuần.”
“Anh mừng.”
“Ừ. Em cũng mừng.”
Cô cúp máy, đứng dậy, ra café.
Cảnh vật vẫn nguyên như ngày cô đóng cửa — bàn ghế xếp gọn, bình cứu hỏa mới treo ngay ngắn, lọ hoa giấy trắng đã khô từ lâu. Hân cắm một cành mới, đặt lên quầy, cạnh cốc sứ “Nếp”.
Cô mở tủ, lấy cây bút bi cũ của Gia Huy ra, viết lên một tờ giấy nhỏ: *“Hôm nay, em bắt đầu lại.”*
Dán lên cửa kính.
Rồi cô ngồi xuống quầy, chờ.
Chờ tin vui.
—
Tin vui đến vào thứ Sáu.
Café Nếp được phép hoạt động trở lại. Quyết định đình chỉ bị hủy bỏ, không bị phạt bổ sung. Hân nhận giấy từ tay cán bộ quận — người hôm nay nhìn cô khác hẳn, không còn vẻ mặt lạnh lùng của kẻ thi hành công vụ, mà có chút ngượng ngùng.
“Chị Lê, thực sự xin lỗi vì sự cố.”
“Không sao.” Hân nói, cầm giấy, không muốn nhiều lời.
Cô ra về, lòng nhẹ như bấc.
Chiều hôm đó, cô gọi Đức trở lại làm việc. Nó đến sớm, mặt tươi như hoa, ôm chầm lấy cô.
“Chị Hân ơi, em nhớ chị quá!”
“Mới có hai tuần.”
“Hai tuần em thất nghiệp, đói lắm chị ạ.”
Hân cười, đưa nó vào bếp, bắt tay vào dọn dẹp. Họ lau chùi, sắp xếp lại bàn ghế, pha thử mẻ cà phê mới.
Mùi cà phê thơm khắp không gian.
“Thứ Hai mở cửa lại nhé.” Hân nói.
“Dạ. Em sẽ đến sớm.”
Tối đó, Hân về nhà, chuẩn bị bữa tối.
Cô nấu canh chua cá lóc — món bà nội thường nấu, món Gia Huy thích từ hồi đại học, mỗi lần sang nhà cô chơi lại ăn hết ba bát cơm.
Cô cắm hoa tươi, lau bàn, chuẩn bị hai cái bát, hai đôi đũa.
Chuông cửa reo.
Gia Huy đến, mang theo một chai rượu vang đỏ.
“Hôm nay ăn mừng à?” Hân hỏi.
“Ừ. Ăn mừng café em mở lại.”
“Ai bảo anh?”
“Đức nó nhắn. Nó bảo ‘anh Gia Huy ơi, chị Hân vui lắm, anh đến ăn cơm cùng chị đi’.”
Hân cười. “Thằng Đức hư quá.”
“Nó thương chị.”
Anh vào nhà, đặt rượu lên bàn, nhìn nồi canh chua đang nghi ngút khói.
“Canh chua cá lóc.” Anh nói.
“Em nấu.”
“Em nhớ anh thích à?”
“Ừ.”
Anh nhìn cô, mắt sáng. Rồi anh bước lại, ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô.
“Cảm ơn em.”
“Cảm ơn gì?”
“Vì đã nấu canh. Vì đã mở cửa. Vì đã cho anh cơ hội.”
Hân tựa đầu vào anh. “Cơ hội là anh tự tạo ra. Em chỉ mở cửa thôi.”
Họ ăn tối trong căn phòng nhỏ, nói đủ thứ chuyện — về café, về dự án, về ông Đông, về những ngày sắp tới.
Rượu vang đỏ, canh chua cá, và tiếng cười.
Bữa tối đơn giản, nhưng ấm cúng hơn bất kỳ nhà hàng nào.
—
Sau ăn, họ ngồi trên sofa, cùng nhìn ra cửa sổ. Trời đã tối, đèn đường sáng vàng vọt, những chiếc xe thỉnh thoảng chạy qua.
“Gia Huy.”
“Ừ.”
“Anh đã nhận quyết định từ công ty chưa?”
Im lặng.
Hân quay sang nhìn anh. Mặt anh trầm xuống.
“Sáng nay.” Anh nói. “Anh Quân gọi anh lên, đưa quyết định điều chuyển.”
“Đi Đà Nẵng?”
“Ừ. Một năm. Bắt đầu từ tháng sau.”
Tim Hân thắt lại. Một năm.
Cô biết tin này sẽ đến. Cô đã chuẩn bị tinh thần. Nhưng khi nghe anh nói, nó vẫn đau.
“Em biết rồi.” Cô nói, giọng nhỏ.
“Anh chưa nhận. Anh bảo anh Quân cho anh thời gian suy nghĩ.”
“Sao anh chưa nhận?”
Gia Huy quay sang cô. Mắt anh buồn, nhưng cương quyết.
“Vì anh muốn hỏi em.”
“Hỏi em về việc anh có nên đi không?”
“Ừ. Anh muốn biết — em có muốn anh ở lại không?”
Hân nhìn anh.
Câu hỏi đó. Anh đã hỏi một lần, cô đã trả lời “em không muốn anh đi”. Nhưng lần này khác — lần này, nếu anh ở lại, anh có thể mất việc. Nếu anh đi, họ sẽ xa nhau một năm.
Một năm không dài, cũng không ngắn.
Đủ để tình yêu thử thách.
Đủ để một người thay đổi.
“Em không muốn anh đi.” Hân nói.
“Vậy anh sẽ ở lại.”
“Nhưng em cũng không muốn anh mất việc.”
“Anh có thể tìm việc khác.”
“Ở Hà Nội? Bây giờ?” Hân lắc đầu. “Ngành kiến trúc đang khó khăn, anh bị điều chuyển vì liên quan đến vụ ông Đông, công ty khác sẽ ngại nhận. Anh có thể thất nghiệp dài.”
Gia Huy im lặng.
“Em không muốn thế.” Hân nói tiếp. “Em đã từng mất tất cả. Em biết cảm giác đó. Em không muốn anh cũng trải qua.”
“Nhưng anh sẵn sàng.”
“Anh sẵn sàng, nhưng em không sẵn sàng để anh sẵn sàng.” Hân nắm tay anh. “Em ích kỷ lắm. Em muốn anh ở bên cạnh, nhưng em cũng muốn anh có công việc, có tương lai, không phải hối hận vì đã chọn em.”
“Anh sẽ không hối hận.”
“Anh không biết được.”
Cô nhìn anh, mắt đã hoe đỏ.
“Anh hãy đi.” Cô nói.
Gia Huy sững lại.
“Em bảo anh đi?”
“Ừ. Đi Đà Nẵng một năm. Làm việc, phát triển, chờ mọi chuyện ổn định. Em ở đây, lo café, chờ anh.”
“Em chờ được một năm không?”
“Em chờ anh bảy năm rồi.” Hân cười, nước mắt chảy dài. “Một năm không là gì.”
Gia Huy nhìn cô, mắt cũng đỏ.
“Em có chắc không?”
“Chắc. Nhưng anh phải hứa một điều.”
“Gì?”
“Ngày nào cũng gọi cho em. Kể em nghe anh ăn gì, làm gì, có nhớ em không. Và không được tán tỉnh gái Đà Nẵng.”
Anh bật cười, ôm cô vào lòng.
“Anh hứa. Anh chỉ tán tỉnh cây cột điện thôi.”
“Sao lại cột điện?”
“Vì cột điện cũng xinh nhưng không bằng em.”
Hân đấm nhẹ vào ngực anh. “Anh hư.”
“Anh yêu em.”
“Em cũng yêu anh.”
Họ ôm nhau trong căn phòng nhỏ, dưới ánh đèn vàng, giữa những chiếc bát đũa chưa kịp rửa và chai rượu vang đã gần cạn.
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi — những hạt nhỏ, lộp bộp trên mái hiên, trên mặt đường.
Mưa cuối tháng mười một, se lạnh.
Nhưng trong lòng họ, ấm.
—
Cuối tuần, Gia Huy chính thức nhận quyết định.
Anh sẽ đi Đà Nẵng vào ngày 1 tháng 12, ở lại đó một năm.
Hân đi cùng anh mua sắm đồ đạc — quần áo, bàn chải, mì tôm, vài cuốn sách. Họ đi siêu thị tay trong tay, như bao cặp đôi bình thường. Hân chưa bao giờ đi mua sắm với người yêu. Cảm giác mới lạ, vừa vui vừa buồn.
“Em mua cho anh thêm kem đánh răng nữa. Anh hay dùng loại bạc hà.”
“Sao em biết?”
“Vì anh thơm bạc hà.”
Anh cười. “Em cũng thơm.”
“Thơm gì?”
“Thơm cà phê.”
Họ cười, Hân chọn kem đánh răng bỏ vào giỏ, rồi thêm một lọ dầu gội, một hộp khăn giấy.
“Đủ chưa anh?”
“Đủ rồi. Thiếu thì anh ra ngoài mua.”
“Ừ, Đà Nẵng cũng có siêu thị.”
Rồi cô im lặng.
Cầm tay anh bước ra quầy thanh toán.
Ngày 1 tháng 12, sáng sớm.
Hân ra sân bay cùng anh.
Gia Huy mặc áo khoác dày, tay kéo vali, vai đeo ba lô. Trông anh như sinh viên năm nào, nhưng mắt đã có những nếp nhăn nhỏ — dấu hiệu của những năm tháng làm việc và chờ đợi.
“Em về đi, bên ngoài lạnh.” Anh nói.
“Em đưa anh vào trong.”
“Ừ.”
Họ đứng trước cửa ra máy bay. Những người khác hối hả vội vã, chỉ có họ đứng yên, tay vẫn nắm.
“Em nhớ ăn uống đầy đủ. Đừng bỏ bữa.”
“Em biết rồi.”
“Café mở lại, em thuê thêm người phụ giúp, đừng làm một mình.”
“Em sẽ thuê.”
“Nếu ông Đông có động tĩnh gì, em gọi cảnh sát ngay, đừng tự ý gặp.”
“Em hứa.”
“Và…”
Anh dừng lại, nhìn cô.
“Và?”
“Anh nhớ em.”
Hân cười, môi run run. “Anh đi chưa đấy. Mà đã nhớ rồi.”
“Anh nhớ từ lúc đặt chân ra cửa.”
Cô không nói được gì nữa. Cô chỉ đứng lên, hôn nhẹ vào má anh.
“Em đợi anh. Một năm. Lời hứa.”
Gia Huy ôm cô thật chặt. Đủ lâu để Hân cảm nhận nhịp tim anh, mùi bạc hà quen thuộc, hơi ấm từ lồng ngực.
Rồi anh buông ra.
“Anh đi nhé.”
“Ừ.”
Anh quay lưng, kéo vali, bước qua cửa kiểm tra an ninh.
Hân đứng nhìn theo.
Anh không quay lại.
Cô biết — vì nếu quay lại, anh sẽ không đi được.
Và cô cũng vậy.
Hân đợi đến khi bóng anh khuất hẳn, mới quay lưng.
Cô ra bãi xe, lấy xe máy, phóng thẳng về café.
Trên đường, gió lạnh thổi tóc bay, mắt cô cay xè — không biết vì gió hay vì nước mắt.
Cô cố gắng không khóc.
Vì anh đi là để tốt cho cả hai.
Vì một năm không dài.
Vì cô đã chờ bảy năm, một năm chỉ là một cái chớp mắt.
Nhưng khi về đến café, mở cửa, nhìn khung cảnh quen thuộc, cô không thể kìm được nữa.
Hân ngồi xuống quầy, khóc.
Không thành tiếng, chỉ có nước mắt chảy dài.
Đức đến lúc tám giờ, thấy cô thì lặng lẽ pha một cốc gừng nóng, đặt trước mặt.
“Chị Hân, anh ấy đi rồi à?”
“Ừ.”
“Chị khóc à?”
“Không.”
“Mắt chị đỏ kìa.”
Hân lau mắt, nhìn Đức. “Đức, mày hỏi nhiều quá.”
Nó cười, lùi vào bếp.
Hân cầm cốc gừng nóng lên, uống một ngụm.
Cay. Ấm.
Giống như hơi ấm của anh.
Cô đặt cốc xuống, đứng dậy, bắt đầu pha cà phê.
Hôm nay café mở cửa trở lại.
Và cô sẽ sống — từng ngày một, chờ anh.
Cô nhìn lên kệ, nơi có cây bút bi cũ của anh, có tờ giấy gấp làm tư với nét chữ thẳng gọn, có lọ hoa giấy trắng vừa cắm sáng nay.
*“Em đợi anh. Một năm. Lời hứa.”*
Cô viết những dòng đó lên một tờ giấy nhỏ, gấp lại, bỏ vào ngăn tủ — cùng với những kỷ vật.
Bên ngoài, khách bắt đầu vào.
Những gương mặt quen thuộc — bà Minh, cô sinh viên hay ngồi góc, anh chàng lập trình viên gọi ly đen đá.
Cà phê thơm.
Tiếng cười nói.
Cuộc sống lại bắt đầu.
Và Hân, đứng sau quầy, pha từng ly cà phê, cười với từng vị khách.
Trong đầu, cô đang đếm.
Ngày thứ nhất.
Còn 364 ngày nữa.
Chờ anh.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com