Chương 18
# Chương 18
Căn phòng trước giờ vốn chật chội bỗng trở nên nhỏ hơn khi có anh ở trong.
Gia Huy đứng giữa phòng khách, tay vẫn cầm bó hoa giấy trắng, mắt nhìn quanh — chiếc ghế sofa cũ, chiếc bàn nhỏ kê sát tường, chồng sách để dưới đất, và chiếc chăn xám của anh vẫn còn nằm trên ghế.
“Em chưa trả chăn.” Anh nói.
“Em chưa kịp.”
“Em không trả à?”
Hân nhìn anh. “Anh có muốn lấy lại không?”
Gia Huy đặt hoa lên bàn, bước lại gần. Căn phòng chật, chỉ vài bước là anh đã đứng trước mặt cô.
“Anh không lấy.” Anh nói. “Anh để lại cho em. Để em nhớ — có người đã ngủ trên ghế sofa này, canh em đến sáng.”
Hân nhìn xuống chân mình, đôi dép lê màu hồng đã cũ.
“Em nhớ rồi. Không cần chăn cũng nhớ.”
“Vậy anh lấy lại.” Anh cười, cúi xuống định cầm chiếc chăn.
Hân giữ tay anh lại.
“Em đùa. Anh để đấy.”
Tay cô nắm lấy cổ tay anh — xương cổ tay to, gân tay nổi rõ, nơi anh thường đeo đồng hồ nhưng hôm nay không. Da anh ấm, hơi ẩm vì nắng sớm.
Anh không rút.
“Em pha cà phê cho anh nhé?” Hân hỏi.
“Ừ.”
Cô bước vào bếp — căn bếp nhỏ chỉ đủ một người nấu, nhưng hôm nay có hai. Gia Huy đứng tựa vào khung cửa, tay khoanh trước ngực, nhìn cô pha cà phê.
“Anh nhìn gì thế?”
“Nhìn em.”
“Em có gì đẹp đâu.”
“Có. Đẹp lắm.”
Hân không quay lại, nhưng má cô nóng lên. Tay cô vẫn thoăn thoắt — lọc nước, đong bột, ấn máy. Nhưng lâu nay cô chỉ pha cà phê cho khách, cho mình, cho anh. Lần này, cô pha cho người yêu.
Người yêu.
Hai tiếng đó vẫn còn xa lạ trong đầu cô.
“Em ơi.” Anh gọi.
Hân quay lại. “Sao?”
“Anh muốn nói với em một chuyện.”
Tim Hân thắt lại. “Chuyện gì?”
“Công ty anh đã quyết định. Họ bảo anh tạm nghỉ việc một tuần, chờ kết luận từ cấp trên. Có thể sẽ bị chuyển công tác.”
Hân đặt ấm cà phê xuống, bước lại gần. “Chuyển đi đâu?”
“Đà Nẵng. Chi nhánh ở đó đang thiếu người.”
Hân im lặng.
Anh nhìn cô, mắt buồn. “Anh chưa nhận quyết định. Anh muốn hỏi em trước.”
“Hỏi em về việc anh có nên đi không?”
“Ừ.”
Hân cắn môi. “Em không thể quyết định thay anh.”
“Anh muốn em quyết định cùng.”
Cô nhìn sâu vào mắt anh — đôi mắt nâu sẫm, sáng dưới ánh nắng từ cửa sổ. Anh đang thành thật. Anh không giấu, không tự ý quyết định. Anh hỏi cô.
“Em không muốn anh đi.” Hân nói, giọng nhỏ. “Nhưng em cũng không muốn anh bỏ lỡ cơ hội vì em.”
“Anh không bỏ lỡ cơ hội. Anh chỉ chọn em.”
“Anh chưa biết tương lai thế nào. Café vẫn đang đóng cửa, nợ vẫn còn, ông Đông chưa bị xử lý. Anh ở lại, anh sẽ tiếp tục bị cuốn vào rắc rối của em.”
“Rắc rối của em là rắc rối của anh.” Gia Huy nói, giọng chắc. “Từ ngày anh quay lại, anh đã chọn rồi. Em là lựa chọn của anh. Không phải Đà Nẵng, không phải công ty, không phải ai khác.”
Hân nhìn anh.
Một lúc lâu.
Rồi cô bước lại bếp, lấy tách cà phê đã pha, đặt trước mặt anh trên bàn.
“Uống đi. Nguội mất rồi.”
Anh cầm lên, uống một ngụm.
“Vẫn nóng.” Anh nói.
“Ừ. Vì em pha khi anh vừa nói xong.”
Họ ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế sofa cũ, tách cà phê để trên bàn, hai người, bó hoa giấy trắng, và ánh nắng từ cửa sổ.
“Em yêu anh, Gia Huy.” Hân nói, lần đầu tiên trực tiếp, không qua tin nhắn, không qua tờ giấy. “Em yêu anh từ lâu rồi. Em chỉ sợ, nên không dám nói.”
Anh đặt tách cà phê xuống, quay sang cô.
“Anh cũng yêu em.” Anh nói. “Anh yêu em từ ngày em ngồi cạnh anh trong phòng vẽ, mượn cục tẩy, rồi trả lại bằng cốc cà phê có muối.”
“Em nhớ.”
“Anh cũng nhớ. Anh nhớ tất cả.”
Họ nhìn nhau.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một gang tay.
Hân cảm nhận được hơi thở của anh — ấm, có mùi cà phê và một chút bạc hà.
Anh đưa tay lên, vuốt một lọn tóc mai ra sau tai cô. Tay anh hơi run.
“Em có muốn anh ở lại không?” Anh hỏi.
Hân gật đầu. “Ở lại.”
“Mãi mãi?”
“Chưa biết mãi mãi thế nào. Nhưng bây giờ thì có.”
Anh cười. Nụ cười rạng rỡ như nắng.
Rồi anh cúi xuống.
Môi anh chạm môi cô lần đầu tiên sau bảy năm.
Nụ hôn không vội vàng. Anh không áp sức, không vồ vập. Anh chỉ đặt môi mình lên môi cô, như thể đang đặt một dấu ấn lên một thứ gì đó rất quý giá.
Hân nhắm mắt.
Cô cảm nhận được môi anh — khô, ấm, hơi se se vì cà phê. Và cô đáp lại, nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ khoảnh khắc.
Tay anh luồn qua tóc cô, giữ gáy cô, kéo cô lại gần hơn.
Tay cô đặt lên ngực anh — lồng ngực rắn chắc, nhịp tim đập nhanh, mạnh.
Họ hôn nhau trong căn phòng nhỏ, ánh nắng tràn qua cửa sổ, chiếu lên bó hoa giấy trắng, lên tách cà phê đã cạn, lên chiếc chăn xám vẫn còn nằm trên ghế.
Hân không biết họ đã hôn bao lâu.
Chỉ biết khi rời ra, cả hai đều thở hổn hển, mặt đỏ bừng.
“Anh…anh xin lỗi.” Gia Huy nói, giọng khàn. “Lỡ quá rồi.”
“Em không bảo anh dừng mà.”
Anh nhìn cô, mắt sáng lấp lánh. “Vậy em không muốn dừng à?”
Hân không trả lời. Cô nắm lấy cổ áo anh, kéo anh xuống lần nữa.
Lần này nụ hôn dài hơn, sâu hơn. Môi họ mở ra, hơi thở hòa vào nhau. Tay Hân luồn dưới áo anh, cảm nhận làn da ấm nóng. Anh rùng mình, nhưng không ngăn cô.
“Hân…” Anh thì thầm giữa những hôn.
“Ừ.”
“Anh yêu em.”
“Em biết.”
Họ ngả xuống chiếc ghế sofa — không phải vì vội vàng, mà vì không thể đứng vững nữa. Anh ở trên, tay chống xuống bên tai cô, mắt nhìn thẳng vào cô.
“Em đẹp lắm.” Anh nói.
“Anh nhìn kỹ rồi à?”
“Anh nhìn em bảy năm rồi.”
Hân kéo anh xuống, vòng tay ôm cổ anh.
Lần này, cô không sợ.
Lần này, cô muốn anh ở gần, thật gần, nhiều hơn bao giờ hết.
Bên ngoài, nắng đã lên cao. Những tia vàng rực rỡ chiếu qua ô kính, hắt lên bức tường trắng hai cái bóng — một to, một nhỏ — đang hòa vào nhau.
Chiếc chăn xám rơi xuống đất, không ai nhặt.
Tách cà phê đã cạn, đáy còn một lớp bột mịn.
Bó hoa giấy trắng đứng im trên bàn, những cánh hoa mỏng manh khẽ rung theo từng nhịp thở của căn phòng.
Và hai người, sau bảy năm xa cách, cuối cùng cũng ở bên cạnh nhau — không giấu giếm, không nghi ngờ, không sợ hãi.
Chỉ có hơi ấm từ nhau.
Mùi quế từ tách cà phê.
Và tình yêu — thứ chưa bao giờ mất, dù thời gian đã cố gắng xóa nhòa.
—
Buổi chiều, họ ra ngoài.
Tay trong tay đi bộ xuống phố Nguyễn Hữu Huân. Café Nếp vẫn đóng cửa, tấm biển “Tạm nghỉ sửa chữa” treo trước cửa. Hân dừng lại, nhìn qua ô kính — bàn ghế vẫn xếp gọn, kệ sách dọc tường, máy pha cà phê đồng của bà nội.
“Cafe sẽ mở lại.” Gia Huy nói.
“Ừ. Em biết.”
“Khi nào mở, anh sẽ giúp em thiết kế lại không gian. Làm mới một chút, nhưng vẫn giữ hồn cũ.”
Hân nhìn anh. “Anh vẽ cho em à?”
“Anh vẽ cho chúng ta.”
Cô cười, tựa đầu vào vai anh.
Trước cửa café, gốc cây sấu già, bông hoa giấy trắng vẫn nở, những cánh mỏng manh đung đưa trong gió chiều.
“Gia Huy.”
“Ừ.”
“Sau này có chuyện gì, anh hứa sẽ nói với em nhé. Không giấu, không tự quyết định một mình.”
Anh nhìn cô, mắt nghiêm túc.
“Anh hứa.”
“Không chỉ hứa suông. Nếu anh giấu em lần nữa, em sẽ…”
“Sẽ gì?”
“Sẽ pha cà phê đắng cho anh uống cả tháng.”
Anh cười. “Thế thì anh phải giữ lời.”
Họ đứng trước café Nếp, dưới bóng cây sấu già, nhìn những đám mây trắng trôi trên bầu trời xanh.
Hân cầm tay anh, siết nhẹ.
Ngày mai, cô sẽ đi làm việc với công an kinh tế. Ngày kia, cô sẽ bắt đầu sửa chữa café.
Còn bây giờ, cô chỉ muốn ở bên anh, thêm một chút nữa, trước khi trời tối.
“Về nhà thôi.” Cô nói.
“Về nhà ai?”
“Về nhà em.”
“Hay về nhà anh?”
Hân nhìn anh, mắt tinh nghịch. “Nhà ai có cà phê?”
“Nhà em.”
“Thì về nhà em.”
Họ quay lưng khỏi café, tay vẫn nắm chặt, bước về phía căn phòng nhỏ — nơi có chăn xám, có bó hoa giấy trắng, có tách cà phê đã cạn, và có tình yêu vừa được thắp sáng sau bảy năm chờ đợi.
Gió mùa thu thổi nhẹ, mang theo mùi lá sấu và hương hoa sữa từ xa.
Một ngày mới sắp kết thúc.
Và một khởi đầu mới — của họ — đang bắt đầu.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com