Chương 17

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 17
Prev
Next
Novel Info

# Chương 17

Tôi về đến nhà lúc chín giờ tối.

Sau buổi gặp ở Kiến Nhân, sau những phút im lặng nắm tay nhau trong phòng họp, Gia Huy đưa tôi về. Anh không hỏi gì thêm, chỉ nắm tay tôi suốt dọc đường, thi thoảng siết nhẹ như để kiểm tra tôi vẫn còn đó.

Tôi bảo anh: “Em ổn rồi, anh về đi.”

Anh nhìn tôi, muốn nói gì đó, nhưng rồi chỉ gật đầu. “Nhắn tin cho anh khi em về đến nhà.”

“Ừ.”

Tôi lên cầu thang, mở cửa, bật đèn. Căn phòng vẫn như lúc tôi đi — chiếc chăn xám của anh gấp gọn trên ghế, hộp xôi đã hết từ hôm qua, chai nước suối còn một nửa.

Tôi ngồi xuống giường, tháo giày, thả mình ra sau.

Mệt.

Không phải mệt vì đi lại, mà mệt vì những ngày qua — đấu tranh, nghi ngờ, khóc, rồi lại đấu tranh. Nhưng bây giờ, khi tôi nắm tay anh trong phòng họp, tôi biết mình đã làm đúng.

Tôi không biết tương lai thế nào. Nhưng tôi biết, tôi không thể tiếp tục đẩy anh ra.

Tôi lấy điện thoại, nhắn tin: *“Em về đến nhà rồi.”*

Anh trả lời ngay: *“Ngủ ngon. Mai anh qua sớm.”*

*“Mai café vẫn đóng cửa.”*

*“Anh qua thăm em. Không phải thăm café.”*

Tôi cười — lần đầu trong nhiều ngày.

*“Ừ. Ngủ ngon.”*

—

2

Tôi thức dậy lúc nửa đêm.

Không phải vì ác mộng, không phải vì điện thoại reo. Tôi thức dậy vì một cảm giác — có thứ gì đó không đúng.

Tôi bật đèn ngủ, nhìn quanh phòng. Cửa sổ vẫn đóng, rèm vẫn kéo, không có gì bất thường.

Rồi tôi nhìn xuống dưới cửa chính.

Một phong bì màu trắng.

Tôi không nghe thấy ai đưa. Có thể họ đã đặt lúc tôi còn thức, hoặc khi tôi ngủ say.

Tôi xuống giường, chân không đi dép, bước đến cửa. Tay tôi run khi cầm phong bì lên — không đề tên, không tem, không địa chỉ.

Lại thêm một cái nữa.

Tôi quay vào phòng, ngồi xuống giường, bóc phong bì.

Bên trong không phải tài liệu, không phải đe dọa.

Là tờ giấy cũ — tờ thiết kế góc phố năm hai đại học, tờ tôi đã thấy trong hồ sơ của Gia Huy, tờ tôi đã cất vào ngăn tủ ở café.

Và một tờ giấy khác, gấp làm tư, nét chữ quen thuộc — gọn, thẳng, không hoa mỹ.

Tôi mở ra.

*“Hân à,*

*Anh giữ tờ giấy này gần bảy năm. Không phải để nhớ ngày đó — dù anh vẫn nhớ từng đường kẻ chì, từng vệt mực loang. Anh giữ nó để nhớ cô đã thực sự biết anh. Lúc đó, anh chưa là ai cả. Chỉ là một thằng sinh viên thích vẽ, thích cà phê có muối, và thích ngồi cạnh cô.*

*Anh đã sai. Anh giấu em, anh tự quyết định, anh không tin em đủ mạnh. Em nói đúng — đó không phải yêu, đó là thương hại.*

*Nhưng anh yêu em. Anh yêu em từ ngày em mượn anh cục tẩy lần đầu tiên, và anh sẽ yêu em cho đến ngày em không còn muốn anh ở bên cạnh.*

*Anh trả lại tờ giấy này. Nó là của em. Và nếu em muốn, anh cũng là của em.*

*Chờ em.*

*Gia Huy.”*

Tôi đọc đi đọc lại ba lần.

Nước mắt chảy ra — không phải những giọt nước mắt nghẹn ngào tôi đã khóc khi đối diện với anh, cũng không phải những giọt nước mắt tủi thân tôi khóc một mình trong bóng tối.

Là những giọt nước mắt của người cuối cùng cũng được thấu hiểu.

Tôi cầm tờ giấy, áp lên ngực.

Bảy năm.

Anh giữ nó bảy năm.

Anh giữ tình cảm đó bảy năm, dù tôi biến mất, dù tôi không một lời giải thích, dù tôi đối xử với anh bằng sự nghi ngờ và lạnh nhạt.

Và anh vẫn ở đây.

Anh vẫn yêu tôi.

Tôi khóc.

Không phải kiểu khóc nức nở, mà là kiểu khóc im lặng, nước mắt chảy dài, vai rung lên từng đợt, tay ôm chặt tờ giấy như ôm một thứ gì đó rất quý giá suýt bị đánh rơi.

Tôi đã không khóc từ ba năm nay.

Khi dự án Xanh sụp đổ, tôi không khóc. Khi đóng cửa studio, tôi không khóc. Khi mẹ gọi hỏi “con ổn chứ”, tôi không khóc. Khi ngồi tính từng đồng để trả nợ, tôi không khóc.

Tôi nghĩ mình đã quên cách khóc.

Hoá ra không.

Tôi chỉ chưa gặp đủ đau — hoặc chưa gặp đủ yêu thương để cho phép mình yếu mềm.

Và bây giờ, trong căn phòng nhỏ lúc nửa đêm, tôi khóc cho cả ba năm qua, cho những tháng ngày cố gắng một mình, cho những đêm dài không ngủ vì lo lắng, cho những lần muốn buông xuôi nhưng lại cắn răng đứng dậy.

Và tôi khóc cho anh — người đã chờ tôi bảy năm, đã không bỏ đi dù tôi đẩy anh ra, đã đứng dưới mưa nhìn lên cửa sổ căn phòng tối của tôi, đã đặt hộp xôi nóng trước cửa và viết: *“Chỉ cần em đừng khóc một mình.”*

Tôi khóc rất lâu.

Đến khi nước mắt cạn, đến khi vai không còn rung, đến khi tôi có thể thở đều trở lại.

Tôi cầm tờ giấy lên, đọc lại lần nữa.

*“Và nếu em muốn, anh cũng là của em.”*

Tôi nhắm mắt.

Tôi muốn.

Tôi muốn lắm chứ.

Nhưng tôi sợ — sợ mình không đủ tốt cho anh, sợ anh sẽ lại chịu thiệt vì tôi, sợ một ngày nào đó anh nhận ra rằng anh đã đánh đổi quá nhiều cho một người không xứng đáng.

Nhưng anh đã viết: *“Anh yêu em.”*

Ba chữ.

Không hoa mỹ, không dài dòng. Chỉ là ba chữ, nét chữ thẳng, gọn, trên tờ giấy gấp làm tư.

Và tôi tin anh.

Lần này, tôi thực sự tin.

—

3

Tôi không ngủ lại được.

Tôi ngồi trên giường, tờ giấy của anh đặt trước mặt, điện thoại bên cạnh.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu chuyển sáng — màu xám nhạt, rồi hồng cam, rồi vàng. Một ngày mới.

Tôi cầm điện thoại, mở tin nhắn của anh.

*“Ngủ ngon. Mai anh qua sớm.”*

Gửi lúc chín giờ tối qua.

Bây giờ là sáu giờ sáng.

Tôi soạn: *“Em đọc rồi.”*

Gửi.

Ba giây sau, anh trả lời. Có thể anh chưa ngủ, hoặc anh thức dậy rất sớm, hoặc anh cũng đang cầm điện thoại và chờ — như tôi.

*“Em khóc à?”*

*“Ừ.”*

*“Anh xin lỗi.”*

*“Em không cần anh xin lỗi. Em chỉ muốn nói — anh là của em. Từ bảy năm trước, từ giây phút đầu tiên anh đưa em cục tẩy.”*

Im lặng. Tôi thấy ba dấu chấm hiện lên — anh đang gõ.

Rồi biến mất. Rồi lại hiện.

Cuối cùng, chỉ một dòng:

*“Anh đến ngay.”*

Tôi cười, nước mắt lại trào ra.

*“Ở nhà thôi. Em cần thời gian một chút.”*

*“Để làm gì?”*

*“Để mặc quần áo đẹp gặp anh.”*

Im lặng lần nữa.

Rồi anh gửi một sticker — một chú mèo đang cười, mắt híp lại, trông ngốc nghếch.

Tôi chưa bao giờ thấy anh gửi sticker.

Tôi cười thành tiếng.

Ngoài cửa sổ, nắng đã lên. Những tia vàng đầu tiên chiếu qua ô kính, hắt lên tờ giấy của anh — những nét chì, những đường kẻ, và ba chữ viết tay: *“Em yêu anh.”*

Tôi chưa viết ra. Nhưng tôi sẽ nói.

Hôm nay.

Khi anh đến.

Khi tôi mở cửa, nhìn thấy anh, và lần đầu tiên sau bảy năm, tôi sẽ không đẩy anh ra nữa.

Tôi sẽ nói: “Em yêu anh, Gia Huy. Và em xin lỗi vì đã bắt anh chờ lâu như vậy.”

Tôi gấp tờ giấy cẩn thận, đặt lên bàn, cạnh chiếc chăn xám của anh — thứ duy nhất anh để lại trong căn phòng này.

Tôi xuống giường, mở tủ quần áo.

Hôm nay tôi mặc áo đầm linen kem dài qua gối — chiếc đầm mẹ mua cho tôi từ hai năm trước, tôi chưa mặc lần nào vì nghĩ mình không xứng đáng với thứ đẹp đẽ.

Tóc tôi thả dài, không buộc.

Sơn một lớp son hồng nhạt — thỏi son cuối cùng còn sót lại từ thời còn làm KTS.

Tôi nhìn mình trong gương.

Lê Ngọc Hân, 28 tuổi.

Nợ 250 triệu, café đóng cửa, sự nghiệp tan tành.

Nhưng mắt sáng, môi hồng, và trái tim đang đập rất nhanh.

Vì hôm nay, tôi không còn một mình nữa.

Tôi nghe tiếng xe máy dừng trước cửa.

Tiếng bước chân quen thuộc — vội vàng, nhưng cố gắng không chạy.

Tiếng chuông cửa reo.

Tôi mở cửa.

Gia Huy đứng đó, tay cầm một bó hoa giấy trắng — loại hoa tôi cắm trong lọ gốm cũ, loại hoa mọc trước cửa café Nếp, loại hoa tôi yêu thích nhất.

“Anh hái lúc sáng sớm, ở gốc cây trước café.” Anh nói, giọng khàn. “Hơi héo rồi.”

Tôi nhận bó hoa, cúi xuống ngửi.

Không mùi.

Hoa giấy không thơm.

Nhưng tôi thấy mùi của đất, mùi của nắng sớm, mùi của những ngày tháng anh lặng lẽ nhìn tôi từ xa.

“Em cũng héo từ lâu rồi.” Tôi nói. “Nhưng em vẫn ở đây.”

Tôi đưa tay, nắm lấy tay anh.

“Vào nhà không?” Tôi hỏi.

“Có cà phê không?”

“Có.”

“Pha cho anh nhé.”

“Ừ. Đen, không đường, không sữa, một chút muối.”

Anh cười. Nụ cười rạng rỡ hơn cả nắng.

Và tôi kéo anh vào nhà, đóng cửa lại.

Bên ngoài, một ngày mới bắt đầu.

Và bên trong, cũng vậy.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel