Chương 16

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 16
Prev
Next
Novel Info

# Chương 16

Anh đứng dưới mưa nhìn lên căn phòng tối thêm mười lăm phút sau khi cô tắt máy.

Đèn không bật. Rèm không kéo. Nhưng anh biết cô ở đó — có thể đang đứng sau tấm kính, nhìn xuống, nhìn anh ướt sũng, nhìn anh chờ đợi. Và cô vẫn không mở cửa.

Gia Huy không trách cô. Anh chỉ trách mình — đã giấu, đã không nói, đã để cô phải tự mình nghi ngờ.

Anh lên xe, phóng về nhà trong mưa. Quần áo ướt sũng, nước từ tóc chảy xuống mặt, nhưng anh không lau. Anh vào phòng tắm, đứng dưới vòi sen nước lạnh, cố gắng rửa trôi cái lạnh từ bên ngoài và cái đau từ bên trong.

Rồi anh ngồi vào bàn vẽ.

Đã hơn một giờ sáng. Anh không thể ngủ. Anh mở ngăn kéo, lấy ra tập tài liệu anh đã thu thập được trong những ngày qua — những email, biên bản, chứng từ. Tất cả đều chỉ về một người: Hoàng Văn Đông. Nhưng chưa đủ. Còn thiếu một mắt xích — một bằng chứng trực tiếp cho thấy ông ta đã thao túng kết quả đấu thầu của dự án cải tạo, và đã can thiệp vào quyết định đình chỉ café của Hân.

Anh đã có manh mối: một nhân viên trong phòng quy hoạch, người từng làm việc trực tiếp dưới quyền Đông, sẵn sàng nói chuyện. Anh đã hẹn gặp người đó vào sáng mai, lúc bảy giờ, tại một quán cà phê ở phố Hàng Bông.

Gia Huy gấp tài liệu, cất vào túi. Anh nằm xuống giường, nhìn trần nhà.

*“Em yêu anh, nhưng em không thể tin anh.”*

Câu nói của Hân cứ văng vẳng trong đầu.

Anh hiểu. Anh đã không tin cô đủ mạnh. Anh đã cố gắng bảo vệ cô theo cách của mình — che chở, giấu giếm, chịu đựng một mình. Nhưng đó không phải điều cô cần. Cô cần anh đứng cạnh cô, không phải đứng trước cô.

Sáng mai, anh sẽ làm mọi thứ có thể.

—

Sáu giờ, anh đã có mặt ở quán cà phê trên phố Hàng Bông.

Người đàn ông đến — trung niên, mặc áo gió màu xám, đeo kính cận dày. Anh ta tên là Hùng, từng là chuyên viên phòng quy hoạch, bị Đông đẩy ra khỏi cơ quan sau một lần từ chối ký khống chứng từ.

“Anh cần gì ở tôi?” Hùng hỏi, giọng nhỏ.

“Bằng chứng ông Đông đã can thiệp vào quyết định đình chỉ café Nếp.”

Hùng nhìn quanh, rồi rút từ túi áo trong ra một chiếc USB. “Tôi chụp lại toàn bộ email trao đổi giữa ông Đông và thanh tra phòng cháy. Trong đó có nội dung ông ta yêu cầu xử lý café Nếp với lý do vi phạm, dù thực tế kiểm tra chưa phát hiện lỗi nghiêm trọng.”

Gia Huy cầm USB, lòng bàn tay anh nóng ran.

“Ông ta còn bảo tôi làm giả biên bản kiểm tra cho một số hộ khác — nhà hàng, khách sạn — để lấy tiền ăn chia.” Hùng nói tiếp, giọng run. “Tôi không chịu, ông ta đuổi tôi. Bây giờ tôi thất nghiệp, vợ con khổ sở. Nhưng tôi không thể im lặng mãi.”

“Sao anh không tố cáo từ lâu?”

“Sợ.” Hùng cúi đầu. “Sợ mất việc, sợ bị trả thù. Nhưng khi thấy café của cô bé đó bị đóng cửa oan, tôi không thể chịu được nữa.”

Gia Huy cảm ơn Hùng, trả tiền cà phê cho anh ta, rồi ra về.

Anh cầm USB trong tay, biết mình đã có đủ vũ khí.

—

Sáu giờ tối cùng ngày, Gia Huy đến văn phòng Hoàng Văn Đông.

Ông ta vẫn ở đó — ngồi sau bàn gỗ cánh gián, tay cầm bút, trước mặt là ly rượu vang đỏ. Ánh đèn trong phòng vàng vọt, rèm kéo kín.

“Cậu đến muộn thế, Trần Gia Huy.” Đông nói, không ngước lên. “Tôi tưởng cậu đã bỏ cuộc rồi.”

“Tôi không bao giờ bỏ cuộc.”

“Vì cô gái đó à?” Đông cười. “Tình yêu làm người ta mù quáng. Cậu sẵn sàng đánh đổi sự nghiệp, tương lai, tất cả — vì một café nhỏ?”

“Không phải vì café. Vì công lý.”

Đông bật cười. “Công lý. Cậu nói như một đứa trẻ.”

Gia Huy bước lại gần, đặt chiếc USB lên bàn.

“Bên trong này là toàn bộ chứng cớ ông đã can thiệp vào quyết định đình chỉ café Nếp, và nhiều vụ việc khác — làm giả biên bản kiểm tra, nhận hối lộ, thao túng đấu thầu. Tôi có lời khai của nhân chứng, có email, có chữ ký.”

Đông nhìn chiếc USB, mặt bắt đầu thay đổi.

“Cậu không dám đâu.”

“Tôi đã sao chép ba bản.” Gia Huy nói, giọng lạnh. “Một bản tôi gửi lên công an kinh tế vào sáng mai. Một bản tôi gửi cho báo chí. Một bản tôi giữ lại, phòng khi ông có ý định xóa bằng chứng.”

Đông đứng dậy, mặt đỏ gay. “Cậu dám đe dọa tôi?”

“Tôi không đe dọa. Tôi báo trước.”

Ông ta bước vòng ra bàn, đến trước mặt Gia Huy, thấp hơn anh nửa cái đầu nhưng ánh mắt đầy sát khí.

“Cậu nghĩ cậu thắng được tôi? Tôi có quan hệ từ cấp thành phố đến trung ương. Một thằng nhóc KTS như cậu chỉ là con kiến.”

“Kiến cũng có thể hạ cây đổ.” Gia Huy không lùi. “Ông nghĩ những người ông mua chuộc sẽ bảo vệ ông khi có bằng chứng rõ ràng? Họ sẽ vứt bỏ ông như cái túi rác.”

Đông nắm chặt tay, nhưng không đánh. Ông ta lùi lại, cười gằn.

“Cậu làm vì cô ta. Nhưng cô ta có biết cậu làm gì không? Cô ta có cảm ơn cậu không? Cô ta bỏ rơi cậu, đẩy cậu ra xa, và cậu vẫn lao vào, ngu xuẩn.”

“Tình nguyện.” Gia Huy nói. “Và tôi không cần cô ấy cảm ơn.”

Anh quay lưng, bước ra cửa.

“Gia Huy!” Đông gọi với theo. “Cậu sẽ hối hận!”

Anh không quay lại.

—

Hôm sau, Gia Huy nộp hồ sơ lên cấp trên tại Kiến Nhân — không phải anh Quân, mà lên tận hội đồng quản trị. Anh gửi kèm bản giải trình chi tiết về việc ông Đông can thiệp vào dự án, đồng thời đề nghị công ty rút khỏi dự án nếu không đảm bảo minh bạch.

Anh Quân gọi anh lên phòng riêng.

“Cậu biết đây là quyết định liều lĩnh chứ?” Ông ta hỏi.

“Tôi biết.”

“Nếu không có bằng chứng rõ ràng, cậu sẽ bị sa thải, thậm chí bị kiện vì bôi nhọ đối tác.”

“Bằng chứng rõ ràng.” Gia Huy đưa ông ta chiếc USB. “Đây là bản sao. Tôi đã gửi bản gốc lên công an kinh tế.”

Anh Quân nhìn anh một lúc, rồi thở dài.

“Cậu là người dũng cảm nhất — hoặc ngu ngốc nhất — tôi từng gặp.”

“Có lẽ cả hai.”

Anh Quân cầm USB, cất vào ngăn kéo.

“Tôi sẽ trình lên hội đồng. Chờ quyết định.”

Gia Huy gật đầu, bước ra.

—

Những ngày sau đó, anh không đến café Nếp.

Anh biết Hân cần không gian, cần thời gian, cần tự mình đứng dậy. Nhưng anh cũng biết cô đang đau — đau vì café bị đóng, đau vì tiền nợ, và đau vì anh.

Anh nhắn tin cho cô mỗi ngày — chỉ một tin, ngắn:

*“Em ăn chưa?”*

*“Trời lạnh, nhớ mặc ấm.”*

*“Anh vẫn ở đây.”*

Cô không trả lời. Nhưng anh biết cô đọc — vì hai dấu tick xanh hiện lên mỗi lần.

Rồi một buổi sáng, anh nhận được tin nhắn từ cô:

*“Em cần gặp anh.”*

Anh đọc đi đọc lại ba lần, tim đập nhanh hơn bất kỳ cuộc họp nào.

*“Anh đang ở đâu?”*

*“Kiến Nhân. Em vừa gặp Thu Linh.”*

*“Anh đến ngay.”*

Anh đứng dậy, chạy ra thang máy, nhưng thang máy quá chậm. Anh lao xuống cầu thang bộ, qua mười hai tầng, mồ hôi ướt đẫm lưng.

Khi anh đến phòng họp tầng một, Hân đang ngồi đó. Cô mặc áo len đen, tóc thả, mặt mệt mỏi nhưng mắt sáng.

Họ nhìn nhau, không ai nói câu nào.

Rồi anh bước đến, ngồi xuống cạnh cô.

“Em ổn không?”

Hân không trả lời. Cô chỉ đưa tay ra, nắm lấy tay anh.

Lạnh.

Anh nắm chặt lại.

“Đừng nói gì hết.” Hân nói, giọng khẽ. “Chỉ cần ở đây một lúc.”

Anh ngồi yên.

Tay trong tay.

Nghe tiếng nhau thở.

Bên ngoài cửa sổ, nắng cuối ngày buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời.

Và anh biết — dù phía trước còn bao nhiêu sóng gió, dù ông Đông chưa chịu thua, dù café vẫn đóng cửa, dù nợ nần vẫn chồng chất — thì khoảnh khắc này, họ đã có nhau.

Và có thể, chỉ cần thế là đủ để bắt đầu lại.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel