Chương 15

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 15
Prev
Next
Novel Info

# Chương 15

Hai ngày sau, quyết định đến.

Không phải từ Hoàng Văn Đông trực tiếp — mà từ thanh tra phòng cháy chữa cháy quận. Một tờ giấy trắng đóng dấu đỏ, ghi rõ: *“Café Nếp vi phạm các quy định về phòng cháy chữa cháy tại cơ sở kinh doanh ăn uống. Đình chỉ hoạt động từ ngày 15/11/2026 đến ngày 30/11/2026 để khắc phục.”*

Hân cầm tờ giấy, đọc đi đọc lại ba lần. Những lỗi vi phạm được liệt kê chi tiết — bình chữa cháy hết hạn, cửa thoát hiểm không đảm bảo, hệ thống báo cháy chưa lắp đặt. Tất cả đều có thể khắc phục, nhưng cần thời gian và tiền bạc.

Và cần hơn hai tuần.

“Chị Hân, thế này là thế nào?” Đức đứng sau lưng cô, mặt tái xanh.

“Là ông Đông.” Hân nói, đặt tờ giấy xuống quầy. “Hắn ra tay rồi.”

“Chị định làm gì?”

Hân nhìn quanh café — những bàn ghế gỗ cũ, kệ sách dọc tường, máy pha cà phê đồng của bà nội. Tất cả sẽ phải dừng lại. Hai tuần không bán hàng, không thu nhập. Khoản nợ 250 triệu vẫn đếm từng ngày.

“Chị sẽ khắc phục.”

Bao nhiêu tiền? Hân không dám tính. Cô mở tủ, lấy cuốn sổ tiết kiệm — bà nội để lại, cô chưa bao giờ động đến vì muốn giữ làm kỷ niệm. Bên trong có hai mươi triệu. Đủ để mua bình mới, sửa cửa, nhưng chưa đủ để lắp hệ thống báo cháy.

Và còn tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước, tiền lương cho Đức.

Hân đóng tủ, quay ra.

“Đức à, từ mai em nghỉ hai tuần nhé. Lương tháng này chị vẫn trả.”

“Chị ơi, em không cần lương. Em giúp chị sửa café.”

“Không, em đi tạm đi. Có việc chị gọi.”

Đức định nói gì, nhưng thấy mặt Hân, nó im. Nó cúi đầu, cởi tạp dề, gấp gọn để lên quầy.

“Chị Hân, chị gọi em bất cứ lúc nào nhé.”

“Ừ.”

Đức ra về. Cánh cửa khép lại. Café chỉ còn mình Hân.

Cô ngồi xuống ghế, nhìn tờ quyết định đình chỉ. Mười lăm ngày. Đủ để cô mất tất cả — hoặc đủ để cô tìm ra cách hạ Hoàng Văn Đông.

Cô lấy điện thoại, mở thư mục “X” — những bức ảnh chụp hồ sơ dự án Xanh. Cô chưa gửi cho ai. Cô chưa dám.

Nhưng bây giờ, cô không còn lựa chọn.

Hân soạn một email, đính kèm các bức ảnh, gửi đến ba địa chỉ: thanh tra thành phố, công an kinh tế, và một phóng viên báo Xây dựng — người mà cô từng gặp trong một hội thảo ngành.

Tiêu đề email: *“Tố giác hành vi tham nhũng trong dự án cải tạo phố Nguyễn Hữu Huân và dự án Xanh năm 2019.”*

Cô nhấn “Gửi”.

Màn hình hiện “Đã gửi”.

Hân thở ra. Không có đường lui nữa.

—

Hai hôm sau, chưa có hồi âm.

Hân ở nhà, không ra café. Cô biết quyết định đình chỉ đã được dán trước cửa, hàng xóm xì xào, bà Minh gọi điện hỏi thăm. Hân bảo “cháu ổn, chỉ sửa chữa tạm thời”.

Nhưng cô không ổn.

Số tiền trong sổ tiết kiệm đã rút ra, trả cho đơn vị sửa chữa. Bình chữa cháy mới đã được treo lên, cửa thoát hiểm đã được thay bản lề. Hệ thống báo cháy thì quá đắt — cô chưa đủ tiền.

Cô gọi điện cho ngân hàng, xin gia hạn thêm một tháng. Họ bảo đã gia hạn lần cuối, không thể thêm.

Hân cúp máy.

Ngồi trên giường, nhìn chiếc chăn xám của Gia Huy vẫn nằm gấp gọn trong góc. Cô chưa trả. Cô không dám gặp anh để trả.

Điện thoại reo. Mẹ gọi.

“Con ổn chứ?”

“Vâng.”

“Mẹ nghe bảo café bị đóng cửa?”

Hân nhắm mắt. Ai đã nói với mẹ? Có lẽ bà Minh, hoặc ai đó trong xóm.

“Tạm thôi mẹ ạ. Hai tuần.”

“Con có tiền không?”

“Có.”

“Mẹ gửi con ít.”

“Không cần đâu mẹ.”

Im lặng. Tiếng thở của mẹ ở đầu dây bên kia.

“Hân à, con gái mẹ không cần phải cứng như thế. Có lúc phải nhờ người khác.”

“Con biết.”

“Con biết sao con không gọi cho ai?”

Hân không trả lời.

“Thôi, mẹ cúp đây. Nhớ ăn uống đầy đủ.”

“Dạ.”

Hân cúp máy.

Con biết sao con không gọi cho ai?

Vì chẳng còn ai để gọi.

—

Đêm thứ ba sau khi café đóng cửa.

Mười giờ. Hân ngồi trong căn hộ tối om, không bật đèn. Cô nhìn ra cửa sổ, xuống con phố vắng vẻ bên dưới.

Mưa bắt đầu rơi — hạt nhỏ, thưa, rồi nặng dần.

Điện thoại đặt trên bàn, im lặng.

Không tin nhắn từ Gia Huy. Anh đã không liên lạc từ hôm ở cầu Thê Húc. Có lẽ anh đã chấp nhận — cô muốn anh rời xa, và anh rời xa.

Hân cầm điện thoại, mở tin nhắn cũ của anh.

*“Anh sẽ bảo vệ em.”*

*“Hãy để anh đỡ em.”*

*“Anh yêu em.”* — chưa bao giờ có dòng đó. Anh chưa nói. Cô cũng chưa nói, dù hôm đó cô đã thừa nhận mình yêu anh.

Nhưng yêu mà không tin thì còn gì?

Hân đặt điện thoại xuống, định tắt đèn đi ngủ.

Tiếng xe máy dừng trước cửa.

Cô không ra cửa sổ nhìn. Cô biết là ai.

Chuông cửa dưới nhà reo.

Một lần. Hai lần. Ba lần.

Hân không xuống.

Điện thoại sáng lên. Tên “Gia Huy” hiện trên màn hình.

Cô nhìn, không bắt máy.

Điện thoại rung — tin nhắn:

*“Hân, anh ở dưới này. Mưa to lắm. Em mở cửa được không?”*

Hân đọc, nước mắt chảy dài.

Cô gõ trả lời: *“Em ổn. Anh về đi.”*

Gửi.

Điện thoại lại rung. Anh gọi lần nữa.

Hân tắt máy.

Cô ngồi trong bóng tối, nghe tiếng mưa rơi, tiếng gió, và thỉnh thoảng là tiếng chuông cửa dưới nhà — mỗi lúc một thưa, rồi im bặt.

Mười lăm phút sau, cô ra cửa sổ, nhìn xuống.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Gia Huy vẫn đứng. Áo mưa không đội, tóc ướt sũng, nước chảy từ mặt xuống cổ áo. Anh đứng yên, nhìn lên cửa sổ căn hộ của cô — nơi cô đang đứng, nhưng bóng tối che khuất.

Hân không bật đèn. Không vẫy tay. Không mở cửa.

Cô chỉ đứng đó, nhìn anh, mặc cho nước mắt hòa với mưa bên ngoài.

Rồi anh quay lưng, lên xe, nổ máy.

Chiếc xe lao đi trong mưa, đèn hậu đỏ mờ dần, rồi tắt hẳn.

Hân đứng thêm một lúc.

Sau đó cô bật đèn, bước xuống cầu thang, mở cửa ra.

Trước cửa, một túi ni lông đặt trên bậc thềm, bên trong là hộp xôi nóng, một chai nước suối, và một phong bì trắng.

Hân cầm phong bì lên, mở ra.

Bên trong là tiền — năm triệu đồng. Và một mảnh giấy nhỏ, nét chữ gọn, thẳng:

*“Em đừng lo tiền sửa chữa. Anh lo được. Chỉ cần em đừng khóc một mình.”*

Hân cầm mảnh giấy, nước mắt lại rơi.

Cô gấp nó lại, bỏ vào túi.

Cầm hộp xôi và nước suối lên, khóa cửa.

Đêm đó, cô ăn xôi trong bóng tối, nhai từng miếng nhỏ, không biết vị.

Chỉ biết xôi vẫn nóng — anh đã mua từ lúc nào, giữ trong túi chống lạnh, đạp xe qua mưa đến đây, đặt trước cửa, rồi đứng đợi dưới mưa nhìn lên căn phòng tối của cô.

Hân không thể gọi anh. Không thể mở cửa.

Vì nếu mở, cô sẽ không đủ mạnh để đóng lại lần nữa.

Và nếu không đóng, anh sẽ lại bị cuốn vào vòng xoáy này, mất việc, mất tất cả.

Tốt hơn là cô một mình.

Tốt hơn là anh xa cô.

Dù đau.

—

Sáng hôm sau, Hân dậy sớm.

Cô ra café, mở cửa, bắt đầu dọn dẹp. Tuy không bán, cô vẫn muốn không gian sạch sẽ. Cô lau bàn, quét sàn, thay nước lọ hoa — cành hoa giấy trắng mới, tự tay cô cắt từ cây trước cửa.

Mười giờ, có người gõ cửa.

Hân ra mở. Người đưa thư, cầm một phong bì dày.

“Chị Lê Ngọc Hân?”

“Dạ.”

“Thư bảo đảm.”

Hân ký nhận, cầm phong bì vào.

Cô mở ra — bên trong là giấy triệu tập của công an kinh tế thành phố. Hẹn cô đến làm việc vào ngày mai, liên quan đến đơn tố giác tham nhũng.

Hân đọc đi đọc lại ba lần.

Họ đã nhận được email.

Và họ đã triệu tập cô.

Cô không biết đó là cơ hội hay cạm bẫy. Nhưng cô biết mình không thể lùi.

Hân cất giấy triệu tập vào túi, khóa café, ra về.

Trên đường về, cô ghé qua văn phòng Kiến Nhân Group.

Không phải để gặp Gia Huy.

Mà để gặp Thu Linh.

—

Thu Linh ngồi trong phòng họp nhỏ, trước mặt là tách trà xanh. Hôm nay cô ta mặc áo len đen, quần tây xám, trông trầm hơn mọi ngày.

“Em ngạc nhiên khi chị đến.” Thu Linh nói.

“Chị có việc cần hỏi.”

“Thưa chị.”

“Ai đứng sau vụ tố cáo anh Huy?”

Thu Linh nhìn Hân. Mắt cô ta không giật mình, không né tránh.

“Em không biết.”

“Em có biết.” Hân nói thẳng. “Em là người phụ trách pháp lý, em biết mọi hồ sơ, mọi nguồn tin. Nếu không phải em gửi, em biết ai gửi.”

Thu Linh im lặng.

Hân nhìn cô ta. “Là ông Đông à?”

Thu Linh không trả lời.

“Hay là em?” Hân hỏi tiếp.

Thu Linh cười nhẹ — nụ cười chua xót. “Nếu em nói có, chị sẽ làm gì? Đánh em? Chửi em? Hay mách anh Huy?”

“Chị chỉ cần biết sự thật.”

“Sự thật là — em yêu anh ấy.” Thu Linh nói, giọng trầm. “Em yêu anh ấy hai năm, và anh ấy không hề để ý. Rồi chị xuất hiện, anh ấy như người khác. Em ghen. Em muốn anh ấy rời xa chị, để anh ấy nhìn về phía em.”

“Em đã làm?”

“Em không cần làm.” Thu Linh lắc đầu. “Ông Đông biết em ghen, ông ta biết tất cả. Ông ta bảo em: nếu em muốn anh Huy bỏ chị, hãy giúp ông ta một việc — tố cáo anh ấy. Không phải để anh ấy bị đuổi, mà để anh ấy mất tín nhiệm, để anh ấy không thể bảo vệ chị nữa.”

Hân nắm chặt tay.

“Em đã làm.” Hân nói.

“Em đã làm.” Thu Linh cúi đầu. “Em gửi đơn tố cáo từ một tài khoản ảo. Và em hứa với ông Đông sẽ cung cấp thêm chứng cớ nếu cần.”

“Đổi lại ông ta hứa gì?”

“Hứa sẽ giúp em có được anh Huy.” Thu Linh cười cay đắng. “Ngu ngốc đúng không? Ông ta chẳng giúp em được gì. Anh Huy vẫn yêu chị, dù chị đẩy anh ấy đi, dù chị làm anh ấy đau. Anh ấy vẫn đến trước cửa nhà chị đêm qua, đứng dưới mưa.”

Hân sững người. “Em biết?”

“Em biết tất cả.” Thu Linh ngước lên nhìn Hân, mắt đỏ hoe. “Em theo dõi anh ấy. Em biết anh ấy đi đâu, làm gì, gặp ai. Em biết anh ấy khóc trong phòng vẽ lúc nửa đêm, vẽ đi vẽ lại một góc phố mà anh ấy và chị từng ngồi học bài.”

Hân im lặng.

“Em xin lỗi.” Thu Linh nói. “Em xin lỗi chị. Em xin lỗi anh Huy. Em đã sai.”

Cô ta đứng dậy, cúi đầu chào Hân, rồi bước ra khỏi phòng.

Hân ngồi yên, nhìn tách trà xanh đã nguội.

Một mình trong phòng họp trống, cô cầm điện thoại.

Mở tin nhắn của Gia Huy đêm qua:

*“Chỉ cần em đừng khóc một mình.”*

Cô soạn: *“Em cần gặp anh.”*

Gửi.

Ba giây sau, anh trả lời: *“Anh đang ở đâu?”*

*“Kiến Nhân. Em vừa gặp Thu Linh.”*

*“Anh đến ngay.”*

Hân cất điện thoại.

Cô ngồi đợi.

Ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh. Những tia nắng nhạt bắt đầu lọt qua mây, soi sáng những giọt nước còn đọng trên lá cây.

Lần này, cô sẽ không chạy.

Lần này, cô sẽ nói hết.

Dù kết quả thế nào.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel