Chương 14

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 14
Prev
Next
Novel Info

# Chương 14

Ba ngày.

Hân không thấy Gia Huy, cũng không nhận tin nhắn nào từ anh.

Cô bảo anh đừng qua, và anh đã nghe. Lần đầu tiên anh nghe lời cô — nhưng đó lại là lời cô không muốn nhất.

Cô vẫn đến café mỗi sáng, pha cà phê, lau bàn, tính doanh thu. Đức hỏi “anh Gia Huy đâu rồi?” — cô bảo “anh ấy bận”. Đức không hỏi thêm, nhưng mắt nó nhìn cô đầy lo lắng.

Hân cố tỏ ra bình thường.

Nhưng mỗi lần chuông cửa reo, tim cô lại thắt lại. Và mỗi lần người bước vào không phải anh, cô lại thở ra — vừa nhẹ nhõm, vừa hụt hẫng.

Chiều ngày thứ ba, Thu Linh xuất hiện lần nữa.

Lần này cô ta không đến một mình. Đi cùng là một người đàn ông trung niên, mặc vest xám, đeo kính gọng vàng — trông như luật sư hoặc chuyên viên pháp lý.

Hân đang ngồi ở quầy, thấy họ bước vào thì đứng dậy.

“Chào chị Lê.” Thu Linh nói, giọng khác hẳn mọi lần — chuyên nghiệp, lạnh lùng. “Em giới thiệu, đây là luật sư Hoàng, chuyên viên pháp lý của Kiến Nhân Group. Chúng em cần hỏi chị vài câu liên quan đến đơn tố cáo anh Huy.”

Hân nhìn Thu Linh. Mắt cô ta hôm nay không có sự ghen tuông hay lo lắng — chỉ có một màu xám lạnh, như người đang thi hành nhiệm vụ.

“Mời ngồi.” Hân nói.

Cả ba ngồi xuống bàn gỗ cũ. Luật sư Hoàng mở cặp, lấy ra một tập hồ sơ và một chiếc máy ghi âm.

“Chị Lê, tôi sẽ ghi âm buổi nói chuyện này để phục vụ công tác kiểm tra nội bộ. Chị có đồng ý không?”

“Đồng ý.”

Luật sư bật máy, đặt lên bàn.

“Xin hỏi, chị có biết anh Trần Gia Huy trước khi anh ấy tham gia dự án cải tạo phố Nguyễn Hữu Huân không?”

“Có. Chúng tôi học cùng đại học.”

“Mối quan hệ của hai người là gì?”

Hân nhìn Thu Linh. Cô ta đang nhìn xuống bàn, không nhìn Hân.

“Bạn bè.”

“Chị và anh Huy có từng có quan hệ tình cảm không?”

Im lặng.

“Chúng tôi chưa từng là người yêu.”

Luật sư Hoàng ghi chép. “Thưa chị, trong quá trình anh Huy làm việc tại dự án, anh ấy có đề xuất bất kỳ sự ưu ái nào đối với café của chị không?”

“Anh ấy đề xuất phương án giữ lại mặt tiền cho café sau khi khảo sát thực tế. Đó là công việc của một KTS.”

“Anh ấy có nhận bất kỳ lợi ích vật chất nào từ chị không?”

“Không.”

“Chị có biết anh Huy đã tự ý sửa bản vẽ mặt cắt mà không có sự phê duyệt của cấp trên không?”

Hân ngừng một nhịp. “Tôi không rõ quy trình nội bộ của Kiến Nhân. Nhưng bản vẽ anh ấy đưa ra là để hỗ trợ tôi làm thủ tục phản đối. Tôi không nghĩ đó là tự ý.”

Luật sư ghi chép. Thu Linh lên tiếng lần đầu:

“Chị Lê, có nguồn tin cho rằng anh Huy đã có hành vi che giấu thông tin về việc ông Hoàng Văn Đông có liên quan đến dự án Xanh cũ của chị. Chị có biết điều đó không?”

Hân nhìn cô ta. “Che giấu thông tin?”

“Người tố cáo nói rằng anh Huy biết ông Đông là nguyên nhân dự án Xanh sập, nhưng anh ấy không nói với chị, thay vào đó tìm cách thương lượng riêng với ông Đông để bảo vệ chị — nhưng thực chất là để bảo vệ lợi ích của dự án hiện tại.”

Hân cảm thấy máu dồn lên não.

“Anh Huy gặp ông Đông?” Cô hỏi.

“Theo nguồn tin, có. Hai tuần trước, tại một nhà hàng ở quận Ba Đình.”

Hân nhớ lại — hai tuần trước, Gia Huy có nói “anh đi ăn với đối tác”, về muộn, không nhắn tin nhiều. Cô không hỏi. Cô không bao giờ hỏi.

“Chị không biết?” Thu Linh hỏi.

Hân không trả lời.

Luật sư Hoàng cất máy ghi âm, đứng dậy. “Cảm ơn chị đã hợp tác. Chúng tôi có đủ thông tin.”

Thu Linh cũng đứng dậy. Trước khi đi, cô ta quay lại nhìn Hân.

“Em không muốn làm chị buồn. Nhưng em nghĩ chị nên biết sự thật. Anh Huy không phải người chị nghĩ.”

Hai người bước ra cửa.

Hân ngồi yên.

Đức chạy ra. “Chị Hân, chị có sao không?”

“Không.”

“Chị đang run kìa.”

Hân nhìn xuống tay mình — những ngón tay run rẩy không kiểm soát. Cô nắm chặt chúng lại.

“Chị đi ra ngoài một lát.” Cô nói, đứng dậy.

“Chị đi đâu?”

“Chị không biết.”

Cô ra khỏi café, bước về phía hồ Gươm. Trời đã chạng vạng, những đám mây hồng cam trên bầu trời phía tây. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của mùa đông sắp đến.

Hân đứng bên lan can hồ, nhìn mặt nước gợn sóng. Xa xa, Tháp Rùa đứng đen sì giữa nền trời tối dần.

*Anh Huy đã gặp ông Đông.*

Tại sao anh không nói?

Anh bảo anh đang tìm thứ đủ mạnh để hạ ông ta — nhưng gặp gỡ riêng, thương lượng, che giấu — đó có phải là cách anh bảo vệ cô?

Hay anh đang bảo vệ chính mình?

Hân lấy điện thoại, gọi cho Gia Huy.

Một hồi. Hai hồi. Ba hồi.

Anh bắt máy.

“Hân?”

“Anh đang ở đâu?”

“Văn phòng. Sắp về.”

“Em cần gặp anh.”

Im lặng một nhịp. “Có chuyện gì?”

“Gặp rồi nói.”

“Ở đâu?”

“Cầu Thê Húc. Nửa tiếng nữa.”

“Được.”

Hân cúp máy.

Cô đứng thêm một lúc trước hồ, rồi bước về phía cầu đỏ.

—

Bảy giờ tối, cầu Thê Húc vắng khách.

Hân đứng ở đầu cầu, dưới bóng cây đa cổ thụ. Đèn đường bật sáng, soi những vệt vàng xuống mặt hồ đen.

Gia Huy đến, vẫn mặc áo sơ mi trắng, tay cầm túi vải đen. Anh trông mệt hơn mấy hôm trước, mắt thâm quầng, tóc rối.

“Có chuyện gì mà gấp thế?” Anh hỏi, đứng trước mặt cô, cách hai bước.

“Anh gặp ông Đông à?”

Gia Huy sững lại.

“Anh gặp ông Đông?” Hân nhắc lại, giọng lạnh hơn.

“…Có.”

“Khi nào?”

“Hai tuần trước. Tối thứ Tư.”

“Anh bảo anh đi ăn với đối tác.”

“Anh không muốn em lo.”

“Anh không muốn em lo, hay anh không muốn em biết?”

Gia Huy im lặng.

“Anh nói đi.” Giọng Hân bắt đầu run.

“Anh gặp ông ta để thương lượng.” Gia Huy nói, giọng trầm. “Anh muốn ông ta dừng lại, đừng đe dọa em nữa. Anh bảo nếu ông ta động vào em, anh sẽ công khai mọi chuyện.”

“Và ông ta đồng ý?”

“Ban đầu thì có. Nhưng sau đó ông ta đổi ý. Và rồi vụ tố cáo xảy ra.”

Hân nhìn anh. “Anh không bảo em. Anh tự ý gặp ông ta, tự ý thương lượng, tự ý quyết định. Em chỉ là một con tốt trong cái trò chơi của anh, đúng không?”

“Em không phải con tốt.”

“Vậy em là gì?”

Gia Huy bước lại gần. “Em là người anh muốn bảo vệ.”

“Anh bảo vệ em bằng cách nói dối em?”

“Anh không nói dối. Anh chỉ giấu.”

“Giấu và nói dối khác nhau ở chỗ nào, Gia Huy?”

Anh không trả lời.

Hân lùi lại một bước. “Em đã hỏi anh nhiều lần — anh có chuyện gì giấu em không. Anh bảo không. Anh bảo anh đang tìm chứng cớ. Nhưng anh cất công đi gặp ông Đông, thương lượng riêng, rồi im lặng. Em phải tin anh thế nào đây?”

“Hân, anh có lý do của anh.”

“Lý do gì?” Hân cao giọng. Một vài người đi bộ quay lại nhìn, nhưng cô không quan tâm. “Lý do bảo vệ em, hay lý do bảo vệ dự án? Anh sợ nếu công khai chuyện ông Đông, dự án sẽ đổ bể, công ty anh sẽ mất hợp đồng, và anh sẽ mất việc — có phải không?”

Gia Huy nhìn cô, mắt tối lại.

“Em nghĩ anh vì thế à?”

“Em không biết anh vì thế nữa. Bởi vì anh đã không còn là người em từng biết. Ngày xưa, anh nói thẳng, không giấu diếm. Bây giờ, anh lúc nào cũng có một góc tối, một điều không kể, một cái cớ.”

“Em đang nói vì giận, Hân.”

“Em đang nói vì em mệt.” Hân đáp. “Mệt vì không biết ai nói thật, ai nói dối. Mệt vì lúc nào cũng phải nghi ngờ. Mệt vì yêu một người mà không biết người đó có thật sự muốn em ở bên hay chỉ cảm thấy có lỗi.”

Im lặng.

“Em nói yêu à?” Gia Huy hỏi, giọng trầm.

Hân nhận ra mình vừa nói gì. Nhưng đã quá muộn để rút lại.

“Có.” Cô nói. “Em yêu anh. Từ sáu năm trước, từ ngày em bỏ đi, từ ngày anh quay lại. Em yêu anh, nhưng em không thể tin anh.”

“Em không thể tin anh?”

“Không thể.” Hân nước mắt trào ra, nhưng giọng vẫn cứng. “Vì anh không để em tin. Anh giấu, anh né tránh, anh lúc nào cũng cố gắng giải quyết mọi thứ một mình, rồi bảo đó là vì em. Nhưng em không muốn thế. Em muốn anh nói thật, dù đau, dù khó. Em muốn anh để em cùng chịu.”

Gia Huy tiến lên một bước, nhưng Hân giơ tay ra giữ khoảng cách.

“Đừng lại gần.” Cô nói. “Em không bảo anh lại gần.”

Anh dừng lại.

“Hân, anh…”

“Em không cần giải thích.” Hân lau nước mắt. “Em chỉ cần anh trả lời một câu thật lòng: Anh có tin em không?”

“Có.”

“Anh có tin em đủ mạnh để đối mặt với ông Đông không?”

Im lặng.

“Em có thể thua.” Hân nói. “Nhưng em có thể đấu. Anh không cho em cơ hội, vì anh nghĩ em yếu. Anh bảo anh yêu em, nhưng anh xem em như đứa trẻ cần che chở. Đó không phải yêu. Đó là thương hại.”

“Em biết anh không thương hại em.”

“Vậy anh hãy chứng minh.” Hân nói. “Hãy cho em biết tất cả. Từ đầu đến cuối. Tại sao anh gặp ông Đông. Ông ta nói gì. Anh hứa gì. Và tại sao anh giấu em.”

Gia Huy nhìn cô, mắt đầy đau đớn.

“Anh không thể.”

“Tại sao?”

“Vì em sẽ làm liều.”

“Em đã từng làm liều chưa?” Hân cười cay đắng. “Em ngồi yên ba năm, trả nợ, chạy café, im lặng. Em không làm liều. Em chỉ chấp nhận. Vì em sợ. Nhưng giờ em không còn sợ nữa — chỉ sợ mất anh. Và em sắp mất anh thật rồi, vì anh không tin em.”

“Anh tin em.” Giọng Gia Huy khàn.

“Anh không tin.” Hân lắc đầu. “Nếu tin, anh đã kể. Nếu tin, anh đã để em cùng quyết định. Anh không tin, Gia Huy. Và có lẽ anh chưa bao giờ tin.”

Cô quay lưng.

“Hân, em đi đâu?”

“Em về.”

“Anh đưa em.”

“Đừng.”

Cô bước nhanh, nước mắt rơi nhưng cô không lau. Cô đi qua cầu, qua hàng cây, qua những ánh đèn đường vàng vọt.

Đến đầu phố Nguyễn Hữu Huân, cô dừng lại.

Quay đầu.

Gia Huy vẫn đứng ở cuối cầu, bóng anh nhỏ dần, khuất sau màn đêm.

Hân không quay lại.

Cô đi về café, mở cửa, ngồi xuống quầy.

Tối nay không có bóng đèn nhỏ nào sáng.

Vì cô đã bảo anh đừng đến, và lần này anh đã nghe.

Hân cầm cốc sứ trắng có chữ “Nếp” lên — cốc cô đã pha cho anh sáng nay, pha xong rồi nhận ra anh sẽ không đến. Cô cất vào tủ, không đổ đi.

Bây giờ cô lấy ra, nước cà phê đã khô, đáy cốc còn một vệt đen mờ.

Cô đặt cốc lên kệ, cạnh lọ hoa giấy trắng, cạnh cây bút bi cũ.

Cô khóa tủ.

Mở điện thoại.

Không có tin nhắn mới.

Cô tắt máy, đặt úp xuống bàn.

Bên ngoài, gió thổi, cây sấu già kêu kẽo kẹt. Tiếng xe cộ thưa thớt dần, rồi tắt hẳn.

Hân ngồi yên trong bóng tối.

Lần đầu tiên sau ba năm, cô khóc.

Không phải vì nợ nần, không phải vì mất café, không phải vì ông Đông.

Mà vì cô đã đẩy người đàn ông duy nhất cô yêu ra xa.

Và cô không biết liệu anh có quay lại nữa không.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel