Chương 13

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 13
Prev
Next
Novel Info

# Chương 13

Hân thức dậy lúc sáu giờ, vai phải đau nhói.

Cô nằm trên giường nhìn lên trần nhà, nhớ lại tối qua — Gia Huy bế cô lên tận cửa phòng trọ, đặt cô xuống ghế sofa, kiểm tra lại vết thương một lần nữa. Tay anh nhẹ nhàng xoa dầu nóng vào vai cô, mùi bạc hà và gừng lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.

“Ngày mai em đi khám xem có ảnh hưởng xương không.” Anh nói.

“Em không thích bệnh viện.”

“Thì anh đưa em đi.”

Hân không cãi. Cô mệt quá, và vai đau, và anh ở đó, ấm áp và kiên nhẫn, không rời đi dù cô bảo “em ổn rồi”.

Anh ở lại đến khi cô ngủ thiếp đi. Sáng ra, chiếc chăn trên người cô không phải chăn cô hay đắp — loại vải thô màu xám, mới tinh, mùi vải chưa giặt. Anh đã đi mua mang lên, khi cô ngủ.

Hân ngồi dậy, đau nhói ở vai. Cô nhìn chiếc chăn, rồi nhìn ra cửa sổ — trời đã hửng nắng, mưa tối qua tạnh từ lúc nào.

Điện thoại đặt trên bàn cạnh giường có một tin nhắn từ Gia Huy, gửi lúc năm giờ sáng:

*“Anh phải vào công ty sớm. Vụ tố cáo vẫn đang được xem xét. Em nhớ đi khám. Anh sẽ qua café lúc tan làm.”*

Hân cầm điện thoại, nhìn dòng chữ.

Vụ tố cáo.

Cô gần như quên mất — người ta đã gửi đơn tố cáo Gia Huy vì tự ý sửa bản vẽ, vì thông đồng với chủ café. Cái tội danh đó có thể khiến anh mất việc, mất bằng hành nghề, mất tất cả.

Vì cô.

Hân bước xuống giường, rửa mặt, thay quần áo. Vai đau, nhưng cô vẫn cố gắng mặc áo, buộc tóc.

Cô phải đến café. Đức không thể làm một mình cả ngày.

—

Tám giờ, Hân có mặt ở Nếp.

Đức thấy còmặt tái mét, vai khó nhúc nhích thì hốt hoảng.

“Chị sao thế?”

“Ngã tối qua. Không sao.”

“Trông chị không như không sao.”

“Đức, mày rót cho chị cốc nước ấm.”

Nó lầm bầm gì đó, đi vào bếp.

Hân ngồi ở quầy, nhìn ra phố. Hôm nay trời đẹp, khách bắt đầu đến. Những gương mặt quen thuộc — bà Minh, anh sinh viên hay ngồi góc, cặp đôi trẻ sáng nào cũng gọi hai ly bạc xỉu.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn.

Mười giờ, Thu Linh xuất hiện.

Hân không ngạc nhiên.

Cô ta bước vào, hôm nay mặc áo blouse trắng, quần tây đen, giày cao gót nhọn. Tóc bob gọn gàng, môi đỏ nhẹ, mùi nước hoa Chanel quen thuộc.

“Em ghé xem chị thế nào.” Thu Linh nói, ngồi xuống ghế đối diện Hân. “Nghe anh Huy bảo chị ngã tối qua.”

“Anh ấy kể à?”

“Anh ấy gọi em lúc sáng, bảo em đến café giúp chị nếu chị cần, vì anh ấy bận họp.” Thu Linh cười nhẹ. “Anh Huy chu đáo quá nhỉ.”

Hân không đáp.

“Chị uống gì?” Hân hỏi.

“Trà sen, cảm ơn.”

Hân ra quầy, pha trà. Lưng cô đau, vai nhức, nhưng cô không để lộ. Tay cô run khi rót nước sôi — Thu Linh có thấy không, cô không biết.

Cô đặt tách trà trước mặt Thu Linh, ngồi xuống.

“Em đến chỉ để hỏi thăm sức khỏe chị à?”

Thu Linh nhấp một ngụm trà, chậm rãi. “Em đến để khuyên chị.”

“Khuyên gì?”

“Về anh Huy.” Thu Linh đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào mắt Hân. “Chị biết anh ấy đang bị tố cáo chứ?”

“Biết.”

“Chị biết ai tố cáo không?”

“Không.”

Thu Linh im lặng một lúc, tay cô ta vuốt nhẹ mép tách trà.

“Anh Quân — sếp trực tiếp của anh Huy — đã nhận được đơn tố cáo từ một nguồn nội bộ. Người đó nói rằng anh Huy đã sửa bản vẽ mà không được phép của cấp trên, ưu ái café của chị, và có dấu hiệu nhận hối lộ từ chị.”

“Tôi không đưa tiền cho anh ấy.”

“Em biết.” Thu Linh nói. “Nhưng vấn đề không phải là sự thật. Vấn đề là anh Huy đang đứng trước nguy cơ mất việc, và nếu mất việc, anh ấy sẽ không thể giúp chị nữa. Không thể vẽ bản vẽ, không thể bảo vệ café, không thể đối đầu với ông Đông.”

“Thế em khuyên tôi điều gì?”

Thu Linh nhìn Hân, mắt cô ta đen láy, không thể đoán được suy nghĩ.

“Em khuyên chị nên rời xa anh Huy.”

Hân nhíu mày.

“Không phải vì em ghen hay gì đâu.” Thu Linh nói nhanh. “Mà vì anh ấy đang liều lĩnh vì chị. Anh ấy bỏ họp, bỏ công ty, bỏ sự nghiệp để lo cho chị. Nếu chị tiếp tục ở bên cạnh, anh ấy sẽ càng liều hơn. Và đến một lúc nào đó, anh ấy sẽ không còn gì để mất.”

“Em nói như thể tôi là gánh nặng.”

“Chị không phải gánh nặng. Nhưng người yêu — hay người sắp trở thành người yêu — luôn là điểm yếu.”

Hân nhìn Thu Linh. Cô ta nói đúng. Ít nhất là về phần Gia Huy đang liều lĩnh.

“Chị có tình cảm với anh ấy không?” Thu Linh hỏi.

Hân không trả lời.

“Em nghĩ là có.” Thu Linh tự nói. “Và vì có, chị nên để anh ấy yên. Để anh ấy lo cho công việc, cho tương lai. Đừng để anh ấy phải chọn giữa chị và sự nghiệp.”

“Anh ấy là người lớn, tự chọn được.”

“Anh ấy sẽ chọn chị.” Thu Linh nói, giọng chắc nịch. “Và em không thể để điều đó xảy ra.”

Giọng cô ta cuối cùng cũng để lộ một chút cảm xúc — ghen, lo lắng, hay sự chiếm hữu, Hân không rõ. Nhưng Hân hiểu: Thu Linh đến đây không phải để khuyên cô, mà để bảo vệ thứ cô ta cho là của mình.

“Em yêu anh ấy à?” Hân hỏi thẳng.

Thu Linh nhìn cô, không chớp mắt.

“Em ở bên cạnh anh ấy hai năm. Em biết anh ấy uống cà phê thế nào, làm việc ra sao, thức đến mấy giờ, thích xem phim gì. Em biết anh ấy cười khi vui, im lặng khi buồn, và hay xoa gáy khi suy nghĩ. Em biết tất cả những điều mà chị không biết trong sáu năm qua.”

Hân im lặng.

“Và anh ấy chưa bao giờ nhìn em như nhìn chị.” Thu Linh nói, giọng hơi rung. “Dù em đã cố gắng rất nhiều.”

Hân không biết nên nói gì.

“Em không muốn mất anh ấy.” Thu Linh đứng dậy. “Vì vậy, em xin chị — hãy tự xử lý chuyện của mình. Đừng kéo anh ấy vào nữa.”

Cô ta quay lưng, bước ra cửa. Giày cao gót gõ trên nền gạch, mỗi bước một tiếng, dứt khoát.

Hân ngồi nhìn theo.

Đức chạy ra. “Chị ơi, cô ấy nói gì mà chị mặt cắt không còn giọt máu thế?”

“Không gì.”

“Trông chị không như không gì.”

“Đức, mày mà hỏi thêm câu nữa, mai mày nghỉ việc đấy.”

Nó tái mặt, rút vào bếp.

Hân ngồi yên, tay đặt lên tách trà của Thu Linh — vẫn còn ấm.

*Anh ấy chưa bao giờ nhìn em như nhìn chị.*

Câu nói đó ám ảnh cô.

Có nghĩa là Gia Huy vẫn còn tình cảm với cô. Sau sáu năm. Sau tất cả.

Và Thu Linh — người phụ nữ đã ở bên cạnh anh hai năm — đang cố gắng kéo cô ra khỏi cuộc đời anh.

Hân cầm tách trà bỏ vào bồn rửa.

Cô không biết mình nên làm gì.

Một phần cô muốn chạy đến bên Gia Huy, nắm tay anh, bảo anh đừng lo lắng, mọi chuyện sẽ ổn.

Một phần cô muốn biến mất, để anh khỏi bị liên lụy, để anh có thể tiếp tục sự nghiệp, để Thu Linh — người tốt hơn cô, ổn định hơn cô — có thể ở bên cạnh anh.

Nhưng phần lớn nhất, cô muốn ôm lấy anh và không buông.

Và đó mới là vấn đề.

—

Buổi chiều, Gia Huy đến.

Anh mệt mỏi, mắt thâm quầng, áo sơ mi nhăn nhúm. Hân biết anh đã họp cả ngày, giải trình với ban giám đốc, nộp báo cáo, chờ đợi quyết định.

“Sao rồi?” Cô hỏi.

“Tạm ổn. Anh Quân bảo sẽ xem xét. Có thể chỉ bị khiển trách, không bị sa thải.”

“Em mừng.”

Gia Huy nhìn cô. “Em mừng thật không?”

“Sao lại không thật?”

“Vì mặt em không giống người đang mừng.”

Hân quay đi, cầm tách cà phê cô đã pha từ sáng, đặt trước mặt anh. “Uống đi.”

Anh cầm lên, uống một ngụm. Rồi đặt xuống.

“Thu Linh đến gặp em sáng nay à?”

Hân ngạc nhiên. “Ai nói?”

“Nó nhắn tin cho anh. Bảo đã gặp em, nói chuyện về anh.”

“Nó kể chi tiết à?”

“Không. Chỉ bảo em đến hỏi thăm sức khỏe chị.”

Hân cười nhạt. “Hỏi thăm sức khỏe.”

“Nó nói gì ngoài chuyện sức khỏe?”

Hân nhìn anh. Mắt anh trầm, như đang cố gắng đọc vị cô.

“Nó bảo em nên rời xa anh.” Hân nói thẳng. “Vì anh đang liều lĩnh vì em, và em là gánh nặng của anh.”

Gia Huy tối mặt. “Em ấy không có quyền nói thế.”

“Em ấy có quyền, vì em ấy lo cho anh.”

“Anh không cần ai lo.”

“Nhưng anh có đang liều lĩnh không?” Hân hỏi. “Công ty sắp cắt giảm nhân sự, anh đang bị tố cáo, anh bỏ họp để chạy đến bên em, thuê thợ sửa điện, mua chăn cho em lúc nửa đêm. Anh có đang liều lĩnh không?”

Gia Huy im lặng.

“Anh có, Gia Huy.” Giọng Hân nhỏ xuống. “Và em không muốn anh mất tất cả vì em.”

“Em không phải lí do anh mất tất cả.”

“Vậy ai là lí do?”

Anh không trả lời.

“Anh về đi.” Hân nói. “Em cần suy nghĩ.”

“Hân—”

“Em bảo anh về đi mà.”

Gia Huy đứng dậy. Anh nhìn cô, mắt buồn, nhưng không nói gì thêm.

Anh bước ra cửa.

Lần này, cánh cửa khép lại rất khẽ.

Hân ngồi yên, tay đặt lên bàn, nơi vừa có tách cà phê của anh — vẫn còn nóng.

Cô đưa tay chạm vào thành tách, nơi môi anh vừa chạm.

Rồi cô rút tay lại.

Như bỏng.

—

Tối đó, Hân về nhà sớm.

Cô ngồi trên giường, ôm chiếc chăn xám của Gia Huy. Vải thô ráp, mới tinh, mùi vải chưa giặt.

Cô gấp nó lại, bỏ vào túi.

Sáng mai, cô sẽ trả.

Và cô sẽ bảo anh đừng đến café nữa.

Không phải vì cô không muốn gặp anh.

Mà vì cô sợ — nếu anh cứ đến, cô sẽ không đủ mạnh để từ chối, sẽ không đủ dũng cảm để bảo vệ anh khỏi chính mình.

Hân bật điện thoại, mở tin nhắn của Gia Huy từ sáng.

*“Em nhớ đi khám. Anh sẽ qua café lúc tan làm.”*

Cô gõ: *“Em ổn rồi. Anh đừng qua nữa.”*

Gửi.

Một phút. Năm phút. Mười phút.

Không trả lời.

Hân tắt điện thoại, đặt úp xuống gối.

Cô nhắm mắt.

Trong đầu cô hiện ra khuôn mặt Gia Huy khi anh bế cô đêm qua — ướt đẫm nước mưa, nhưng mắt vẫn sáng, sáng đến mức cô có thể thấy mình trong đó.

*Anh chưa bao giờ nhìn em như nhìn chị.*

Thu Linh nói đúng. Và vì đúng, Hân càng không thể để anh tiếp tục như vậy.

Cô phải tự xử lý chuyện của mình.

Dù có đau, dù có cô đơn.

Vì đó là cách duy nhất để bảo vệ anh.

Hân xoay người, ôm gối, mặc cho bóng tối bao quanh.

Bên ngoài cửa sổ, không có bóng đèn nhỏ nào sáng.

Vì cô đã không bật.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel