Chương 12
# Chương 12
Gia Huy đến lúc bảy giờ, khi Hân chưa kịp pha cà phê.
Anh đứng ở cửa, tay xách theo hai chiếc bình chữa cháy mới toanh, quần jean bám bụi, áo sơ mi xám ướt đẫm mồ hôi. Tóc anh rối, mắt hơi thâm — như thể đã thức từ rất sớm.
“Anh đi lấy bình từ lúc nào thế?” Hân hỏi, mở cửa cho anh.
“Sáu giờ. Hàng bán sớm ở phố Lê Duẩn.” Anh xách bình vào, đặt cạnh quầy. “Còn một cái nữa trong xe. Em ra lấy giúp anh.”
Hân ra xe anh — chiếc Future cũ, yên xe rách một mảng nhỏ, bọc lại bằng băng keo đen. Trên giá để đồ phía trước, kẹp thêm một chiếc bình chữa cháy và một cuộn dây điện màu trắng. Cô cầm hết vào.
“Sao anh mua dây điện?”
“Tối qua anh xem lại hồ sơ phòng cháy. Ổ cắm trong kho của em lắp sai quy cách, dễ chập. Phải thay lại.”
Hân nhìn anh. “Anh biết cả mấy cái đó à?”
“Anh là KTS, không phải thợ điện. Nhưng anh biết những thứ có thể khiến em bị phạt.”
Anh bắt đầu kiểm tra từng bình cứu hỏa cũ — xem áp suất, hạn sử dụng, vị trí treo. Tay anh thoăn thoắt, vừa làm vừa ghi chép vào một tờ giấy nhỏ.
Hân đứng nhìn, tay chống cằm.
“Em định đứng đấy nhìn anh cả ngày à?” Anh hỏi, không ngước lên.
“Em đang nghĩ nên trả ơn anh thế nào.”
“Pha cho anh cốc cà phê là được.”
Hân quay vào quầy. Tay cô pha — lọc nước, đong bột, ấn máy. Nhưng lần này, cô pha chậm hơn mọi ngày. Cố tình chậm, để kéo dài những giây phút anh ở trong không gian của cô.
Cô bỏ một chút muối.
Chín giờ sáng, Đức đến, mắt tròn xoe nhìn Gia Huy đang quỳ dưới gầm cầu thang thay dây điện.
“Chị Hân, anh ấy làm gì thế?”
“Thay ổ cắm.”
“Em không biết anh ấy biết làm mấy việc này.”
Hân không trả lời. Cô cũng không biết. Sáu năm trước, Gia Huy chỉ biết vẽ và uống cà phê. Bây giờ anh biết cả thay bình cứu hỏa, thay dây điện, tính toán diện tích mặt cắt, và đấu tranh với giám đốc quy hoạch.
“Đức, ra lấy giúp anh ấy cái kìm.”
“Dạ.”
Mười một giờ, Gia Huy làm xong phần điện. Anh đứng dậy, mặt mũi lấm lem bụi, áo sơ mi dính mồ hôi và dầu mỡ. Hân nhìn anh, bật cười.
“Mặt anh như hề.”
“Em cười à?” Anh nhìn cô, mắt sáng.
“Không.”
“Em cười rồi.”
Hân quay đi, nhưng khóe miệng cô vẫn cong.
“Vào kho xem cửa thoát hiểm.” Hân nói, bước về phía cuối hành lang. “Cửa đóng lâu ngày, khó mở lắm.”
Cô dẫn anh ra kho phía sau — một căn phòng nhỏ, chất đầy thùng giấy và bao bột cà phê cũ. Cửa thoát hiểm nằm ở cuối, màu xanh rỉ sét, tay nắm đã mờ.
Gia Huy đến gần, kéo thử. Không mở.
“Cứng quá.” Anh nói. “Phải tra dầu vào bản lề.”
“Để em lấy dầu.”
Hân quay ra, đi được hai bước thì vấp phải thùng giấy nằm lăn lóc dưới đất — ai đó để quên từ tối qua. Cô mất thăng bằng, ngã về phía trước.
Tay Gia Huy với ra, nắm lấy cổ tay cô. Lực kéo quá mạnh khiến cô xoay người, ngực áp sát vào ngực anh. Lưng cô tựa vào tường, hai tay anh bám vào bức tường hai bên tai cô — một cái lồng kín, không có lối thoát.
Mặt họ cách nhau chưa đầy một gang tay.
Hân cảm nhận được hơi thở của anh — nóng, ẩm, mang theo mùi cà phê và mồ hôi. Lồng ngực anh phập phồng, tay cô vẫn nằm gọn trong tay anh.
“Em có sao không?” Giọng Gia Huy khàn.
“Không.” Hân đáp, giọng nhỏ hơn cô muốn.
Im lặng.
Mắt họ nhìn nhau trong ánh sáng mờ của căn kho — chỉ có một bóng đèn trần ố vàng, chiếu xuống làm bừng sáng đôi mắt anh, loang lổ trên khuôn mặt cô.
Gia Huy không buông.
Hân cũng không rút tay.
Ngón cái của anh vẽ một đường mờ lên mu bàn tay cô — vô thức, hoặc cố ý. Hân nín thở.
“Anh…” Cô định nói.
Tiếng chuông điện thoại reo vang trong kho, cắt đứt không gian tĩnh lặng.
Cả hai giật mình.
Gia Huy lùi lại, buông tay cô, lấy điện thoại từ túi quần ra. Anh nhìn màn hình, mặt thay đổi.
“Thu Linh gọi.” Anh nói, như một lời giải thích.
Hân đứng dựa tường, cố lấy lại nhịp thở.
“Anh nghe đi.”
Gia Huy bắt máy. “Alo?… Ừ, anh đang bận… Cái gì?… Ở đâu?… Anh đến ngay.”
Anh cúp máy.
“Có chuyện gì?” Hân hỏi.
“Thu Linh bảo có người gửi tố cáo công ty về việc anh tự ý sửa bản vẽ mặt cắt cho café của em. Nói anh có dấu hiệu thông đồng với chủ đầu tư để trục lợi cá nhân.”
Hân đứng thẳng dậy. “Ai gửi?”
“Không rõ. Nhưng nó đã được chuyển đến ban giám đốc. Anh phải về giải trình.”
Gia Huy cất điện thoại, nhìn Hân. Mắt anh vừa có sự lo lắng, vừa có một chút gì đó day dứt.
“Em xin lỗi.” Hân nói. “Vì em mà anh bị liên lụy.”
“Đừng xin lỗi. Anh tự nguyện.”
Anh bước ra khỏi kho.
Hân đi theo ra quầy. Đức đang lau bàn, thấy cả hai mặt nặng trịch thì lặng lẽ lùi về phía bếp.
“Anh đi nhé.” Gia Huy nói, cầm túi vải đen.
“Khi nào anh quay lại?”
“Không biết. Có thể hôm nay, có thể vài ngày.”
Hân gật đầu.
Anh bước ra cửa, rồi quay lại.
“Hân, em giữ cái phong bì cẩn thận. Đừng để ai lấy mất.”
“Em biết.”
Anh nhìn cô thêm một giây, rồi quay đi. Chuông reo. Cánh cửa khép lại.
Hân đứng yên, tay nắm chặt mép quầy.
Đức thò đầu ra. “Chị Hân ơi, anh ấy đi rồi, chị định đứng đó đến chiều à?”
Hân không trả lời.
Cô đi ra quầy, pha một cốc cà phê nữa — đen, không đường, không sữa, một chút muối. Cô không uống. Cô đặt cốc lên kệ, cạnh lọ hoa giấy trắng, cạnh cây bút bi cũ.
Để dành cho anh.
Khi nào anh quay lại.
Chiều đến, café vắng khách. Hân ngồi ở bàn gỗ cũ mở điện thoại, lướt qua những tin nhắn từ số lạ. Ba số khác nhau, tất cả đều không gọi lại được.
Cô chưa xóa tin nhắn nào. Cô lưu lại tất cả, như một bằng chứng — rằng có ai đó đang theo dõi cô, và theo dõi Gia Huy.
Ai có lợi khi tố cáo Gia Huy?
Có thể là Hoàng Văn Đông — để trả đũa, để loại anh ra khỏi dự án.
Có thể là người trong nội bộ Kiến Nhân — muốn Gia Huy mất vị trí để giành dự án.
Có thể là Thu Linh — Hân không muốn nghĩ, nhưng không thể bỏ qua.
Cô mở tin nhắn mới nhất, từ số thứ tư, gửi từ tối qua:
*“Ông Đông sắp có đòn quyết định. Hãy chuẩn bị.”*
Hân gõ trả lời: *“Anh là ai?”*
Không hồi âm.
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra phố. Mây xám đang kéo về, mưa sẽ đến trước khi tối.
Buổi tối, hơn chín giờ, Hân chuẩn bị đóng cửa.
Đức đã về. Café chỉ còn một mình cô, tiếng nhạc nhẹ từ loa, tiếng mưa rơi bên ngoài.
Cô ra khóa cửa chính, tắt đèn ngoài hiên, kiểm tra lại bình cứu hỏa mới — Gia Huy đã treo đúng vị trí, đúng độ cao, đúng quy cách.
Cô bước về kho để tắt bóng đèn cuối cùng.
Mưa nặng hạt. Tiếng nước rơi trên mái tôn nghe rõ hơn trong kho lạnh lẽo.
Hân bật đèn pin điện thoại, nhìn quanh một lượt — thùng giấy đã được dồn về một góc sau khi cô sắp xếp lại sau cú ngã. Nền gạch hơi ướt.
Cô bước ra.
Chân trượt — lần này thật sự.
Hân ngã ngửa ra sau, vai đập xuống nền đá lạnh. Đau nhói.
Cô nằm đó, mưa rơi bên ngoài, bóng tối bao quanh.
Tay cô rờ chiếc điện thoại — màn hình vẫn sáng, có ba cuộc gọi nhỡ.
Từ Gia Huy. Gọi cách nhau mười lăm phút.
Hân gọi lại.
Một hồi. Hai hồi. Ba hồi.
“Hân? Có chuyện gì?” Giọng anh vội vàng.
“Em ngã.”
“Ở đâu?”
“Kho café.”
“Em đau chỗ nào? Nghiêm trọng không?”
“Vai. Đau. Không đứng dậy được.”
Im lặng một nhịp.
“Anh đến ngay. Em đừng nhúc nhích.”
Hân cúp máy, nằm yên.
Mưa vẫn rơi. Nước từ khe cửa kho rỉ vào, ướt vai áo cô. Lạnh.
Nhưng cô không sợ.
Lần đầu tiên, khi gặp khó khăn, cô đã gọi cho ai đó. Và người đó đã đến.
Cô nhắm mắt.
Đếm nhịp tim.
Một trăm hai mươi nhịp sau, cô nghe tiếng xe máy phanh gấp trước cửa, tiếng bước chân vội vàng, tiếng cửa chính bị đẩy bật — không cần chìa khóa, vì cửa chưa khóa, cô chỉ kéo then chứ chưa cài.
Tiếng gọi: “Hân! Hân!”
Rồi ánh đèn pin lướt trên tường, Gia Huy xuất hiện ở cửa kho, áo mưa chưa kịp cởi, nước chảy ròng ròng từ tóc xuống mặt.
Anh quỳ xuống bên cạnh cô, tay đặt lên trán cô, mắt nhìn từ đầu đến chân.
“Đau chỗ nào?”
“Vai. Chân cũng hơi đau.”
“Để anh xem.”
Anh cẩn thận kiểm tra — tay nhẹ nhàng nâng vai cô, xoay nhẹ cổ tay, vuốt từ đầu gối xuống mắt cá.
“Xương không sao. Nhưng có thể bầm tím. Anh đưa em về.”
Anh bế cô lên — một tay đỡ lưng, một tay đỡ gáy. Hân nép vào ngực anh, áo mưa lạnh và ướt, nhưng bên trong, hơi ấm từ lồng ngực anh truyền sang, đủ để làm tan cái lạnh ở vai.
Anh bước ra khỏi kho, qua quầy, ra cửa.
“Anh để xe máy ở ngoài, taxi hay xe ôm?”
“Em có xe.”
“Em không lái được.”
“Gọi xe ôm.”
“Khuya thế này, mưa to, không an toàn.”
Anh bế cô ra ngoài, chiếc xe máy của anh đỗ dưới gốc cây sấu, ướt hết.
“Anh chở em về. Mưa rồi, nhưng nhanh thôi.”
Anh đặt cô lên yên xe, trùm áo mưa của anh lên người cô, còn mình chỉ mặc áo sơ mi ướt.
“Anh sẽ ướt.”
“Anh có sao. Em ngồi vững nhé.”
Anh nổ máy, xe lao vào mưa.
Hân ngồi sau, tay ôm eo anh. Áo anh ướt sũng, nhưng cái nắm tay của cô siết chặt vòng eo, và bàn tay còn lại của anh đặt lên mu bàn tay cô, giữ nó ở lại, không để tuột.
Mưa rơi.
Đường phố Hà Nội khuya, ướt và vắng.
Hân không biết mình đang khóc hay mưa đang rơi trên mặt.
Cô chỉ biết, lần đầu tiên sau rất lâu, cô không cô đơn.
Và nếu phải ngã thêm lần nữa để có khoảnh khắc này, cô sẽ ngã, không chút do dự.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com