Chapter 6
1
“Mai” của hôm qua đã trôi qua nửa buổi sáng khi tôi bước vào văn phòng lúc tám giờ đúng, và bàn anh vẫn trống.
Tôi đặt túi xuống ghế, mở MacBook, cố làm mọi thứ theo đúng nhịp bình thường của một ngày thứ Ba. Máy lọc không khí ù nhẹ phía cuối hành lang. Ngoài cửa kính, trời nhiều mây hơn hôm qua, ánh sáng đục màu bạc phủ xuống mặt đường Pasteur còn ẩm.
Tôi không nhìn sang bàn đối diện chéo nữa.
Ít nhất tôi nghĩ vậy.
Slack hiện vài tin nhắn mới từ Thuý Vi về draft headline. Tôi trả lời ngay, nhanh đến mức như thể chỉ cần tay bận là đầu sẽ bớt nghĩ.
8h45, ghế bên kia có tiếng kéo rất khẽ.
Tôi biết anh đến mà không cần ngẩng lên.
Không có ly cà phê nào được đặt xuống bàn tôi. Không có Slack. Không có “mai”.
Tôi mở mail, đính kèm file draft mới rồi gửi thẳng vào thread team thay vì mang qua bàn anh như tuần trước. Khi nhấn send, tôi nhận ra mình đang chờ phản hồi ngay lập tức.
Rồi tự thấy buồn cười.
Tôi đang tránh anh.
Tệ hơn là tôi biết điều đó.
Mười một giờ hơn, tôi mở khung chat Slack với tên anh lần đầu.
Anh định nói gì hôm qua?
Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc rồi xoá sạch.
Khung chat trống trở lại.
Mười hai giờ rưỡi, tôi lại mở lần nữa.
Portfolio hôm đó—
Tôi xoá tiếp trước khi viết hết câu.
Bên ngoài phòng pantry có tiếng ai cười lớn rồi im bặt. Tôi cúi xuống sổ tay nâu đang khép bên cạnh laptop, mở ra một trang mới. Viết một dòng. Gạch đi. Viết thêm dòng nữa.
Có những lúc người ta biết rõ mình đang đợi một câu trả lời, nhưng vẫn cố cư xử như không có gì cần được trả lời cả.
Tôi dừng bút.
Câu này quá dài.
Tôi gạch luôn.
Đến đầu giờ chiều, tôi mới nhìn sang bàn anh lần đầu tiên từ sáng. Anh đang xem layout trên màn hình lớn, một tay chống cằm. Vùng tối dưới mắt hiện rõ hơn dưới ánh đèn văn phòng. Không phải kiểu cố tình làm mình trông mệt. Chỉ là anh không che.
Tôi quay đi trước khi anh ngẩng lên.
2
Bốn giờ chiều, tôi đang sửa lại caption block cuối thì có bóng người dừng cạnh bàn.
Không cần nhìn tôi cũng biết là ai.
Một bàn tay đặt lên gờ gỗ cạnh laptop tôi, rất gần nhưng chưa chạm vào tay tôi. Tôi ngẩng lên.
Anh nhìn thẳng.
“Em đang tránh anh à?”
Giọng anh thấp hơn bình thường một chút. Không vòng vo. Không xin lỗi trước. Cũng không giả vờ như chuyện tối qua chưa từng tồn tại.
Tôi kéo con trỏ chuột qua lại trên màn hình cho có việc làm.
“Em đang làm việc.”
“Anh cũng đang làm việc.”
“Tụi mình deadline tuần sau.”
“Dung.”
Đây là lần đầu anh gọi tên tôi như vậy ở văn phòng mà không có ai chen vào giữa.
Tôi ngẩng lên lần nữa. Khoảng cách giữa hai bàn không xa, nhưng đứng gần thế này mới thấy rõ anh mệt thật. Có lẽ anh cũng không ngủ tối qua.
Tôi định hỏi “mai của anh nghĩa là gì”, nhưng cổ họng nghẹn lại đúng lúc đó.
“Dung, em qua phòng anh năm phút.”
Giọng Hưng vang từ phía pantry góc hành lang, vừa đủ lớn để cả tôi lẫn anh đều nghe thấy.
Tôi quay đầu. Hưng đứng cạnh cửa kính phòng họp, một tay cầm tablet, kính gọng đen phản ánh đèn trắng trên trần.
Khang rút tay khỏi gờ bàn.
Mu bàn tay anh lướt rất nhẹ qua ngón tay tôi lúc thu lại.
Chỉ một nhịp ngắn.
Da anh lạnh.
Tôi đứng dậy gần như ngay lập tức vì không biết nếu chậm thêm tôi sẽ nói gì với anh trước mặt mọi người. Hưng đã quay lưng đi trước về phía phòng họp. Tôi cầm điện thoại theo phản xạ rồi bước theo.
Không nhìn lại.
Nhưng lúc cửa kính mở ra, tôi vẫn thấy anh còn đứng cạnh bàn tôi trong góc mắt.
Anh không giữ tôi lại.
3
Hưng đóng cửa phòng họp sau lưng tôi rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện. Phòng kính bật đèn trắng mạnh hơn bên ngoài, khiến mặt ai cũng nhợt thêm một chút.
“Anh nói thẳng luôn cho nhanh.” Anh đặt tablet xuống bàn. “MD Minh đang để ý dự án rebrand.”
Tôi im.
“Tin đồn về em với Khang tới phòng anh sáng nay.”
Ngón tay tôi siết nhẹ quanh điện thoại trong lòng bàn tay.
Hưng nhìn tôi vài giây rồi tiếp tục, giọng vẫn đều đều kiểu corporate quen thuộc, nhưng lần này không còn khoảng cách an toàn như trước nữa.
“Em là người anh làm việc bốn năm. Anh không muốn em gặp khó.”
“Tụi em không có gì.”
“Tin đồn không cần đúng mới gây chuyện.”
Câu đó thô đến mức tôi không phản bác được.
Ngoài lớp kính mờ, vài bóng người đi ngang qua hành lang rồi biến mất. Máy lạnh trong phòng kêu khẽ một tiếng trước khi đổi chế độ.
Hưng chống cằm nhìn tôi.
“Anh nói thêm cái này nữa.” Anh dừng lại. “Nếu chuyện lớn lên, em không cần đứng về phía Khang.”
Tôi ngẩng lên lần đầu từ lúc vào phòng.
“Anh sẽ giữ em được,” Hưng nói tiếp, rất chậm, “nhưng phải có lý do để giữ.”
Không đe doạ hẳn. Cũng không hoàn toàn là bảo vệ.
Tôi hiểu điều đó mới là phần khó nhất.
Tôi gật khẽ.
Không đồng ý. Không phản đối. Chỉ là lúc đó tôi không biết nên nói gì khác.
4h45 tôi quay về bàn làm việc. Văn phòng bắt đầu ồn hơn vì mọi người chuẩn bị ra về, nhưng khu vực giữa bàn tôi và bàn anh vẫn im.
Khang còn ở đó.
Anh nhìn tôi một lần khi tôi ngồi xuống.
Câu hỏi lúc nãy vẫn còn treo nguyên giữa hai người.
Tôi mở Slack lên để tránh phải nhìn tiếp. Con trỏ nhấp nháy trong ô chat với tên anh. Tôi gõ một dòng.
Em định nói gì hôm qua?
Rồi xoá.
Ngay lúc đó, góc dưới màn hình hiện lên:
Khang đang gõ…
Một dòng.
Rồi thêm một dòng nữa.
Tôi ngồi yên nhìn dấu chấm chuyển động cạnh tên anh. Tim đập chậm nhưng nặng.
Rồi dòng trạng thái biến mất.
Không có tin nhắn nào được gửi sang.
Tôi nhìn khung chat trống rất lâu trước khi tắt màn hình.
Anh đã định nói gì đó. Anh xoá. Tôi cũng đã định trả lời gì đó. Tôi cũng xoá.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com