Chapter 7
1
Tôi quay về bàn lúc 10h45 với mùi giấy in bóng còn dính trên tay, kéo ghế ra rồi khựng lại giữa chừng.
Một ly trà đặt cạnh Macbook tôi.
Nắp nhựa trong mờ vì hơi nóng chưa tan hết. Vài cánh hoa cúc vàng nổi sát mặt nước. Không note. Không tin nhắn Slack. Không ai nói gì.
Tôi ngồi xuống chậm hơn bình thường.
Tay tôi chạm thành ly.
Ấm.
Ấm hơn không khí điều hoà trên tầng 18.
Tôi để nguyên như vậy vài nhịp rồi mới rút tay lại, mở laptop như thể không có gì khác giữa buổi briefing sáng nay và mọi buổi sáng khác.
Bàn đối diện chéo trống.
Khang đi briefing với team client khác từ sớm. Tôi biết chuyện đó vì Thuý Vi đã than trong group Slack lúc chín giờ rằng “anh Khang đem hết mockup đi rồi em không biết coi file nào”.
Tôi nhìn màn hình.
Không nhìn ly trà.
Không nhìn bàn anh.
Con trỏ nhấp nháy giữa đoạn copy tôi sửa dở từ tối qua. Tôi đọc lại ba lần vẫn không sửa thêm được chữ nào. Cuối cùng tôi mở mail, trả lời một thread vô nghĩa về font headline, rồi mới với tay cầm ly lên uống ngụm đầu tiên.
Trà còn nóng nhẹ.
Không phải kiểu mới pha xong, nhưng cũng không phải đã để lâu.
Tôi đặt ly xuống ngay.
“Ủa.”
Hà Mi từng bảo chỉ cần nghe tôi “ủa” một tiếng là biết tôi đang rối.
Nhưng hôm nay người lên tiếng không phải tôi.
Bảo Trâm đứng cạnh bàn từ lúc nào. Mùi nước hoa ngọt quá mức quen thuộc lướt ngang qua ghế tôi.
“Ơi chị,” cô ta cúi nhìn ly trà trên bàn tôi, giọng vẫn cao và mềm như mọi khi, “chị mua hai cốc à? Em thấy bên quầy còn một cốc cùng kiểu nhưng pha lâu lắm rồi.”
Tôi ngẩng lên.
Bảo Trâm cười.
Không phải kiểu cười thật lòng. Chỉ là khóe môi cong vừa đủ để người đối diện phải tự nghĩ tiếp phần còn lại.
Tôi không trả lời.
Cô ta cũng không chờ.
“Thôi em đi sửa deck đây, chị nhớ uống trước khi nguội nha.”
Rồi đi tiếp.
Tôi nhìn theo bóng lưng pastel biến mất sau dãy bàn giữa văn phòng, mới nhận ra ngón tay mình vẫn còn đặt trên thành ly.
Thuý Vi nhắn Slack đúng lúc đó.
“Chị Dung ơi, em sửa câu kết draft 4 chưa nộp. Em sửa rồi gửi chị check nhé.”
Tôi trả lời “Ừ” rồi tắt khung chat ngay.
Ly trà vẫn ở bên cạnh.
Tôi không biết vì sao mình chưa uống hết.
2
Đến gần một giờ chiều tôi mới đứng dậy xuống pantry.
Mưa ngoài cửa kính lất phất từ trưa, làm ánh sáng trên tầng 18 nhợt hơn bình thường. Pantry không có ai ngoài chị Hằng đang ngồi xếp lại hộp trà lên kệ.
Chị ngẩng lên thấy tôi thì cười.
“Trà sáng nay ngon hông em?”
Tôi khựng lại rất nhẹ.
“Dạ?”
“Anh Khang sáng nay xuống mua hai ly cùng lúc đó.” Chị Hằng lấy khăn lau tay, giọng tỉnh bơ như đang kể chuyện thời tiết. “Một ly ảnh cầm lên phòng họp, một ly để lại đây dặn chị đem lên bàn em.”
Tôi im lặng.
Chị Hằng nhìn tôi thêm một cái rồi cười lớn hơn.
“Ảnh còn dặn em đừng cho chị biết là ảnh dặn.”
“…”
“Thiệt tình. Anh đó nhìn dữ dữ mà mắc cười ghê.”
Tôi cúi xuống mở hộp trà khác chỉ để có cái gì làm bằng tay.
Mùi hoa cúc khô thoảng lên nhè nhẹ.
“Chắc chị lỡ nói rồi.” Chị Hằng nhún vai. “Mà thôi. Uống lúc còn ấm mới ngon.”
Tôi gật đầu khẽ.
Không biết phải nói gì thêm.
Điện thoại rung trong túi áo blazer khi tôi còn đứng cạnh quầy nước.
Không phải mail.
Không phải group chat.
Slack.
Tên anh hiện lên giữa màn hình sáng trắng.
“Em vẫn ở phòng họp 3 lúc 6h chứ?”
Tôi đọc dòng đầu tiên xong vẫn chưa mở tin nhắn.
Tim đập hơi lệch một nhịp.
Tôi bấm vào.
“Anh sẽ qua nói chuyện. Không liên quan công việc.”
Tôi đọc lại lần thứ hai.
Không có chữ “đoạn ba”.
Không có kiểu nửa đùa nửa sắc như mọi lần.
Chỉ là một câu trực tiếp đến mức tôi phải đứng im cạnh quầy pantry lâu hơn bình thường.
Ngoài cửa kính, mưa gõ rất nhỏ lên mặt kính tầng cao.
Tôi nhìn con trỏ trong khung chat.
Gõ.
Xoá.
Gõ lại.
Cuối cùng chỉ gửi hai chữ.
“Em ở đó.”
Không “vâng anh”.
Không icon.
Tin nhắn hiện chữ “Seen” gần như ngay lập tức.
Nhưng anh không trả lời thêm.
Chiều hôm đó trôi qua chậm đến khó chịu.
Tôi sửa deck. Check headline. Nghe Thuý Vi hỏi font ba lần. Nghe tiếng máy in chạy liên tục ở cuối hành lang. Giữa tất cả những âm thanh quen thuộc đó, vẫn có một khoảng trống rất rõ nằm ở giữa ngực tôi, nơi tôi biết đến sáu giờ mình sẽ phải bước vào phòng họp 3 và nghe anh nói điều gì đó cuối cùng cũng không còn liên quan công việc nữa.
3
Phòng họp 3 nhỏ hơn các phòng còn lại trên tầng.
Bốn ghế. Một màn hình treo tường. Đèn fluorescent trắng hơi tối vì một bóng đã hỏng từ tuần trước chưa ai thay.
Tôi vào lúc 5h55.
Mưa ngoài cửa kính vẫn chưa dứt.
Tầng 18 gần như trống một nửa sau giờ tan làm. Chỉ còn vài bàn sáng đèn xa xa phía creative.
Tôi ngồi xuống ghế gần cửa nhất rồi lại đứng dậy ngay sau đó.
Không hiểu sao tôi không ngồi yên được.
6h03 cửa mở.
Khang bước vào.
Tóc anh hơi ẩm vì mưa.
Anh đóng cửa lại sau lưng mình, rất khẽ.
Không ngồi xuống.
Tôi cũng đứng yên cạnh bàn họp, cách anh khoảng hai bước.
Không ai nói trước.
Tiếng điều hoà chạy đều trên trần nghe rõ hơn bình thường.
Anh nhìn tôi như đang định nói gì đó. Lần đầu tiên từ sau chữ “Mai” trong thang máy, tôi thấy anh không còn giữ nhịp chắc chắn quen thuộc nữa. Chỉ một chút thôi. Nhưng đủ để tôi nhận ra.
Điện thoại tôi rung ngay lúc đó.
Tên Hưng hiện lên màn hình.
Tôi nhìn xuống.
Rồi nhìn lên anh lần nữa.
“Em nghe đi,” anh nói trước, giọng thấp.
Tôi bấm nhận cuộc gọi.
“Dung.” Giọng Hưng vang lên rất rõ giữa căn phòng yên. “Em xuống lobby ngay được không? Có việc gấp.”
Tôi siết điện thoại chặt hơn một chút.
“Bây giờ hả anh?”
“Ừ. Xuống liền giúp anh.”
Cuộc gọi kết thúc nhanh.
Trong phòng chỉ còn tiếng mưa ngoài kính.
Anh nhìn tôi.
Tôi nhìn anh.
Tôi bấm máy.
Tôi bước ra trước khi anh kịp giữ tôi lại.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com