Chapter 8

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - ChatGPT
  4. Chapter 8
Prev
Next
Novel Info

1

Tiếng gõ ba nhịp trên gờ bàn kéo tôi tỉnh khỏi cơn ngủ chập chờn.

Tôi ngẩng lên quá nhanh, cổ cứng lại sau mấy tiếng cúi trước màn hình. Góc phải MacBook hiện 2:01 sáng. File pitch còn mở dang dở ở slide cuối cùng, ly cà phê pha lại lần thứ ba đặt cạnh tay tôi đã nguội từ lúc nào.

Khang đứng bên cạnh bàn.

Anh không gọi tên tôi. Tay vừa rút khỏi mép gỗ. Đèn vàng từ bàn anh hắt qua hành lang giữa hai dãy workstation, đổ một lớp sáng mỏng lên cổ tay áo sơ mi tôi nhàu đi vì ngủ gục.

“Hai giờ sáng.” Giọng anh thấp. “Em ra ngoài hít khí một chút.”

Tôi chớp mắt vài lần mới tỉnh hẳn. Máy lọc không khí ở cuối văn phòng ù đều. Ngoài hai cụm đèn bàn của tôi và anh, tầng mười tám tối gần hết.

“Tôi ngủ quên à?”

“Ừ.”

Anh nói như thể chuyện đó bình thường.

Tôi ngồi thẳng lại, đưa tay vuốt tóc ra sau tai. Khớp vai đau âm ỉ. Từ tám giờ sáng tới giờ tôi chỉ rời bàn đúng mười lăm phút để xuống mua hộp xôi dưới sảnh. Tôi nhớ mình định sửa nốt headline ở slide cuối rồi nghỉ mắt một chút. Sau đó là khoảng trống.

Khang nhìn màn hình tôi một thoáng.

“Slide này ổn rồi.”

“Tôi chưa sửa phần insight.”

“Em sửa lúc đang ngủ gật thì mai phải sửa lại lần nữa.”

Tôi bật cười khẽ vì câu đó nghe quá thật. Anh cũng không cười, nhưng giọng chậm hơn mọi ngày. Tôi đứng dậy, kéo blazer lại trên vai. Máu chạy xuống chân hơi tê sau khi ngồi quá lâu.

Anh quay người trước. Tôi đi sau anh qua dãy hành lang tối giữa các bàn làm việc. Sàn gỗ kêu rất nhẹ dưới đế oxford của tôi. Không ai nói gì thêm.

Cửa ban công cuối hành lang mở ra. Gió lùa vào mặt tôi ngay lập tức.

“Lạnh thật.”

“Gió tầng mười tám lạnh hơn dưới đất.”

Anh đứng cạnh lan can, cách tôi một khoảng vừa đủ để tay áo không chạm nhau. Bên dưới là những mảng đèn Q1 còn thức nửa đêm, biển hiệu Pasteur tắt gần hết, chỉ còn vài xe chạy chậm dưới lòng đường loang ánh vàng.

Tôi tựa lưng vào lan can sắt sơn xanh đã sờn ở mép. Không khí lạnh làm đầu tôi tỉnh dần.

“Mấy hôm nay em ngủ bao nhiêu tiếng?”

“Tôi không đếm.”

“Nhìn là biết ít.”

Tôi quay sang nhìn anh. “Anh cũng có ngủ đâu.”

Anh không phủ nhận.

2

Một lúc sau anh mới lên tiếng lại.

“Khả Hân thi xong rồi.”

Tôi nhớ mất nửa nhịp mới nhận ra anh đang nói về em gái mình.

“Nó đi Hokkaido một mình tuần trước.” Anh nhìn xuống phía dưới đường, giọng thấp hơn cả lúc ở văn phòng. “Lần đầu nó đi xa mà không có anh đi cùng.”

“Anh lo?”

“Ừ.”

Anh im một chút.

“Anh không ngủ được hai đêm.”

Tôi chưa từng nghe anh nói kiểu đó. Không sắc. Không cắt gọn như lúc briefing. Chỉ là một câu thật, được đặt xuống giữa gió đêm.

Tôi kéo tay áo xuống che bớt bàn tay lạnh đi.

“Nhưng nó ổn chứ?”

“Nó gửi ảnh tuyết cho anh mỗi ba tiếng.”

Tôi cười nhỏ. Anh nghiêng đầu nhìn tôi một thoáng rồi nhìn đi chỗ khác.

Gió thổi mạnh hơn. Mép blazer đập nhẹ vào lan can.

Tay anh đặt lên gờ sắt cạnh tôi, cách tay tôi đúng một khoảng bằng lòng bàn tay.

“Tôi đã review portfolio em hai năm trước.”

Tôi ngẩng lên.

Anh nói thẳng, không vòng.

“Tôi nhớ đúng cách em dùng dấu phẩy.”

Cổ họng tôi khô lại.

Dưới kia có tiếng còi xe vọng lên rất nhỏ, rồi mất hút giữa gió.

“Tôi không tìm em,” anh nói tiếp. “Em là người duy nhất tôi gặp khi anh chuyển agency này. Đó là sự thật.”

Tôi không biết mình đã chờ câu này bao lâu kể từ lúc anh nói “Mai” trong thang máy.

Một tuần?

Hay từ hôm tôi thấy ly cà phê đầu tiên trên bàn mình.

Tôi nhìn anh. Anh không tránh ánh mắt.

Không giải thích thêm. Không bào chữa. Không nói kiểu “tình cờ” để làm mọi thứ nhẹ đi.

Tôi thấy tim mình đập quá rõ trong khoảng im lặng đó.

“Anh nhớ cả dấu phẩy à?”

“Tôi nhớ bài viết đó trước khi nhớ tên em.”

Câu đó làm tôi cứng người mất một nhịp.

Tôi đáng lẽ phải hỏi thêm. Đáng lẽ phải hỏi về agency cũ, về Lý Quang Minh, về chuyện anh đã biết tôi từ lúc nào. Nhưng đầu tôi trống rỗng một cách kỳ lạ sau mười mấy tiếng làm việc và quá nhiều tuần đoán ý nhau qua những thứ rất nhỏ.

Gió lạnh.

Môi tôi còn vị cà phê đắng.

Anh nghiêng người xuống trước.

Rất ngắn.

Môi chạm môi một nhịp.

Tôi đứng yên lúc đầu vì bất ngờ nhiều hơn là phản ứng kịp. Sau đó tôi lùi nửa bước theo bản năng. Tim đập mạnh đến mức tôi thấy đau dưới xương sườn.

Anh không kéo thêm.

Khoảng cách giữa hai đứa trở lại như cũ, chỉ còn gần hơn lúc đầu một chút.

Tôi nhìn xuống lan can. Sơn xanh dưới tay đã bong ở vài chỗ.

Không ai nói gì trong vài giây dài đến khó chịu.

Rồi anh lên tiếng trước.

“Em về trước đi.”

Tôi ngẩng lên.

“Mai pitch.”

Giọng anh đã trở lại bình thường. Ngắn. Gọn. Như thể chuyện vừa xảy ra không cần bị kéo dài thêm để thành một định nghĩa nào đó.

Nhưng môi tôi vẫn còn nóng.

3

Tôi vào lại văn phòng trước.

Đèn vàng ở bàn làm việc làm mắt tôi chói nhẹ sau khoảng tối ngoài ban công. Tôi cúi xuống gấp MacBook, nhét sạc vào túi mà phải làm lại hai lần mới đúng chiều.

Tay tôi run nhẹ.

Không nhiều. Chỉ đủ để chính tôi nhận ra.

Khang vẫn ở ngoài ban công. Qua lớp kính, tôi thấy bóng anh đứng yên cạnh lan can, điện thoại úp trên tay.

Tôi không quay lại thêm lần nào nữa khi đi ra thang máy.

Hai giờ hai mươi ba phút sáng, tôi ngồi trong Grab trên đường Võ Văn Kiệt. Thành phố giờ này thưa xe đến mức đèn đỏ nhìn cũng có cảm giác trống trải hơn bình thường.

Tài xế mở radio nhỏ tiếng. Tôi tựa đầu vào cửa kính lạnh.

Điện thoại rung.

Tên người gửi không lưu contact.

Nhưng tôi biết số đó.

Tin nhắn mở ra ngay trên màn hình.

“Anh về SG rồi. Em rảnh tối mai không? Anh có chuyện cần nói.”

Tôi đọc xong mà không kéo xuống thêm.

Ngoài cửa kính, một chiếc xe máy vượt lên rồi mất hút trong bóng tối cuối đường.

Tôi nghĩ tới môi anh trên ban công tầng mười tám cách đây chưa tới nửa tiếng.

Rồi nghĩ tới người ở Singapore đã im lặng suốt một năm.

Ngón tay tôi dừng trên màn hình rất lâu.

Tôi không xoá.

Tôi không trả lời.

Tôi cảm thấy có lỗi — và tôi không biết với ai.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel