Chapter 9
1
Tôi bước vào pantry đúng lúc Khang đang cúi xuống lấy cà phê từ máy pha.
Mùi cà phê nóng lan đầy khoảng bếp nhỏ còn chưa kịp đông người buổi sáng. Tôi đi vòng qua sau lưng anh để với lấy hộp trà trên tủ trên cùng. Cánh tay tôi nâng lên, tay áo blazer chạm rất gần vai sơ mi anh mở hờ ở cổ.
Không ai nói gì.
Tôi lấy được hộp trà rồi đứng yên mất một nhịp vì nhận ra khoảng cách giữa hai đứa quá gần cho một sáng thứ Hai bình thường, nhất là sau ban công hai giờ sáng hôm trước.
Môi tôi vẫn còn nhớ cảm giác đó trước cả khi đầu óc kịp phản ứng.
Máy pha cà phê kêu tách một tiếng nhỏ. Khang đưa tay tắt máy, quay sang nhìn tôi. Ánh đèn pantry vàng hơn ngoài khu làm việc, làm khoảng im lặng này có cảm giác kín hơn bình thường.
“Em ngủ được không?”
“Có.”
Tôi nói dối gần như ngay lập tức. Tôi về tới nhà gần ba giờ sáng, nằm mở mắt đến hơn bốn giờ chỉ để nhìn tin nhắn từ Singapore còn nguyên trên màn hình.
Khang nhìn tôi thêm một lúc như thể biết tôi nói dối, nhưng anh không hỏi tiếp.
Cửa pantry bật mở.
“Ơi, hai người đến sớm vậy?”
Bảo Trâm bước vào với điện thoại trên tay, son môi đỏ hơn thường ngày một chút. Cô nhìn qua tôi rồi qua Khang, cười rất tự nhiên.
“Em chụp ly cà phê của em thôi,” cô giơ điện thoại lên nửa đùa nửa thật. “Đèn pantry này đẹp ghê.”
Khang ngẩng lên nhìn thẳng vào điện thoại cô một nhịp ngắn.
“Chụp xong chưa?” anh hỏi.
Bảo Trâm cười lớn hơn.
“Ơ, em có làm gì đâu anh.”
Tôi cúi xuống xé gói trà, cố giữ tay mình bình thường. Nước nóng chảy vào ly thuỷ tinh mỏng, hơi nước bốc lên làm mắt kính tủ trên mờ đi một lớp.
Không ai nói thêm gì nữa.
Nhưng lúc tôi đi ra khỏi pantry, tôi biết chuyện này chưa kết thúc ở đây.
2
Mười một giờ sáng, group chat công ty nhảy hơn bốn mươi thông báo trong chưa đầy mười phút.
Tôi đang sửa headline ở slide cuối thì Slack rung liên tục bên góc màn hình. Thuý Vi nhắn một câu hỏi về draft rồi xoá ngay sau đó. Một junior team account gửi sticker cười rồi cũng biến mất.
Tôi mở group chat.
Một tấm ảnh chụp từ góc pantry.
Tôi đứng nghiêng người với tay lên tủ trà. Khang đứng sát bên máy pha cà phê, khoảng cách giữa hai đứa nhìn gần hơn thực tế vì góc chụp ép lại. Caption từ tài khoản tên “Anonymous”.
“Đôi mới rồi à? Cute thế.”
Tôi đọc xong mà không kéo xuống phần comment.
Cả tầng mười tám yên hơn bình thường theo kiểu rất giả. Tiếng bàn phím vẫn có. Tiếng máy in vẫn chạy. Nhưng giữa những âm thanh đó là các khoảng dừng ngắn — lúc ai đó đang cúi nhìn điện thoại rồi ngẩng lên nhìn quanh.
Tôi khoá màn hình.
Mở lại file pitch.
Sửa một chữ.
Rồi xoá.
Mailbox nội bộ hiện mail mới. Forward từ Hưng. Subject chỉ có một dòng ngắn: “Handle carefully.”
Không nội dung thêm.
Tôi nhìn chằm chằm dòng subject đó lâu hơn mức cần thiết.
Ở dãy bàn đối diện, Khang đang nói chuyện với team design như bình thường. Anh không nhìn về phía tôi lần nào. Chính điều đó làm tôi thấy dễ thở hơn một chút, dù phần còn lại của văn phòng đang bắt đầu thì thầm sau lưng.
“Chị Dung.”
Một bạn account đi ngang bàn tôi rồi dừng lại như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ cười gượng.
“Em gửi chị file budget rồi nha.”
“Ừ, chị thấy rồi.”
Tôi giữ giọng mình phẳng đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
Điện thoại rung thêm lần nữa. Hà Mi gửi đúng một tin.
“Ủa gì vậy trời.”
Tôi úp điện thoại xuống.
Ngoài cửa kính, mưa bắt đầu rơi rất nhỏ.
3
Một giờ chiều, tôi vào toilet nữ sau khi giả vờ bận suốt giờ nghỉ trưa để khỏi phải ngồi cùng ai.
Đèn LED trắng hắt xuống mặt gương làm da tôi tái hơn bình thường. Toilet giờ này không có ai. Chỉ còn tiếng nước nhỏ đâu đó ở buồng cuối.
Tôi chống hai tay lên lavabo gốm trắng.
Lạnh.
Tôi cúi đầu xuống.
Hơi thở bật ra khỏi ngực rất chậm, như thể cả sáng nay tôi đã giữ nó quá lâu.
Tôi không khóc.
Chỉ đứng yên như vậy, để phần sứ lạnh dưới lòng bàn tay kéo mình về lại mặt đất sau mấy tiếng đồng hồ giả vờ bình thường ngoài kia.
Tôi nghĩ tới tấm ảnh trong group chat.
Rồi nghĩ tới môi anh trên ban công đêm qua.
Hai chuyện đó không đáng lẽ phải nằm cạnh nhau nhanh đến vậy.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Tôi ngẩng lên nhìn mình trong gương. Son nude đã nhạt gần hết. Tóc hơi rối ở phần đuôi vì tôi cứ vô thức đưa tay vuốt từ sáng tới giờ.
Tôi mở vòi nước.
Nước lạnh chảy qua cổ tay.
Tôi rửa mặt. Tôi đi ra.
Lúc quay lại khu làm việc, không ai nhìn tôi quá lâu. Điều đó còn khó chịu hơn cả việc bị nhìn thẳng.
Khang vẫn ở bàn.
Anh đang họp online, giọng thấp và đều qua tai nghe. Tôi chỉ nhìn anh đúng một lần trước khi ngồi xuống mở laptop lại.
Slack rung lúc gần bốn giờ chiều.
Tên anh hiện lên đầu màn hình.
“Em ổn không? Anh xin lỗi.”
Tôi đọc câu đó hai lần.
Đây là lần đầu tiên anh xin lỗi tôi từ lúc quen nhau.
Tôi gõ: “Em ổn.”
Xoá.
Gõ lại: “Không sao đâu.”
Xoá tiếp.
Con trỏ nhấp nháy giữa ô chat trống.
Cuối cùng tôi gửi:
“Em không ổn lắm. Nhưng đây không phải lỗi anh.”
Tin nhắn seen gần như ngay lập tức.
Hai phút sau, anh trả lời.
“Có. Một phần là lỗi anh.”
Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu rồi đặt điện thoại úp xuống bàn.
4
Bảy giờ tối, tôi vừa ra khỏi thang máy hầm gửi xe thì Hà Mi gọi.
Tôi đeo tai nghe, đứng dựa vào cột bê tông cạnh lối ra.
“Ừ?”
“Mày nghe gì về cái ảnh chưa?”
“Rồi.”
“Trời ơi công ty mày toxic dữ vậy? Tao mới track thử cái acc anonymous kia.”
Tôi im lặng.
Bên kia, Hà Mi thở ra một tiếng rất dài.
“Mày sẽ không thích người post.”
Tôi nhìn dòng xe đang nối đuôi nhau ra khỏi hầm. Không khí dưới này hầm và lạnh, mùi xăng bám vào cổ áo blazer.
“Tao mới bắt được metadata.” Hà Mi nói tiếp. “Sáng mai Mạch Nha, tám giờ. Tao show cho mày coi.”
“Mày biết chắc không?”
“Khá chắc.”
Tôi nhắm mắt một thoáng.
Thật ra từ lúc nhìn góc chụp trong pantry, tôi đã biết mình nghĩ tới ai đầu tiên.
Không phải vì bằng chứng.
Chỉ là cảm giác.
“Dung?” Hà Mi gọi khi tôi im quá lâu.
“Tao nghe.”
“Mày ổn không đó?”
Tôi nhìn xuống màn hình điện thoại tối đen phản chiếu gương mặt mình rất mờ.
“Chưa biết.”
Hà Mi im vài giây rồi hạ giọng.
“Sáng mai nhé.”
“Ừ.”
Tôi gật dù cô ấy không nhìn thấy.
Tôi không hỏi tên.
Tôi đã đoán được.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com