Chapter 10
Tôi đến Mạch Nha lúc 7h50 sáng thứ Ba. Hà Mi chưa tới.
Trời nắng nhạt, đường Pasteur đã đông xe. Tôi gọi một cốc trà hoa cúc xanh, ngồi bàn cũ sát cửa sổ. Sổ tay nâu để trước mặt, nhưng tôi không mở. Tôi chỉ nhìn ra ngoài, chờ.
Tối qua tôi không ngủ được. Không phải vì ảnh group chat, không phải vì những lời xì xào. Tôi không ngủ được vì câu hỏi trong sổ: *“Anh có dùng tôi không?”* Và câu trả lời tôi tự viết: *“Em nghĩ là không.”* Tôi có đang tự lừa mình không?
Hà Mi đến lúc 8h kém 5. Nó mặc áo hoodie đen, tóc bob tím nhạt bịt trong mũ, không chào. Ngồi xuống, mở điện thoại, đặt lên bàn.
“Tao không kéo dài. Mày xem cái này.”
**1**
Màn hình điện thoại Hà Mi. Một file metadata — dòng mã, UID, thông tin tài khoản giả mạo, IP trỏ về mạng nội bộ công ty tôi. Dòng cuối: workstation đăng ký tên Nguyễn Bảo Trâm.
“Mày đã đoán đúng. BT là người post.”
Tôi gật. Không bất ngờ.
“Chưa hết,” Hà Mi nói. Nó lướt tiếp, mở một bài blog ngành cũ. Tựa đề: *“Ai đã đẩy creative director Phạm Hữu Nam ra khỏi industry?”* Bài đăng từ ba năm trước, tác giả ẩn danh.
Hà Mi zoom vào một đoạn. Tôi đọc.
*“Theo nguồn tin nội bộ, Lý Quang Minh — lúc đó là giám đốc điều hành một agency truyền thông tại TP.HCM — đã dàn xếp một hợp đồng sai nhằm đổ lỗi cho cấp dưới của mình. Người bị đẩy đi: Phạm Hữu Nam, creative director. Nam buộc phải rời ngành sau sự việc.”*
Tôi nhìn Hà Mi.
“Nam là bạn thân của Khang,” nó nói. “Khang chuyển agency này để truy Minh.”
Tôi không nói gì. Tay tôi đặt lên bàn, ngón tay lạnh.
Hà Mi đổ thêm bia cho mình, uống một ngụm. Nó không thúc.
Tôi ráp lại mọi thứ.
Khang review portfolio tôi hai năm trước vì Eastbridge — agency của ex — hợp tác với chỗ anh. Không phải anh cố tình tìm tôi. Nhưng anh nhớ tôi. Anh chuyển agency này để điều tra Minh — người đã hại bạn anh. Và tôi, dự án rebrand của tôi, nằm ngay giữa tất cả.
Hai chuyện không loại trừ nhau. Anh thật. Và anh cũng đang dùng dự án của tôi để đối đầu Minh.
“Mày bị kẹt giữa hai thứ,” Hà Mi nói, giọng không đùa nữa. “Anh ấy thật, mà cũng đang dùng dự án của mày. Mày phải hỏi anh ấy thẳng lần nữa: anh có dùng tao không?”
Tôi nhìn ra cửa kính. Một chiếc xe buýt chạy chậm, biển quảng cáo màu cam.
“Tao không biết,” tôi nói.
Hà Mi đứng dậy, đội mũ lên. “Mày hỏi anh ấy. Rồi mày tự quyết. Tao về đây.”
Nó đi. Không ngoái lại.
Tôi ngồi thêm mười lăm phút. Gọi thêm cốc trà. Uống hết. Rời Mạch Nha lúc 9h45.
**2**
Mười một giờ. Văn phòng tầng 18.
Tôi vừa mở Macbook, vừa mở file pitch — thì cửa phòng Hưng mở ra. Anh đứng ở ngưỡng, kính gọng đen vuông, blazer xám, tay cầm một tập giấy A4.
“Dung, em qua phòng anh.”
Không “năm phút”. Không “có việc muốn nói”. Anh chỉ nói.
Tôi đứng dậy, đi theo.
Phòng Hưng. Cửa đóng. Không trà, không cafe mời. Anh ngồi xuống ghế, tôi ngồi đối diện. Tập giấy trước mặt anh — in mới, còn ấm.
“MD Minh vừa yêu cầu xem xét lại đóng góp của em trong dự án rebrand. Bằng văn bản.”
Hưng đẩy tập giấy về phía tôi.
“Em có 48 giờ để chuẩn bị. Kê khai chi tiết từ ngày đầu tiên, có xác nhận của trưởng nhóm và giám đốc điều hành.”
Tôi cầm tập giấy. Không mở.
“Khang sẽ không có mặt trong cuộc xem xét.”
Câu cuối. Tôi nhìn Hưng.
“Tại sao?”
“Vì đó là quyết định của cấp trên. Anh không cần giải thích.”
Tôi gật. Đứng dậy.
“Em về bàn.”
Hưng không nói gì.
Tôi ra về. Cửa phòng anh khép sau lưng.
**3**
Bàn Khang đối diện chéo. Trống.
Áo khoác không treo. Macbook không mở. Không ly nước. Ghế đẩy vào sát mép bàn.
Tôi hỏi Thuý Vi lúc đi ngang.
“Chị ơi, anh Khang đâu ạ?”
“Em không biết nữa chị. Sáng nay em thấy anh ấy gửi mail xin phép vắng mặt một ngày.”
Một ngày.
Tôi về bàn, mở tập giấy Hưng đưa. Yêu cầu: liệt kê từng đóng góp của em trong dự án rebrand — từ ngày đầu tiên. Thời hạn: 11h, thứ Năm.
48 giờ.
Tôi đặt tờ giấy xuống. Nhìn về phía bàn Khang trống.
Anh không có mặt. Không phải vì anh trốn. Họ không cho anh có mặt.
**4**
Bảy giờ tối. Văn phòng tầng 18 chỉ còn tôi. Đèn bàn vàng, máy lọc không khí ù, mưa nhỏ ngoài cửa kính.
Tôi vẫn ngồi trước màn hình, chưa viết được dòng nào trong bản kê khai. Bàn Khang vẫn trống. Cả ngày tôi không thấy anh. Không Slack, không mail.
Điện thoại rung lúc 7h12.
Không phải Slack. SMS.
Số của anh.
*“Anh xin lỗi đã không có mặt hôm nay. Mai anh quay lại. Em đừng tin Hưng quá nhanh — và đừng tin anh quá nhanh.”*
Tôi đọc. Đọc lại.
“Đừng tin anh quá nhanh” — anh tự đặt mình vào hàng đừng tin.
Tôi nhìn về phía bàn Khang. Ghế vẫn đẩy vào, mặt bàn phẳng, không dấu vết.
Tôi nghĩ về câu hỏi của Hà Mi: *“Anh có dùng mày không?”*
Tôi chưa có câu trả lời.
Nhưng tôi nhớ câu anh nói trên ban công tầng 18, trong gió lạnh, sau nụ hôn ngắn: *“Anh mừng vì em ở đây.”*
Người dùng người ta không nói câu đó. Hoặc có — và tôi đang tự lừa mình.
Tôi không biết.
Tôi không trả lời SMS. Đặt điện thoại úp xuống bàn, song song với sổ tay nâu.
Nhìn ra cửa kính. Mưa rơi trên đường Pasteur, đèn vàng cam phản chiếu trên mặt đường ướt.
Bàn anh vẫn trống ở đối diện.
Tôi mở sổ tay. Dòng chữ cũ: *“Anh có dùng tôi không?”* Và dòng tôi viết hôm qua: *“Em nghĩ là không.”*
Tôi cầm bút, viết thêm một dòng bên dưới:
*“Nhưng em chưa chắc.”*
Tôi gấp sổ lại. Cất vào balo. Tắt đèn bàn.
Mai anh quay lại. Tôi sẽ hỏi.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com