Chapter 11
- Home
- All Mangas
- Câu Mở Em Viết - Deepseek
- Chapter 11 - "Idea này không phải của Trâm"
Tôi không trả lời SMS của Khang.
Cả tối Chủ nhật, tôi cầm điện thoại lên rồi đặt xuống năm lần. *“Đừng tin Hưng quá nhanh — và đừng tin anh quá nhanh.”* Anh tự đặt mình vào hàng đừng tin, vậy tôi tin ai bây giờ?
Tôi cất điện thoại, mặc áo len cashmere xám chuẩn bị cho cuộc họp sáng mai. Lần đầu tôi không mặc sơ mi linen đến văn phòng — như một dấu hiệu thầm lặng rằng mọi thứ đang thay đổi.
Sáng thứ Hai, 8h55. Tôi bước vào phòng họp lớn tầng 18.
**1**
Phòng họp 12 ghế, đèn flu mạnh. Khang đã ngồi ở ghế thứ ba bên trái. Anh mặc áo sơ mi trắng, cổ cài nút phụ. Nhìn tôi khi tôi bước vào rồi dời mắt.
Tôi ngồi xuống ghế thứ tư bên phải, đối diện chéo với anh. Tay phải tôi đeo nhẫn bạc đơn — mẹ tặng năm 22 tuổi. Tôi chưa từng đeo nó đi làm. Hôm nay tôi cần một thứ gì đó nhắc tôi về sự vững vàng.
Bảo Trâm đã đứng cạnh máy chiếu, tay cầm remote, môi đỏ, móng tay đỏ sậm. Áo sơ mi trắng, chân váy đen bó sát.
Hưng ngồi đầu bàn, blazer xám, kính gọng đen vuông, bút trong tay, agenda mở sẵn.
Và ở cuối bàn, cách tôi năm ghế — Lý Quang Minh. Lần đầu tôi thấy ông ta trong một cuộc họp của team tôi. Áo polo trắng, đồng hồ vàng, tay đặt trên bàn, không cầm bút, không mở laptop. Chỉ nhìn.
“Hôm nay em xin trình bày concept rebrand mà em đã ấp ủ từ ba tuần trước.”
Bảo Trâm bắt đầu. Giọng nó cao, đầy tự tin. Slide đầu, slide hai.
Slide ba.
Tôi nhìn màn hình. Câu mở. Cấu trúc ba phần. Insight chính. Cách dẫn dắt từ vấn đề đến giải pháp.
Đó chính xác là khung tôi viết trong mail nội bộ ngày 24. Tôi gửi cho team, CC Bảo Trâm. Nó chỉ đổi vài từ, đảo cấu trúc mở và kết. Còn lại nguyên xi.
Tôi không nói gì.
Tay tôi cầm bút, viết vào sổ tay nâu: *“Mail nội bộ 24/11 — trang 2, mục Insight.”*
BT tiếp tục. Slide bốn, slide năm. Nó cười, quay xuống hỏi Hưng: “Anh Hưng thấy góc này ổn chưa ạ?” Hưng gật, nhưng mắt anh nhìn slide, không nhìn BT.
Tôi nhìn Khang. Anh đang đọc slide, tay đặt trên bàn. Chiếc nhẫn bạc ở ngón út tay phải sáng dưới đèn. Mặt anh không biểu cảm, nhưng lông mày hơi chau.
**2**
Slide cuối. BT gập remote.
“Mọi người có góp ý gì không ạ?”
Phòng im lặng một nhịp.
Và Khang đứng dậy.
“Trâm.”
Giọng anh trầm, không cao.
“Idea này không phải của em. Anh đã đọc framework gốc trong mail nội bộ Dung gửi ngày 24. Em ngồi xuống được rồi.”
Phòng họp chết lặng.
BT cười nhỏ. “Anh Khang đùa em à, slide này em làm cả tuần qua — ”
“Anh không đùa. Anh có file.”
Khang đặt MacBook lên bàn. Mở mail nội bộ ngày 24. Đèn chiếu phản — dòng chữ hiện lên màn hình, rõ từng ký tự.
Cùng câu mở. Cùng cấu trúc. Cùng insight.
Hưng ngừng ghi chép. Thuý Vi ở góc phòng mở to mắt. Bàn tay ghi minutes của nó dừng lại.
Tôi nhìn Khang. Anh không nhìn tôi.
BT đứng im trước phòng, tay cầm remote. Nó lúng túng cười: “Em chỉ tham khảo ý của chị Dung thôi ạ — ”
Khang cắt: “Tham khảo hay copy?”
Không ai nói gì.
Và lúc đó, Lý Quang Minh cất tiếng.
“Khang, anh có chắc về nguồn không?”
Giọng ông ta phẳng, không lớn. Nhưng từ cuối bàn vọng lên, lạnh.
“Anh có nhiều xung đột lợi ích trong dự án này hơn anh đang nói.”
Câu cuối. Ông ta nhìn Khang. Khang quay lại nhìn ông ta.
Cả phòng không ai thở.
Hưng đứng dậy. “Cuộc họp tạm dừng mười phút.”
**3**
Mọi người đứng dậy. Thuý Vi ôm laptop ra ngoài trước. Hưng đi theo. BT cầm remote, mím môi, bước nhanh ra cửa, không nhìn ai.
Minh đứng dậy chậm. Ông ta gấp tay áo polo, đi về phía cửa. Đi ngang qua Khang, ông ta dừng một nhịp. Không nói gì. Đi tiếp.
Trong phòng chỉ còn tôi và Khang.
Anh gấp MacBook, không nhìn tôi. Đi ra hành lang.
Tôi đi theo.
Hành lang tầng 18 vắng, mấy bàn xa thấy cuộc họp tạm dừng nên quay mặt đi. Khang đứng gần cửa sổ cuối hành lang, không quay lại.
Tôi đứng cách anh hai bước.
“Em không cần cảm ơn anh.”
Giọng anh khẽ. Anh vẫn không quay đầu.
“Anh không làm vì em — anh làm vì anh phải làm.”
Tôi nhìn bóng anh qua lớp kính mờ. Áo sơ mi trắng, cổ áo cài nút phụ. Vai anh rộng, nhưng hơi gầy.
Tôi không nói gì.
Anh nói thật. Đúng vì lần đầu tôi không phải tự thuyết phục mình.
Anh không làm vì tôi. Anh làm vì anh không thể đứng nhìn BT cướp ý tưởng. Vì anh đã thấy quá nhiều người bị hại bởi những kẻ như vậy — Nam, và có thể cả tôi nếu anh không lên tiếng.
Đó không phải tình yêu. Đó là sự trung thực.
Và sự trung thực đó khiến tôi tin anh hơn bất kỳ lời hứa nào.
“Khang.”
Anh quay lại. Nhìn tôi.
“Em không cảm ơn anh,” tôi nói. “Em chỉ muốn nói — em hiểu.”
Anh gật.
Không nói thêm.
Hưng từ đầu hành lang bước ra: “Vào lại đi. Họp tiếp.”
Tôi và Khang quay vào phòng. Anh đi trước, tôi đi sau.
Cách nhau hai bước.
Tôi nhìn chiếc nhẫn bạc trên tay anh. Rồi nhìn chiếc nhẫn bạc đơn trên tay mình.
Hai thứ giống nhau, nhưng không phải một.
Tôi sẽ nhớ câu nói đó. *“Anh làm vì anh phải làm.”*
Và tôi sẽ tự hỏi — anh phải làm vì gì? Vì Nam? Vì công bằng? Hay vì tôi ở đây?
Tôi chưa có câu trả lời. Nhưng lần đầu, tôi không còn sợ câu hỏi đó nữa.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com