Chapter 14

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - Deepseek
  4. Chapter 14 - "Anh không có quyền không cho em vào"
Prev
Next
Novel Info

Tôi không ngủ được đêm thứ Ba.

Nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, tôi lật đi lật lại câu cuối cùng trong Notion log: *“Chỉnh sửa bởi: hệ thống — cập nhật quyền hạn.”* Hệ thống không bao giờ ghi như thế. Có người đã vào. Có người đã sửa. Và tên tôi bị đẩy xuống mục “hỗ trợ triển khai”.

Sáng thứ Tư, tôi mặc sơ mi bông kẻ sọc nhỏ xanh-trắng. Quần jeans tối, sneaker trắng. Outfit không phải pitch day, không phải Tokyo. Outfit của người không chờ ai giải thích nữa.

Tôi đến văn phòng lúc 7h30. Bàn Khang trống. Tôi không nhìn về phía đó.

Tôi mở Macbook private — không log vào hệ thống công ty — cắm sẵn USB trong túi áo.

**1**

8h. Hưng bước vào văn phòng, blazer xám, kính gọng đen vuông. Anh không về phòng mình — đi thẳng đến bàn tôi.

Đặt một USB nhỏ lên bàn.

“Anh không thể pull server log chính thức cho em. Nhưng anh có copy private từ tuần trước.”

Tôi nhìn USB. Rồi nhìn Hưng.

“Em đọc nhanh, đưa lại anh trước trưa.”

Giọng anh không corporate-formal. Anh nói như người đã ngưng diễn.

“Hưng — ”

“Anh đã không biết Minh bypass anh. Bây giờ anh biết.”

Hưng quay đi, về phòng mình. Không nói thêm.

Tôi cầm USB. Cắm vào Macbook.

**2**

Ba giờ.

Tôi mở từng file. Lướt từng dòng.

Mail nội bộ ngày 24 — tôi gửi framework concept cho team, CC Bảo Trâm. Tiêu đề: *“Rebrand Yogurt Việt — đề xuất khung insight.”* Nội dung: câu mở, ba phần chính, câu kết. BT trả lời cùng ngày: *“Em tham khảo nhé chị.”*

Log Notion. Dòng time-stamp chỉnh sửa lúc 2h sáng thứ Hai — ngày Khang public claim trên họp. Người chỉnh sửa: Bảo Trâm. Nội dung thay đổi: xoá tên Dung khỏi mục “concept gốc”, thêm tên BT vào đầu. Dòng ghi chú: *“điều chỉnh vai trò cho phù hợp tiến độ.”*

Mail Minh gửi HR ngày 27. Tôi đọc hai lần.

*“Yêu cầu thẩm tra mức đóng góp của Phan Thuỳ Dung trong dự án rebrand. Gửi báo cáo riêng — không qua Trần Đăng Hưng vì lý do nội bộ.”*

Và cuối cùng.

Mail Khang gửi Minh ngày 28.

*“Tôi sẽ giải quyết tất cả cá nhân. Không kéo Dung vào.”*

Tôi đọc câu đó năm lần.

Tay tôi đặt trên bàn phím, không gõ. Mắt tôi dán vào dòng chữ, không rời.

Anh viết câu đó sau khi Minh gọi anh lên phòng 30 phút. Sau khi anh ra về với mặt phẳng. Anh không kể tôi. Anh tự quyết.

*“Không kéo Dung vào.”*

Anh không có quyền quyết định thay tôi.

**3**

8h tối. Mạch Nha.

Tôi đến, Khang đã ngồi ở bàn sát cửa sổ. Ly trà hoa cúc trước mặt anh — chưa uống, còn ấm.

Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo dài, blazer xám treo ghế bên cạnh. Tay phải đeo nhẫn bạc — ngón út, như mọi ngày.

Tôi ngồi xuống đối diện. Không gọi đồ.

“Em đã đọc.”

Khang nhìn tôi.

“Mail anh gửi Minh. *‘Tôi sẽ giải quyết tất cả cá nhân. Không kéo Dung vào.’*”

Anh không nói gì.

“Anh không có quyền không cho em vào.”

Giọng tôi phẳng. Nhưng tôi nghe thấy nó vỡ nhẹ ở từ “quyền”. Chính tôi nghe thấy.

Khang vẫn im.

“Anh định làm gì? Ra đi một mình? Để em ở lại với cái bản kê khai ba ngày? Để Minh viết tên em ra khỏi lịch sử dự án?”

“Anh — ”

“Em không cần anh bảo vệ.” Tôi cắt lời anh. Lần đầu. “Em cần anh tin em đủ để đứng cùng em.”

Khang nhìn tôi. Một nhịp dài.

Rồi anh đặt tay lên bàn — gần tay tôi. Sau một nhịp, anh đặt tay lên tay tôi.

Ấm. Hơn không khí Mạch Nha. Anh giữ một nhịp — dài hơn nhịp trước. Rồi rút.

“Anh xin lỗi.”

Giọng anh khẽ.

“Anh không biết cách đưa em vào mà không làm em nguy hiểm. Anh đã chọn sai.”

Tôi nhìn bàn tay anh vừa rút. Tay tôi vẫn đặt trên bàn, chỗ anh vừa chạm.

“Anh chọn lại đi,” tôi nói. “Lần này, cùng em.”

Khang gật.

Không nói thêm.

**4**

Tôi đứng dậy trước anh. Cầm túi, quàng khăn.

“Mai gặp.”

Tôi đi ra cửa quán. Không ngoái lại. Anh không gọi tên tôi.

Nhưng khi tay tôi vừa đẩy cánh cửa kính, có bóng người đứng đợi sẵn bên ngoài.

Hà Mi.

Nó mặc hoodie đen, tóc tím bạc màu dưới đèn đường Pasteur. Không Air Pods. Mắt nó nhìn thẳng vào tôi.

“Mày.”

“Sao mày ở đây?”

Hà Mi không trả lời câu đó. Nó đưa điện thoại lên — màn hình một tin nhắn từ số lạ.

*“Khang đã nộp đơn nghỉ chiều nay. Gửi thẳng HR. Không qua Hưng. Không cc ai.”*

Tôi đọc. Đọc lại.

“Ai gửi mày?”

“Trợ lý của Minh. Tao có quen từ hồi làm freelance.” Hà Mi cất điện thoại. “Mày không biết à?”

Tôi ngoái lại qua cửa kính Mạch Nha. Bàn tôi và Khang — anh vẫn ngồi đó. Một mình. Ly trà hoa cúc trước mặt anh đã nguội.

Anh đã nộp đơn.

Từ chiều nay. Trước khi tôi gặp anh. Trước khi anh xin lỗi. Trước khi anh nói “anh đã chọn sai”.

Anh đã chọn sai. Và anh đã chọn cách sửa — bằng cách ra đi.

Tôi đứng ở cửa quán. Hà Mi đứng đối diện. Gió lạnh thổi từ đường Pasteur, tóc tôi bay vào má.

Câu Hà Mi vừa nói vẫn còn trong đầu tôi. Tôi không hiểu sao tôi không khóc.

Tôi quay lại nhìn vào trong. Khang vẫn ngồi đó, không nhìn ra.

“Mày về không?” Hà Mi hỏi.

“Về.”

Tôi bước ra đường, Hà Mi đi cạnh tôi. Không nói gì thêm.

Xe Hà Mi đỗ ở góc phố. Nó lên xe trước.

“Mai mày tính sao?” Nó hỏi qua cửa kính.

“Mai,” tôi nói. “Tôi đến văn phòng. Tôi hỏi anh ấy.”

Hà Mi gật. Xe nổ máy, rời đi.

Tôi đứng một mình trên vỉa hè Pasteur, đèn đường vàng cam. Trong túi áo, điện thoại im lặng. Không tin nhắn từ Khang.

Anh đã nộp đơn. Anh đã quyết định rời đi.

Và tôi vừa nói với anh — *“Em cần anh đứng cùng em.”*

Tôi không biết sáng mai bàn anh còn ai ngồi không.

Nhưng tôi biết tôi sẽ đến. Sớm hơn mọi ngày.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel