Chapter 15

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Câu Mở Em Viết - Deepseek
  4. Chapter 15 - Bàn anh trống
Prev
Next
Novel Info

Tôi đứng trước cửa thang máy tầng 18 lúc 7h55 sáng thứ Hai.

Đêm qua tôi không ngủ. Tôi nằm nghe tiếng xe cộ ngoài đường Trần Quốc Thảo, nghĩ về câu Hà Mi nói ở cửa Mạch Nha: *“Khang đã nộp đơn nghỉ chiều nay.”* Anh nộp đơn trước khi tôi gặp anh. Trước khi anh xin lỗi. Trước khi anh nói “anh đã chọn sai”.

Tôi bước ra khỏi thang máy. Văn phòng tầng 18 sáng đèn, máy lọc không khí ù, vài người đã đến. Tôi đi về phía bàn mình.

Bàn Khang đối diện chéo.

Trống.

Không Macbook. Không sổ. Không ly trà. Ghế đẩy vào sát mép bàn. Mặt bàn phẳng, lau sạch, không một tờ giấy. Sàn dưới chân bàn anh không bụi xáo — ai đó đã lau cẩn thận.

Anh đã dọn đi từ Chủ Nhật.

Tôi đứng yên trước bàn mình, chưa ngồi. Nhìn sang bàn anh. Nhưng không có gì để nhìn. Chỉ có một khoảng trống.

Tôi ngồi xuống. Mở Macbook. Mở Slack. Không có tin nhắn mới từ Khang — tin cuối vẫn là *“Mai.”* từ chiều thứ Tư.

**1**

8h45. Bảng tin nội bộ công ty trên Slack báo có mail mới.

Tôi mở. Mail từ HR. Tiêu đề: *“Thông báo về nhân sự — anh Vũ Trí Khang.”*

*“Anh Vũ Trí Khang đã chấm dứt hợp đồng từ Chủ Nhật, ngày 10/01/2027. Cảm ơn anh đã đóng góp cho công ty trong thời gian qua. Mọi liên hệ công việc liên quan đến anh Khang, xin chuyển về anh Trần Đăng Hưng, trưởng phòng Account.”*

Bốn dòng. Không lý do. Không lời tri ân dài dòng. Không cái tên nào khác ngoài Hưng.

Tôi đọc xong. Đóng mail.

Tay tôi đặt trên bàn phím. Tôi không gõ. Tôi không mở file. Tôi chỉ ngồi.

Xung quanh tôi, văn phòng vẫn xôn xao bình thường. Tiếng phím cơ. Tiếng cười từ phòng họp bên cạnh. Một người gọi điện thoại lớn giọng chào khách. Ai đó đi qua bàn tôi, cốc cà phê trên tay, không nhìn.

Họ chưa đọc mail. Hoặc đọc rồi, nhưng không có lý do để dừng lại.

Tôi đứng dậy.

**2**

Tôi cầm sổ tay nâu trên bàn. Không có mục đích. Chỉ cầm.

Tôi đi ra khỏi bàn, qua hành lang trung tâm — dãy hành lang dài nối từ dãy bàn nhân viên đến phòng họp và pantry. Bàn anh nằm ở bên trái, cách tôi mười bước.

Tôi dừng lại giữa hành lang.

Hai tay nắm sổ tay nâu. Một nhịp.

Tôi không khóc. Không thở nhanh hơn. Tôi chỉ đứng yên ở giữa hành lang, nơi mọi người có thể thấy. Không ai hỏi tôi có sao không. Vài người liếc nhìn rồi quay đi.

Văn phòng vẫn chạy. Dự án rebrand vẫn được bàn trong phòng họp. Mọi thứ vẫn tiếp diễn như thể anh chưa từng ngồi ở bàn đối diện tôi suốt bảy tháng qua.

Tôi đứng thêm một nhịp nữa.

Rồi tôi đi tiếp về phía pantry.

**3**

Pantry vắng. Tôi đứng trước máy pha nước nóng, tay cầm ly trà thuỷ tinh, nhưng tôi không pha. Tôi chỉ đứng, nhìn vào vòi nước chưa mở.

Bóng người đi ngang qua cửa pantry. Tôi không quay lại. Tiếng giày cao gót quen thuộc — gót nhọn, bước nhanh.

Bảo Trâm dừng lại một nhịp ở cửa. Tôi thấy bóng nó qua tấm kính phản chiếu trên tủ lạnh. Nó cười nhẹ — một thoáng. Rồi bước tiếp.

Không nói gì. Không “chị Dung ơi”. Không câu ngọt ngào nào.

Người thắng không cần nói thêm.

Tôi bật vòi nước. Nước nóng chảy vào ly, hơi nước bốc lên. Tôi pha trà. Cầm ly đi về bàn.

**4**

9h30. Tôi vừa đặt ly trà xuống bàn thì điện thoại rung.

Không phải Slack. SMS.

Số của Khang.

Tôi mở.

*“Em đừng tìm anh. Anh sẽ giải quyết xong rồi tìm em. Tin anh một lần nữa — hoặc đừng. Anh sẽ chấp nhận. Cảm ơn em đã đứng cùng anh đến đây.”*

Dài nhất anh từng gửi.

Tôi đọc lần thứ nhất. Lần thứ hai.

*“Tin anh một lần nữa — hoặc đừng.”* Anh trao quyền cho tôi. Anh không năn nỉ. Anh không hứa hẹn. Anh chỉ kể sự thật: anh sẽ giải quyết xong, rồi anh tìm tôi.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, mặt hướng lên. Màn hình tối dần sau mười giây.

Tôi không trả lời.

Chiều đến. Mưa nhỏ ngoài cửa kính. Tôi làm việc — mở file, đọc mail, gõ vài dòng vào bản kê khai HR — nhưng tôi không nhớ mình viết gì. Đến 6h, tôi gấp Macbook, cho vào balo, cầm sổ tay nâu.

Tôi về căn hộ studio.

**5**

Tối, tôi ngồi trước bàn viết góc phòng, đèn vàng. Sổ tay nâu mở ra trang trắng. Tôi viết một dòng:

*“Anh ấy đi rồi.”*

Rồi gạch.

Viết lại: *“Anh ấy bảo đừng tìm.”*

Gạch.

Điện thoại rung. Hà Mi.

SMS: *“Tao có địa chỉ căn hộ Khang. Nam đưa tao. Mày đến đó hay tao đến đó?”*

Tôi đọc. Gõ: *“Để tao nghĩ.”*

Gửi.

Tôi đặt điện thoại xuống. Đứng dậy. Đi vào nhà tắm.

Cởi áo sơ mi kẻ sọc. Cởi quần jeans. Mở vòi sen.

Nước lạnh.

Tôi đứng dưới vòi sen, nước lạnh chảy từ đỉnh đầu xuống vai, xuống lưng, xuống chân.

Trong căn hộ nhỏ, chỉ có tiếng nước rơi. Tôi lặng.

Một phút. Hai phút. Ba.

Tôi không khóc. Tôi không nghĩ về bất kỳ câu trả lời nào.

Tôi chỉ cho phép mình đứng yên, không phải là Phan Thuỳ Dung copywriter, không phải là cô gái đang bị viết ra khỏi lịch sử dự án, không phải là người đang chờ đợi câu trả lời từ Vũ Trí Khang.

Chỉ là tôi. Đang đứng dưới nước lạnh.

Bốn phút. Năm phút.

Tôi tắt vòi sen. Lau người. Mặc quần áo ở nhà.

Tôi ngồi lại trước bàn viết, tóc còn ướt. Cầm điện thoại. Đọc lại tin nhắn của Hà Mi.

*“Tao có địa chỉ căn hộ Khang.”*

Tôi nhìn ra ban công nhỏ. Cây bàng Singapore lá khô trong gió. Đèn đường vàng cam từ Trần Quốc Thảo hắt lên trần phòng.

Tôi không gõ trả lời Hà Mi. Tôi không gõ tin nhắn cho Khang.

Tôi ngồi yên.

Năm phút. Đó là khoảng tôi cần để chọn — đến tìm anh, hay đợi anh tìm về.

Tôi chưa chọn xong.

Nhưng tôi biết ngày mai tôi sẽ đưa ra câu trả lời.

Và lần đó, không phải “mai” mơ hồ. Là quyết định.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel