Chapter 16
Tôi đứng trước cửa căn hộ tầng 8 chung cư Q3 lúc 9h tối.
Hà Mi nhắn địa chỉ kèm dòng *“Nam bảo mày đến được. Khang không biết tao gửi — nhưng không sao.”* Tôi đã cất điện thoại, mặc áo khoác denim mỏng, ra khỏi nhà. Không do dự. Không tự hỏi lần nữa.
Tôi bấm chuông.
Cửa mở. Nam đứng đó — hoodie xám, râu cằm ngắn, mắt không cười. Anh không nói “vào đi” ngay. Anh nhìn tôi một nhịp, rồi lùi bước.
“Anh ấy đang đóng đồ. Vào đi.”
Tôi bước qua ngưỡng cửa. Phòng khách rộng vừa, sofa xám, kệ sách bốn tầng, bàn làm việc gỗ ép quay ra cửa sổ lớn nhìn về kênh Nhiêu Lộc. Hai thùng carton mở — một đựng sách, một đựng vài khung ảnh nhỏ và đồ văn phòng.
Khang đứng giữa phòng, áo phông xám, không sơ mi, không blazer. Tay phải anh không có nhẫn — ngón út trống, như đêm Tokyo anh tháo nhẫn rửa tay.
Anh nhìn tôi. Không nói gì.
Nam đi về phía bếp. “Tao pha trà.”
**1**
Tôi đứng cách Khang ba bước. Anh không di chuyển. Tôi cũng không.
Nam quay lại từ bếp, ly trà trên tay, đặt lên bàn giữa sofa — rồi anh nói khẽ, không nhìn Khang, chỉ nhìn tôi:
“Khả Hân video call sáng nay. Tao không biết Khang trả lời con bé sao. Em vào đi.”
Nam đi ra ban công, kéo cửa kính, để lại không gian cho hai người.
Tôi bước lại gần.
“Tại sao anh biết em từ hai năm trước?”
Khang nhìn tôi. Anh không né. Anh ngồi xuống mép sofa, tay đặt lên đùi.
“Em ngồi đi.”
Tôi ngồi đối diện anh — trên chiếc ghế thấp cạnh bàn làm việc. Cách anh một cánh tay.
“Hai năm trước anh review portfolio cho agency mà người yêu cũ em làm partner.”
Anh nói chậm. Giọng không sắc, không phòng thủ.
“Anh được giao đọc bốn mươi bài. Chọn ra mười để gửi khách hàng. Anh nhớ ba bài. Hai bài quên tên tác giả. Một bài là của em.”
Tôi không nói gì.
“Anh đã nhớ cách em dùng dấu phẩy. Em ngắt câu ở chỗ hơi thở — chỗ người khác không nghĩ đến.”
Anh đứng dậy. Đi đến bàn làm việc.
**2**
Khang mở một cuốn sách mỏng — bìa xám, gáy mòn.
Bên trong, kẹp giữa trang 34 và 35, một tờ giấy A4 gấp tư. Anh lấy ra, mở, đặt lên bàn giữa chúng tôi.
Một bài viết. Tôi nhìn — câu mở quen thuộc. Là bài tôi viết hai năm trước cho campaign sữa chua của Eastbridge. Tôi nhớ mình đã gửi nó đi, không nghĩ gì nhiều.
Ở mép trang giấy, bút bi đỏ viết ba chữ: *“Giữ giọng này.”*
Chữ của Khang.
“Anh đã giữ trang này ba năm. Trước khi gặp em ngoài đời.”
Tôi nhìn tờ giấy. Rồi nhìn anh.
“Khi anh chuyển agency này để theo Minh, em là người đầu tiên anh nhận ra ở văn phòng.”
Anh ngồi xuống ghế đối diện tôi, không phải sofa. Tay anh đặt lên đầu gối, ngón út trống.
“Anh không ngạc nhiên anh nhớ em. Anh ngạc nhiên anh nhớ chi tiết đến vậy.”
Khang im lặng một nhịp.
“Đó là sự thật. Anh không tìm em. Anh đến đây vì Minh. Nhưng em ở đây — và anh không thể giả vờ em không tồn tại.”
Tôi cầm tờ giấy lên. Cảm nhận giấy in cũ — hơi vàng ở mép, mực in đã nhạt sau ba năm.
“Anh đã giữ nó trong sách.”
“Trong cuốn sách anh đọc lúc đó. Anh chưa trả lại thư viện bao giờ.”
Tôi đặt tờ giấy xuống bàn.
**3**
Tôi đến gần anh. Không phải ghế đối diện — tôi đứng trước mặt anh, cách nửa bước.
Anh ngồi yên. Mắt anh nhìn lên.
Tôi không nói gì.
Tôi gục đầu xuống vai anh — một nhịp.
Không khóc. Chỉ gục. Trán tôi chạm vai áo phông xám của anh, cảm nhận hơi ấm qua lớp vải.
Khang đặt tay lên gáy tôi — nhẹ. Anh giữ một nhịp dài. Không kéo, không siết. Tay anh ấm, ngón tay đặt nơi tóc tôi chạm gáy.
Rồi anh rút.
Tôi lùi nửa bước.
Y như đêm ban công tầng 18. Nhưng lần này không phải vì tôi không sẵn sàng. Lần này vì tôi cần anh đứng riêng để tôi nhìn anh.
Khang đứng dậy.
Anh đi đến kệ sách, lấy chiếc nhẫn bạc trơn — đặt lên bàn.
“Anh không đeo trong giai đoạn xử lý Minh. Khả Hân hỏi sáng nay. Con bé hỏi sao tay anh không có nhẫn. Anh đã không trả lời được.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn trên bàn. Của anh. Nhưng lúc này nó nằm im, không trên ngón tay nào.
Tôi không cầm.
“Mai 8h. Phòng họp 3 cũ.”
Khang nhìn tôi.
“Anh quay lại — không phải làm việc. Để xếp lại evidence với Hưng.”
**4**
Anh gật.
Lần đầu anh nghe theo tôi. Không hỏi “em có chắc không”, không nói “anh sẽ tự xử lý”. Anh gật.
Tôi mặc lại áo khoác denim. Không cầm tờ giấy, không cầm nhẫn. Tôi chỉ cầm sổ tay nâu — lúc nào nó cũng ở trong túi tôi.
Nam từ ban công quay vào, kéo cửa kính.
“Về rồi à?”
“Về. Mai gặp.”
Nam gật. Không hỏi thêm.
Tôi ra cửa. Khang không tiễn. Nhưng khi tay tôi đặt lên nắm đấm cửa, anh nói khẽ:
“Dung.”
Tôi quay lại.
“Cảm ơn em đã đến.”
Tôi không trả lời.
Tôi mở cửa, đi xuống thang máy. Tôi không nhìn lại.
Trong thang máy, tôi nhìn vào tấm gương phản chiếu. Mắt tôi không đỏ. Môi tôi không run. Tôi chỉ thấy mình — một người vừa nghe câu trả lời cho câu hỏi *“anh có dùng tôi không?”*
Anh không dùng tôi. Anh giữ một tờ giấy của tôi ba năm, không biết tôi là ai ngoài đời.
Đó không phải dùng. Đó là nhớ.
Và anh nhớ tôi trước khi anh có cơ hội quên.
Thang máy xuống tầng trệt. Cửa mở. Tôi bước ra đường Q3, gió lạnh từ kênh Nhiêu Lộc thổi vào mặt.
Tôi mở điện thoại. Nhắn Hà Mi: *“Mai 8h. Văn phòng. Mày đến được không? Có việc cần mày.”*
Nó trả lời sau mười giây: *“Được. Tao đến.”*
Tôi cất điện thoại. Đi bộ về nhà — bốn dãy phố, mười lăm phút. Tôi không bắt grab. Tôi muốn đi bộ trong gió lạnh, muốn cảm nhận từng bước chân của mình trên vỉa hè.
Mai sẽ khác. Mai chúng tôi ngồi cùng nhau — Khang, Hưng, Hà Mi, Nam. Ráp evidence. Kết thúc chuyện này.
Và sau đó, tôi không biết.
Nhưng tôi biết tôi không phải đợi anh tìm về nữa. Tôi đã đến. Và anh đã không đuổi tôi đi.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com