Chương 10
# Chương 10
Buổi họp mở rộng diễn ra vào chín giờ sáng tại hội trường tầng hai trụ sở quận.
Hân ngồi ở hàng ghế thứ ba, giữa những chủ mặt bằng khác — bác bán phở, cô chủ tạp hóa, anh cho thuê xe đạp. Họ nhìn nhau, ai cũng cầm theo tập hồ sơ, ai cũng có vẻ mặt căng thẳng. Trên bục, ông vest xám — trưởng phòng quản lý đô thị — đang trình bày về tiến độ dự án.
Hân không nghe ông ta. Cô đang nhìn vào chiếc ghế trống ở hàng ghế đầu.
Ghế của Hoàng Văn Đông.
Ông ta chưa đến. Nhưng cô biết ông ta sẽ đến. Tin nhắn tối qua từ số lạ thứ tư: *“Ngày mai, ông ta sẽ công khai phương án cắt giảm. Hãy chuẩn bị.”*
Hân đã chuẩn bị. Trong túi áo khoác là bản photo một trang từ tập hồ sơ — đủ để chứng minh Hoàng Văn Đông có lợi ích cá nhân trong việc cắt giảm sâu đoạn phố này. Cô không định dùng nó trước mặt mọi người. Chỉ để phòng thân.
Giọng ông trưởng phòng vang lên: “Tiếp theo, chúng tôi mời ông Hoàng Văn Đông, giám đốc phụ trách quy hoạch, lên trình bày về phương án chi tiết.”
Cánh cửa bên hông mở.
Đông bước vào, vest xám đen, cà vạt đỏ, tóc rẽ ngôi thẳng — gọn gàng, lịch lãm, như một chính khách. Theo sau ông ta là người thanh niên mặc áo đen — lần này không đeo tai nghe, mắt lướt nhanh qua hội trường, dừng lại ở Hân một giây rồi quay đi.
Đông bước lên bục, cầm micro, cười.
“Kính thưa quý vị đại biểu, các hộ dân và doanh nghiệp trên địa bàn.”
Giọng ông ta trầm ấm, đều đều, kiểu người đã quen nói trước công chúng. Hân nhìn những ngón tay ông ta bám trên bục — móng tay cắt tỉa gọn gàng, đeo nhẫn vàng ở ngón áp út.
“Phương án cải tạo cảnh quan phố Nguyễn Hữu Huân được xây dựng dựa trên quy hoạch chung của thành phố, với mục tiêu chỉnh trang, tạo không gian đi bộ, và nâng cao giá trị du lịch. Tuy nhiên, qua khảo sát thực tế, chúng tôi nhận thấy cần có sự điều chỉnh cụ thể cho từng đoạn.”
Ông ta bấm nút điều khiển. Màn hình chiếu hiện lên bản đồ, những mảng màu xanh đỏ phân khu.
“Đoạn từ số 30 đến 34 có mật độ kinh doanh cao, đặc biệt là café Nếp ở số 32. Sau khi cân nhắc, chúng tôi đề xuất giữ nguyên hiện trạng mặt bằng cho café Nếp, nhưng yêu cầu cải tạo mái hiên và bậc tam cấp theo đúng lộ giới.”
Hân không tin vào tai mình.
Ông ta đề xuất giữ nguyên hiện trạng? Ông ta — người đã đe dọa cô hai ngày trước, người bảo cô rút lui — bây giờ lại đứng trên bục, nói rằng café của cô được giữ?
Cô nhìn quanh. Các hộ khác bắt đầu xì xào. Một bác đứng dậy: “Thế còn nhà tôi? Sao nhà tôi phải cắt 20%?”
Đông giơ tay, cười. “Kính thưa bác, chúng tôi có tiêu chí riêng dựa trên giá trị lịch sử và kiến trúc của từng công trình. Café Nếp là một trong những quán cà phê lâu đời nhất khu phố, do đó được ưu tiên bảo tồn.”
Lý do hoàn hảo. Không ai có thể phản đối.
Hân nhìn Gia Huy ngồi ở hàng ghế thứ hai, bên dãy phía tay phải. Anh đang nhìn lên màn hình, mặt không biểu cảm. Nhưng khi cô nhìn, anh quay sang, mắt họ chạm nhau. Gia Huy lắc đầu rất nhẹ — không phải không đồng ý, mà là: *đừng nói gì.*
Hân hiểu.
Đông không giúp cô. Ông ta đang đặt cô vào một vị trí dễ tổn thương hơn — trở thành ngoại lệ, trở thành người được ưu ái, trong khi những hộ khác bị cắt. Cô sẽ bị cô lập. Và nếu sau này có chuyện gì xảy ra với café của cô, không ai đứng về phía cô.
Buổi họp kết thúc lúc mười một giờ.
Hân đứng dậy, định ra về. Một trợ lý đến bên cô: “Chị Lê, ông Đông mời chị ở lại nói chuyện riêng.”
Hân nhìn về phía Gia Huy. Anh đang nói chuyện với ông trưởng phòng, nhưng mắt liếc sang cô.
Cô gật đầu.
Phòng họp nhỏ tầng ba — bàn tròn, bình hoa giả, rèm kéo kín. Đông ngồi ở ghế chủ trì, trước mặt là tách trà xanh bốc khói. Người thanh niên áo đen đứng bên cửa, mặt hướng ra ngoài hành lang.
“Mời cô ngồi.” Đông chỉ ghế đối diện.
Hân ngồi xuống, không bỏ áo khoác.
“Cô thấy phương án của tôi thế nào?” Đông hỏi, cười.
“Ông muốn tôi cảm ơn?”
“Tôi không cần cảm ơn. Tôi chỉ muốn cô hiểu — tôi có thể cho cô mọi thứ. Giữ café, trả nợ, thậm chí giúp cô mở lại studio. Chỉ cần cô…”
“Trả hồ sơ.” Hân nói tiếp.
“Hợp tác.” Đông sửa lại. “Từ ‘trả hồ sơ’ nghe không hay lắm. Tôi thích ‘hợp tác’ hơn.”
Hân nhìn ông ta. Ánh mắt ông ta hôm nay khác với hôm ở quán cà phê — không còn vẻ mặt thương lượng của kẻ đi buôn. Mà là vẻ mặt của người đã sắp xếp mọi thứ, và chỉ chờ con mồi gật đầu.
“Ông nghĩ tôi sẽ bán mình vì mấy cái đó?”
“Tôi không nghĩ cô bán mình.” Đông nhấp một ngụm trà. “Tôi nghĩ cô đang ở trong thế khó. Nợ nần, café có thể đóng cửa bất cứ lúc nào, và một tập hồ sơ không rõ nguồn gốc — cô không biết nó thật hay giả, ai gửi, và tại sao họ gửi. Cô đang bị kéo vào một trò chơi mà cô không biết luật chơi.”
“Và ông biết luật chơi?”
“Tôi đã chơi trò này từ lâu rồi.” Đông đặt tách trà xuống. “Nên tôi biết — người thắng không phải người có hồ sơ đẹp. Mà là người biết khi nào nên dừng.”
Ông ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, kéo rèm ra một góc. Ánh sáng mặt trời lọt vào, chiếu lên mặt bàn.
“Tôi cho cô thêm ba ngày, cô Lê. Nhưng hôm nay là ngày thứ ba rồi.”
“Tôi còn một ngày.”
“Không.” Đông quay lại, cười. “Hôm qua, tôi nói ba ngày kể từ hôm gặp ở quán cà phê. Hôm gặp là thứ Tư. Hôm nay là thứ Bảy. Ba ngày đã hết.”
Tim Hân thắt lại.
“Tôi đã nhân nhượng. Tôi đã cho cô cơ hội. Tôi đã giữ café cho cô trước mặt mọi người.” Đông bước lại gần, giọng nhỏ dần. “Nhưng cô vẫn chưa trả hồ sơ. Vậy thì tôi sẽ có cách khác.”
“Ông đe dọa tôi à?”
“Tôi đang cảnh báo.” Đông dừng lại trước mặt cô, cách nửa mét. “Cô biết không, cô Lê — có những thứ cô nghĩ là vũ khí, nhưng thực ra chỉ là mồi nhử. Và có những người cô nghĩ là đồng minh, nhưng thực ra chỉ đang dùng cô.”
“Ý ông là Gia Huy?”
Đông cười, không trả lời. Ông ta quay lưng đi về phía cửa.
“Mai tôi sẽ có quyết định chính thức về việc tạm dừng cấp phép kinh doanh cho café Nếp vì vi phạm phòng cháy chữa cháy.” Ông ta nói, tay nắm tay nắm cửa. “Sẽ mất khoảng hai tuần để khắc phục. Hai tuần không bán hàng, cô vẫn trả nổi nợ ngân hàng không?”
Hân đứng bật dậy. “Ông không thể làm thế!”
“Tôi có thể.” Đông mở cửa. “Và tôi sẽ làm. Trừ phi, trước chín giờ sáng mai, cô mang hồ sơ đến văn phòng tôi. Tôi sẽ hủy quyết định.”
Ông ta bước ra ngoài. Người thanh niên áo đen đóng cửa lại.
Hân đứng giữa phòng họp trống, nắm chặt trang giấy trong túi áo.
Cô không dùng nó. Cô đã định dùng — đưa ra trước mặt mọi người, vạch trần ông ta. Nhưng cô đã không. Vì Gia Huy lắc đầu. Vì cô sợ — sợ rằng cái hồ sơ đó không đủ mạnh, sợ rằng cô sẽ thua ngay trên sân nhà, sợ rằng Đông đã chuẩn bị sẵn kế hoạch B.
Cô ra khỏi phòng, xuống cầu thang.
Ở sảnh tầng một, Gia Huy đang đợi. Anh đứng dậy khi thấy cô.
“Hắn nói gì?”
“Cho em đến mai. Nếu không trả hồ sơ, hắn sẽ dừng cấp phép café vì phòng cháy chữa cháy.”
Gia Huy siết chặt hàm. “Hắn không có thẩm quyền đó.”
“Hắn có.” Hân nhìn anh. “Hắn là giám đốc quy hoạch, hắn có quan hệ với cảmh sát phòng cháy, hắn có thể làm đủ thứ. Em không thể thắng hắn trong trò ăn gian.”
“Vậy em định làm gì?”
Hân nhìn ra cửa. Nắng trưa chói chang, những chiếc xe hơi đỗ thành hàng dọc vỉa hè.
“Em sẽ mang hồ sơ đến.”
“Em không thể.”
“Em có thể, và em sẽ.” Hân quay lại nhìn anh. “Vì em không có lựa chọn khác. Em cần café để sống. Em cần café để trả nợ. Em không thể để nó đóng cửa dù chỉ hai tuần.”
“Rồi sau đó thì sao? Hắn sẽ tiếp tục đe dọa em. Lần này là phòng cháy, lần sau là vệ sinh an toàn thực phẩm, lần sau nữa là thuế. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi em không còn gì để mất.”
“Vậy em sẽ đánh mất từ từ.” Hân nói, giọng mệt mỏi. “Ít nhất em còn café để mất.”
Gia Huy nắm lấy cổ tay cô.
Hân giật mình. Da anh nóng, bàn tay to, bao phủ lấy cổ tay gầy của cô.
“Đừng.” Anh nói. “Đừng mang hồ sơ cho hắn. Hãy cho anh ba ngày. Anh sẽ tìm ra thứ đủ mạnh để hạ hắn.”
“Ba ngày? Anh có ba ngày không?”
“Anh có.”
“Anh không có.” Hân rút tay ra. “Em không có. Ngày mai, chín giờ, hắn sẽ ra quyết định. Em không thể đánh cược.”
“Hân.”
“Không, Gia Huy. Lần này em không thể nghe anh.”
Cô quay lưng bước ra cửa, bỏ lại anh trong sảnh vắng.
Bên ngoài, nắng trưa đổ lửa, cái nóng tháng mười Hà Nội oi bức bất thường.
Hân về café, đóng cửa sớm, bảo Đức nghỉ.
Cô ngồi một mình ở quầy, mở ngăn tủ, lấy phong bì dày ra.
Trong đó là tất cả bằng chứng — biên bản, email, chữ ký. Thứ đủ để hạ Hoàng Văn Đông. Nhưng cũng là thứ đủ để hủy hoại cô nếu ông ta biết cô còn giữ.
Ngày mai, cô sẽ mang nó đến văn phòng ông ta.
Cô sẽ trả lại.
Và cô sẽ mất cơ hội cuối cùng để đòi lại công lý cho mình.
Hân đặt phong bì xuống bàn, tay run.
Cô lấy tờ giấy cũ của Gia Huy ra, mở ra lần nữa. Những nét chì, những đường kẻ.
*Có những thứ em vẽ — không nên mất.*
Nhưng có những thứ phải mất, để giữ được những thứ khác.
Hân gấp tờ giấy lại, cất vào ngăn tủ.
Cô gọi điện cho Gia Huy.
Không bắt máy.
Cô nhắn tin: *“Anh ở đâu?”*
Mười phút sau, anh trả lời: *“Đang tìm thứ có thể giúp em.”*
Hân cầm điện thoại, đọc đi đọc lại dòng tin nhắn.
*Đang tìm thứ có thể giúp em.*
Cô không biết anh tìm gì, và liệu anh có tìm thấy trước chín giờ sáng mai không.
Nhưng cô biết, dù thế nào, cô cũng phải đến văn phòng Hoàng Văn Đông vào sáng mai.
Và lần đó, cô sẽ một mình.
Hân tắt đèn, ra về.
Đến cửa, cô nhìn lên cây sấu — cái bóng đèn nhỏ vẫn sáng, chiếu một vạt vàng xuống vỉa hè.
Cô không tắt nó.
Cô để nó sáng, như một lời hứa rằng dù mai có thế nào, cô sẽ quay lại.
Và khi quay lại, cô sẽ không còn là người phụ nữ cúi đầu trước Hoàng Văn Đông nữa.
Hay ít nhất, cô hy vọng vậy.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com