Chương 9

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 9
Prev
Next
Novel Info

# Chương 9

Hai ngày sau, tôi ngồi ở quầy lúc bảy giờ sáng, trước mặt là tách cà phê đã nguội.

Tôi không ngủ được từ đêm hôm trước. Không phải vì lo lắng về Hoàng Văn Đông — dù ông ta chỉ còn cho tôi một ngày để trả hồ sơ. Cũng không phải vì khoản nợ 250 triệu đang đếm từng ngày.

Tôi không ngủ được vì cái bóng đèn nhỏ trước cửa café vẫn sáng.

Tôi đã ra kiểm tra hôm qua. Đó không phải bóng của café — bóng chính của Nếp nằm phía trong mái hiên. Còn cái bóng nhỏ treo lủng lẳng trên cây sấu, chiếu sáng một vạt hè nhỏ trước cửa. Không ai biết nó từ đâu ra. Đức bảo hay là ma quỷ, tôi bảo nó im.

Tôi biết ai mắc nó lên.

Gia Huy.

Không phải vì tôi nhìn thấy. Mà vì tôi hiểu — cái cách anh làm mọi thứ lặng lẽ, không nói, không khoe, không cần được cảm ơn.

*Anh sẽ đứng ở đó, nhìn em, đợi em tắt đèn, rồi tự mắc một cái bóng để em khỏi sợ tối.*

Tôi chưa thấy anh đêm qua. Tôi cũng không thấy anh sáng hôm nay. Nhưng tôi biết anh sẽ đến — vì lúc tám giờ, tôi có cuộc họp với anh để bàn về phương án thi công phần mái hiên mới.

Tôi pha thêm một tách cà phê, để sang bên cạnh.

Tách cho anh. Đen, không đường, không sữa, một chút muối.

—

2

Anh đến lúc bảy rưỡi.

Sớm hơn giờ hẹn nửa tiếng. Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn cao, tóc hơi ướt — như thể vừa ra khỏi nhà tắm, vừa lái xe máy dưới trời không mưa nhưng đủ gió để tóc bay.

“Em pha cho anh à?” Anh nhìn tách cà phê trên quầy, chưa ai uống.

“Tôi pha cho khách. Họ chưa đến.”

Anh cười nhẹ, cầm tách lên uống một ngụm. “Khách uống kiểu này chắc ít lắm.”

Tôi không trả lời.

Anh đặt tách xuống, mở chiếc túi vải đen quen thuộc, lấy ra một tập bản vẽ cập nhật. Anh trải lên bàn gỗ cũ, tay chỉ vào từng chi tiết — phần mái hiên thu vào 40 cm, phần bậc tam cấp được thay bằng dốc thoải, phần lối đi dành cho xe thô sơ được vẽ lại để không ảnh hưởng đến bàn ghế ngoài trời.

Tôi ngồi cạnh anh, lắng nghe. Thi thoảng tôi hỏi một câu, anh trả lời. Không khí làm việc — chuyên môn, sạch sẽ, không dây dưa.

Rồi anh lấy từ trong túi ra một xấp giấy khác — toàn bộ hồ sơ xin cấp phép thi công phần điều chỉnh, cần tôi ký. Anh lật từng trang, giải thích từng mục.

Tôi ký.

Đến trang cuối cùng, tay tôi dừng lại.

Đó không phải tờ đơn. Mà một tờ giấy cũ, màu hơi ngả vàng, gấp làm tư. Góc trên bên phải có vết mực xanh loang — tôi nhận ra ngay.

Hồi năm hai đại học, tôi làm rơi cây bút xanh xuống bản vẽ bài tập lớn. Mực loang một mảng, tôi khóc vì sắp đến giờ nộp. Gia Huy ngồi cạnh, không nói gì, lấy bút chì vẽ lại toàn bộ phần bị loang, đẹp hơn bản gốc. Tôi hỏi sao anh làm được. Anh bảo vì anh nhìn bài của em nhiều rồi.

Tờ giấy đó — là bản vẽ thiết kế một góc phố nhỏ, bài tập môn Quy hoạch đô thị. Hai đứa làm chung. Tôi vẽ phần chi tiết mặt bằng, anh vẽ phối cảnh.

Tôi đã nghĩ nó mất từ lâu.

“Cái này…” Tôi cầm tờ giấy lên, tay run.

Gia Huy không nói gì. Anh chỉ nhìn tôi.

Tôi mở tờ giấy ra. Những nét chì vẫn còn rõ, dù thời gian đã làm mờ một vài đường kẻ. Góc dưới bên trái có chữ ký của cả hai — tôi viết *“Lê Ngọc Hân”*, anh viết *“Trần Gia Huy”*, nét chữ ngay ngắn, gọn gàng.

Năm đó chúng tôi hai mươi tuổi.

“Anh giữ nó từ lúc nào?” Tôi hỏi.

“Ngày em giao bài.”

“Sáu năm?”

“Sắp bảy rồi.”

Tôi nhìn anh. Anh vẫn ngồi yên, hai tay đặt trên bàn, mắt không rời khỏi tờ giấy trong tay tôi.

“Sao anh giữ nó?” Giọng tôi nhỏ hơn tôi muốn.

Gia Huy im lặng một lúc. Đủ lâu để tôi nghe thấy tiếng chim hót từ gốc cây sấu ngoài phố, tiếng Đức rửa chén từ trong bếp, tiếng một chiếc xe tải nào đó đang lùi ở cuối phố.

“Anh không biết.” Cuối cùng anh nói. “Anh chỉ nghĩ, có những thứ em vẽ — không nên mất.”

Tôi không khóc. Tôi không khóc từ ba năm nay, kể từ ngày đóng cửa studio, từ ngày tôi ngồi một mình trong căn phòng trống, nhìn những bản vẽ của mình bị cuộn tròn, bỏ vào thùng rác.

Nhưng lúc này, tôi như ngừng thở.

“Anh không phải người em nghĩ hồi đó.” Tôi nói, cầm tờ giấy, không dám gấp lại.

“Thì ra em đã nghĩ gì về anh?”

Tôi không trả lời. Vì câu trả lời quá dài, và tôi chưa sẵn sàng để kể.

—

3

Tôi cầm tờ giấy ra quầy, đặt nó lên kệ — cạnh lọ hoa giấy trắng, cạnh cây bút bi cũ của anh.

“Em có thể giữ nó không?” Tôi hỏi, lưng quay về phía anh.

“Nó của em mà.”

“Anh đã giữ nó bảy năm.”

Nghe thấy tiếng ghế kéo, tiếng bước chân. Gia Huy đến sau lưng tôi, cách một cánh tay.

“Anh trả lại em. Em giữ tiếp.”

“Tại sao anh không tìm em? Sau khi em biến mất, tại sao anh không tìm?” Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh.

Lần đầu tiên, tôi hỏi câu hỏi đó. Lần đầu tiên trong sáu năm.

Gia Huy nhìn tôi. Mắt anh không né tránh.

“Anh nghĩ em muốn biến mất.” Anh nói. “Anh nghĩ em đã rời đi để trở thành ai đó. Anh không muốn cản em.”

“Em không muốn trở thành ai đó. Em chỉ sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ người mình tin — lại là người làm mình ngã.”

Im lặng.

Gia Huy đưa tay lên, nhưng không chạm vào tôi. Anh dừng lại, tay lơ lửng giữa không trung.

“Anh không làm em ngã, Hân. Anh chỉ đứng ở dưới, đợi em rơi xuống, để đỡ.”

“Em không rơi.”

“Em đang rơi.” Anh nói. “Từ ba năm nay, từ ngày dự án Xanh sụp đổ, từ ngày em mất studio, từ ngày em ngồi một mình trong café đến nửa đêm, uống cà phê nguội, tính từng đồng để trả nợ. Em đang rơi — chỉ là em chưa chạm đất thôi.”

Tôi không thể nói gì.

Bởi vì anh nói đúng.

“Để anh đỡ em.” Anh nói, giọng trầm, nhẹ. “Lần này, để anh đỡ em.”

Tôi nhìn bàn tay anh vẫn đang lơ lửng giữa chúng tôi. Ngón tay dài, có vết chai ở đốt giữa ngón trỏ — vết chai của người cầm bút vẽ nhiều.

Tôi không nắm tay anh.

Tôi quay vào bếp.

Đứng dựa lưng vào cánh cửa gỗ, tôi nghe trái tim mình đập.

*Để anh đỡ em.*

Sáu năm trước, tôi đã không cho anh cơ hội. Tôi đã biến mất trước khi anh có thể nói bất cứ điều gì. Tôi đã trừng phạt anh vì một cái tin nhắn từ số lạ, vì một người tôi không biết, vì một sự thật tôi chưa bao giờ kiểm tra.

Và bây giờ, anh vẫn ở đây.

Với cây bút cũ. Với tờ giấy vàng úa. Với tách cà phê có muối. Với cái bóng đèn nhỏ thắp sáng cả đêm tôi không dám hỏi.

Tôi mở cửa bếp.

Gia Huy vẫn đứng ở quầy, tay đã hạ xuống, nhưng mắt vẫn nhìn về phía tôi.

“Anh về đi.” Tôi nói.

“Em ổn không?”

“Không.” Tôi nói thật. “Nhưng em sẽ ổn.”

Anh nhìn tôi thêm một lúc, rồi gật đầu. Anh cầm túi vải đen, bước ra cửa.

Chuông reo. Cánh cửa khép lại.

Tôi đứng giữa café, cầm tách cà phê của anh lên — bên trong chỉ còn một ngụm, đã nguội lạnh.

Tôi uống nốt.

Đắng.

Và mặn — từ chút muối tôi đã bỏ vào.

Tôi không biết tôi đang khóc, hay tôi đang cười.

Tôi chỉ biết, lần đầu tiên sau ba năm, tôi cảm thấy mình không cần phải một mình nữa.

Và điều đó đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào từ Hoàng Văn Đông.

Tôi cầm tờ giấy cũ trên kệ, mở ra lần nữa.

Những nét chì, những đường kẻ. Một góc phố nhỏ, hai đứa trẻ hai mươi tuổi vẽ nên, không biết rằng bảy năm sau, một trong hai vẫn giữ nó như giữ một lời hứa chưa kịp nói.

Tôi gấp tờ giấy lại, cất vào ngăn tủ — cùng với phong bì dày không đề tên, cùng với cây bút bi cũ của anh, cùng với lọ hoa giấy trắng đã héo.

Tôi khóa tủ.

Bên ngoài, trời bắt đầu hửng nắng.

Ngày thứ hai của ba ngày ông Đông cho tôi sắp kết thúc.

Tôi còn một ngày để quyết định — trả hồ sơ hay giữ lại.

Nhưng tôi nghĩ, tôi đã quyết định từ lâu, trước khi tờ giấy cũ được mở ra.

Tôi sẽ không trả.

Tôi sẽ không lùi.

Và lần này, tôi sẽ không bỏ chạy một mình.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel