Chương 8

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 8
Prev
Next
Novel Info

# Chương 8

Hân đến điểm hẹn lúc một giờ năm mươi.

Cầu Thê Húc đỏ thẫm dưới nắng chiều, du khách rải rác đi qua lại, vài người dừng chụp ảnh, vài đứa trẻ thả bánh mì cho cá. Hôm nay không khí trong lành sau cơn mưa, mặt hồ gợn sóng lăn tăn, xa xa tháp Rùa đứng lặng giữa nền trời xám bạc.

Hân đỗ xe ở đầu cầu, đeo kính râm, bước chậm về phía điểm hẹn. Cô không biết mình tìm ai — Gia Huy nói anh sẽ đợi, nhưng anh có thể đang đứng ở đâu đó, nhìn cô từ xa, hoặc ngồi dưới gốc cây đa, hoặc tựa vào lan can cầu.

Cô không thấy anh.

Hân đứng dưới bóng cây bằng lăng, nhìn về phía đền Ngọc Sơn. Một nhóm sinh viên đang chụp ảnh kỷ yếu, tiếng cười nói vọng sang. Cô mở túi, kiểm tra điện thoại — không có tin nhắn mới.

Rồi cô thấy anh.

Gia Huy ngồi trên băng ghế đá gần cuối cầu, phía khuất sau gốc cây đa cổ thụ. Anh mặc áo thun đen dài tay, quần jean, dép da — khác hẳn phong cách sơ mi lịch lãm mọi ngày. Tóc anh vẫn lòa xòa, nhưng hôm nay không xõa — được buộc túm nhẹ phía sau, để lộ trán và đôi mắt sâu.

Hân không bước lại gần ngay.

Cô đứng yên, nhìn anh từ cách mười lăm mét. Anh đang xem điện thoại, màn hình sáng xanh phản chiếu lên mặt. Tay kia anh cầm chai nước suối, đặt trên đùi, ngón tay dài gõ gõ vào vỏ nhựa theo một nhịp vô thức.

Cô chưa bao giờ thấy Gia Huy trong bộ dạng này — giản dị, thậm chí hơi nhếch nhác, không áo sơ mi, không bút trên túi, không bảng tên. Anh nhìn như một người đàn ông bình thường đang chờ ai đó, không phải KTS trưởng của một tập đoàn lớn.

Hân bước lại.

Gia Huy ngước lên khi cô còn cách ba bước. Anh cất điện thoại, đứng dậy.

“Em đến sớm.” Anh nói.

“Anh ngồi đây từ lúc nào?”

“Một giờ.”

“Một tiếng rưỡi?”

“Không chắc em đến sớm hay muộn.” Anh nhún vai. “Nên anh đến sớm.”

Hân nhìn vào mắt anh. Dưới ánh nắng chiều, đồng tử anh có màu nâu đen, ánh lên một thứ gì đó rất dịu — thứ cô chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác.

“Em đi gặp ông ta bây giờ.” Hân nói.

“Anh biết.”

“Anh sẽ đợi ở đây?”

“Anh hứa rồi.”

Hân gật đầu, quay lưng đi về phía đầu cầu bên kia — nơi cô hẹn gặp Hoàng Văn Đông ở một quán cà phê nhỏ ven hồ.

Cô bước được năm bước.

“Hân.”

Cô dừng.

“Nếu ông ta làm gì em — chỉ cần em gọi, ba phút là anh có mặt.”

Hân không quay lại. Cô chỉ lặng lẽ gật đầu, rồi tiếp tục bước.

Quán cà phỏ nhỏ nằm ở dãy phố Hàng Bè, cách cầu Thê Húc khoảng năm trăm mét đi bộ. Gian trong cùng, Hân chọn bàn góc, quay lưng vào tường, mặt hướng ra cửa. Thói quen cũ từ thời làm KTS — luôn cần quan sát toàn bộ không gian trước khi quyết định.

Đồng hồ điểm hai giờ kém năm.

Cánh cửa quán mở, một người đàn ông bước vào. Áo vest xám, cà vạt đen, đồng hồ to, tóc rẽ ngôi thẳng. Hoàng Văn Đông không đi một mình — sau ông ta là một thanh niên trẻ, mặc áo đen, tóc cắt cao, nhìn như vệ sĩ hoặc trợ lý.

Hân đứng dậy.

“Chào cô Lê.” Đông kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, nở nụ cười suôn sẻ. “Tôi mừng là cô đồng ý gặp. Có những chuyện nên nói thẳng với nhau.”

Người thanh niên ngồi bàn bên cạnh, lưng hướng về phía Hân, tai nghe cắm trên tai nhưng không phát nhạc.

“Ông muốn nói gì?” Hân hỏi, không mở đầu.

Đông nhìn cô, cười nhẹ. “Cô thẳng thắn quá. Người thẳng thắn thường dễ bị tổn thương, cô biết mà.”

“Tôi không đến đây để nghe ông phân tích tính cách tôi.”

“Ừ, thì tôi cũng đến để nói thẳng.” Đông cầm ly nước lên, uống một ngụm. “Cô có một tập hồ sơ mà tôi nghĩ cô không nên giữ. Nó không chỉ liên quan đến dự án Xanh cũ, mà còn liên quan đến nhiều việc khác. Việc cô đang cầm nó, cả tôi và cô đều không có lợi.”

“Ông đe dọa tôi?”

“Tôi đang thương lượng.” Đông đặt ly nước xuống, hai tay đan vào nhau. “Cô trả lại tập hồ sơ. Tôi sẽ giúp cô giải quyết khoản nợ 250 triệu với ngân hàng, và đảm bảo café Nếp sẽ không bị cắt một centimet nào trong dự án cải tạo.”

Hân nhìn ông ta. Con số 250 triệu — ông ta biết. Ai đã nói cho ông ta? Và ông ta nghĩ cô sẽ bán mình với giá đó?

“Hấp dẫn không?” Đông hỏi.

“Không.”

“Cô suy nghĩ lại đi. Tôi không phải người xấu, cô Lê à. Ba năm trước, khi dự án Xanh sụp đổ, tôi đã có thể đổ mọi thứ lên đầu cô. Nhưng tôi không làm thế. Tôi chỉ im lặng để cô tự xử lý. Đó là cách tôi giúp cô.”

Hân nắm chặt tay dưới gầm bàn. “Ông im lặng vì ông biết nếu điều tra ra, lỗi là ở ông. Ông để tôi gánh hết, để tôi mất studio, mất danh tiếng, nợ nần — và bây giờ ông bảo đó là cách ông giúp tôi?”

Đông thở dài, như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ ngang bướng.

“Cô còn trẻ, tôi đã bảo cô thế rồi. Làm lại được. Nhưng nếu cô cầm cái hồ sơ đó đi kiện, cô sẽ mất cả đống thời gian và tiền bạc. Và kết quả thế nào — cô không biết được.”

“Có những thứ không chỉ là kết quả.”

“Cô nói như một người chưa từng mất gì.” Giọng Đông lạnh đi. “Nhưng tôi biết cô đã mất rồi. Và tôi có thể giúp cô lấy lại một phần. Cô chỉ cần… hợp tác.”

Hân nhìn thẳng vào mắt ông ta. Không sợ hãi, không do dự.

“Tôi không cần sự giúp đỡ của ông.”

Đông cười. Lần này không còn suôn sẻ nữa — có một chút gì đó sắc lạnh.

“Vậy thì cô sẽ nhận ra mình cần.” Ông ta đứng dậy, chỉnh lại ve áo. “Cô Lê, tôi cho cô thêm ba ngày suy nghĩ. Hết ba ngày, nếu cô vẫn giữ cái hồ sơ đó, tôi sẽ có cách khác — không dễ chịu như hôm nay.”

Ông ta quay lưng bước ra cửa, người thanh niên đứng dậy đi theo.

Hân ngồi yên, tay vẫn nắm chặt.

Đến khi bóng hai người khuất sau khung cửa, cô mới thở ra.

Cô lấy điện thoại, soạn tin nhắn cho Gia Huy: *“Xong rồi. Em ổn.”*

Gửi.

Ba giây sau, tin nhắn trả lời: *“Anh thấy em.”*

Hân ngước lên. Qua ô cửa kính, bên kia đường, dưới bóng cây bàng cổ thụ, Gia Huy đang đứng. Anh mặc áo thun đen, tay cầm điện thoại, mắt không rời khỏi quán cà phê.

Hân nhìn anh, anh nhìn cô.

Khoảng cách hai làn đường, những chiếc xe máy phóng qua, nhưng cô thấy rõ mặt anh — không lo lắng, không căng thẳng, chỉ có sự kiên nhẫn thuần túy.

Cô cất điện thoại, bước ra khỏi quán.

Gia Huy qua đường, đến trước mặt cô.

“Ông ta nói gì?” Anh hỏi.

“Đưa em ba ngày. Bảo sẽ có cách khác nếu em không trả hồ sơ.”

Gia Huy im lặng một nhịp. “Anh sẽ bảo vệ em.”

“Anh không thể ở bên cạnh em hai mươi tư giờ.”

“Anh biết. Nhưng anh sẽ cố gắng.”

Hân nhìn anh. Nắng chiều đổ dài trên vai anh, tạo thành những mảng sáng tối trên chiếc áo thun đen. Anh đứng rất gần cô, gần đến mức cô có thể thấy một sợi tóc bạc lấp ló bên thái dương.

“Em về café.” Hân nói, lùi lại một bước.

“Anh đưa em về.”

“Không cần.”

“Anh biết.”

Gia Huy không tranh cãi. Anh chỉ bước song song với cô, cách nửa mét, không chạm, không nói thêm câu nào. Họ đi qua cầu Thê Húc, qua hàng cây bàng, qua những quán nước ven hồ.

Mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm vàng cả một vùng trời phía tây.

Đến trước cửa café Nếp, Hân dừng lại.

“Cảm ơn anh.”

“Vì cái gì?”

“Vì đã đợi.”

Gia Huy nhìn cô. “Lần sau em đừng bảo anh không cần. Em cần, chỉ là em không chịu nhận.”

Anh quay lưng đi về phía chiếc xe máy đỗ dưới gốc cây sấu.

Hân đứng nhìn, tay vẫn trong túi áo — nơi có cây bút bi cũ và tờ giấy anh viết hôm qua.

Tối đến, café đông bất thường. Một đoàn khách du lịch Hàn Quốc ghé ngang, Đức chạy như con thoi giữa bếp và bàn, mặt đỏ bừng, tóc xanh vắt ra mồ hôi. Hân pha cà phê liên tục, tay thoăn thoắt, mắt vẫn quan sát cửa ra vào.

Chín giờ, đoàn khách trả tiền. Đức thở phào, ngồi phịch xuống ghế. “Chị Hân ơi, suýt thì em gục ngoài cửa.”

“Vào bếp nghỉ đi, đây chị dọn.”

Đức lết vào bếp, tiếng bát đĩa leng keng.

Hân bắt đầu dọn bàn. Cô lau từng mặt bàn gỗ cũ, xếp lại ghế, kiểm tra lọ hoa trên quầy — cành hoa giấy trắng đã hơi héo, mai sẽ phải thay.

Chuông cửa reo.

Hân ngước lên. Minh Tân bước vào, tay xách túi bia và một hộp xôi gà.

“Tao biết mày chưa ăn tối.” Anh đặt đồ lên bàn, kéo ghế ngồi xuống. “Đức đâu? Gọi nó ra ăn cùng.”

“Nó đang rửa bát.”

“Thì kêu đi, có xôi với bia đây này.”

Hân gọi Đức ra. Thằng bé nhìn thấy hộp xôi thì mắt sáng lên, chạy ra ngồi xuống cạnh Minh Tân.

“Em cảm ơn anh Tân.”

“Ừ, ăn đi, xôi nóng mới ngon.”

Cả ba ăn uống trong im lặng vài phút. Minh Tânuống một ngụm bia, nhìn Hân.

“Tao nghe nói mày đi gặp ông Đông.”

Hân nhìn anh. “Ai kể?”

“Thằng Gia Huy. Nó gọi tao chiều nay, bảo tao qua đây tối nay để coi chừng mày. Nó bảo nó lo quá.”

Hân đặt đũa xuống. “Nó bảo mày?”

“Ừ, nó bảo: ‘Tân à, bữa nào rảnh tối qua café với Hân, đừng để nó ở một mình.’ Tao hỏi tại sao, nó bảo ‘có người không thích nó’.” Minh Tân cười. “Thằng đó nói chuyện kiểu giấu đầu hở đuôi, nhưng tao hiểu.”

Đức nhai xôi, mắt liếc qua liếc lại hai người.

Hân không nói gì. Cô rót thêm bia cho Minh Tân.

“Mày nghĩ sao về nó?” Cô hỏi.

“Thằng Gia Huy á?” Minh Tân nhún vai. “Tao nghĩ nó vẫn như hồi đại học. Câm như hến, nhưng làm nhiều hơn nói. Mày cần gì nó đều để ý trước cả khi mày biết mình cần.”

“Tao hỏi mày nghĩ về nó thế nào, không phải nó làm gì.”

“Ừ, thì đó là cách tao nghĩ về nó đấy.” Minh Tân đặt cốc bia xuống, nhìn Hân. “Người khác nói yêu bằng lời. Nó nói yêu bằng hành động. Có khi mày không nhận ra, nhưng nó vẫn làm.”

Im lặng.

Đức nuốt vội miếng xôi, đứng dậy. “Em đi rửa bát tiếp đây.” Nó biến mất vào bếp nhanh hơn cả khi có khách.

Minh Tân cười. “Thằng bé nhanh nhạy đấy.”

“Nó sợ nghe người lớn nói chuyện.”

“Hay sợ nghe mày và tao nói về thằng Gia Huy?”

Hân không đáp.

Minh Tân uống cạn cốc bia, đứng dậy. “Tao phải về. Mai tao qua sớm, mày mua cà phê mời tao nhé.”

“Ừ.”

Minh Tân bước ra cửa, rồi quay lại. “Hân à, tao nói thật — cái cách mày nhìn thằng Gia Huy lúc nãy, khi tao nhắc đến nó… khác lắm.”

“Khác thế nào?”

“Tao không biết diễn tả. Chỉ là cái nhìn đó, tao chưa thấy ở mày với ai khác.”

Anh bước ra cửa, đóng lại.

Hân đứng giữa café vắng khách, tiếng Đức rửa bát từ trong bếp vọng ra, tiếng xe cộ buổi tối bên ngoài, tiếng cây sấu kẽo kẹt trong gió.

Tay cô đưa lên chạm vào má mình — hơi nóng.

*Cái nhìn đó.*

Cô không biết mình đã nhìn Gia Huy như thế nào. Nhưng nếu Minh Tân nhìn thấy, có lẽ Đức cũng thấy, có lẽ Thu Linh cũng thấy, có lẽ chính Gia Huy cũng thấy.

Hân ra quầy, cầm cốc sứ trắng in chữ “Nếp” lên. Cốc đã nguội từ lúc nào, bên trong còn chút cà phê đắng.

Cô rót nước nóng vào, uống một ngụm.

Ấm.

Bên ngoài, ánh đèn đường hắt qua ô cửa kính, vẽ lên sàn nhà những ô sáng dài.

Hân lấy điện thoại, mở tin nhắn của Gia Huy từ chiều: *“Anh thấy em.”*

Cô gõ: *“Về đến nhà chưa?”*

Gửi.

Một phút sau, tin nhắn trả lời: *“Chưa. Đang đứng trước cửa nhà em.”*

Hân ngước lên. Cô đi ra cửa, đẩy cánh cửa kính.

Bên kia đường, dưới bóng cây sấu, Gia Huy đang đứng. Tay anh cầm điện thoại, mắt nhìn vào café — nơi cô đang đứng.

Hai người nhìn nhau qua con phố vắng lặng, chỉ còn vài chiếc xe thỉnh thoảng chạy qua.

Hân không bước ra. Anh không bước sang.

Cô cầm điện thoại, gõ: *“Vào không?”*

Gửi.

Anh nhìn điện thoại, rồi nhìn cô. Qua ánh đèn đường, Hân thấy anh mỉm cười — nụ cười đầu tiên cô thấy từ ngày anh quay lại.

*“Không. Anh chỉ muốn biết em đã tắt đèn.”*

Hân nhìn dòng tin nhắn. Tay cô hơi run.

Cô gõ: *“Em sắp tắt đây.”*

*“Anh đợi.”*

Hân quay vào, tắt đèn trong café. Từng công tắc, từng bóng đèn. Cuối cùng, chỉ còn ánh sáng từ ngoài phố hắt qua ô kính.

Cô bước ra, khóa cửa, đứng trên hè.

Gia Huy vẫn đứng bên kia đường.

“Em về nhé.” Hân nói, không to, nhưng biết anh nghe thấy.

“Về đi. Anh đi sau.”

Hân quay lưng, bước về phía căn hộ — cách đó không xa, tầm bảy phút đi bộ.

Cô đi được một đoạn, quay lại.

Gia Huy vẫn đứng dưới gốc cây sấu, tay trong túi quần, mắt nhìn theo cô.

Hân không quay lại lần nữa.

Cô đi thẳng về nhà, lên cầu thang, mở cửa, bước vào căn hộ nhỏ.

Đứng trước cửa sổ, cô nhìn xuống đường.

Gia Huy không còn đứng ở gốc cây sấu nữa. Anh đã đi mất.

Nhưng trên hè phố trước cửa café Nếp, một bóng đèn nhỏ vẫn bật sáng — cái bóng đèn cô quên tắt hay anh đã bật lên?

Hân không biết.

Cô chỉ biết, lần đầu tiên sau ba năm, cô không cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc.

Và điều đó — dù cô chưa sẵn sàng thừa nhận — khiến cô vừa sợ vừa mong.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel