Chương 7

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 7
Prev
Next
Novel Info

# Chương 7

Minh Tân đến lúc tám giờ kém năm.

Hân nghe tiếng xe máy quẹt vào vỉa hè, rồi tiếng dép tông lẹp bẹp từ ngoài cửa. Anh bước vào, tóc xoăn nhẹ rối bù, áo phông đen oversize in hình một con mèo đang đeo tai nghe, quần jogger xám, tay xách túi bánh mì nóng hổi.

“Mày bảo tao mang bánh mì, tao mang cả nem chua rán nữa.” Minh Tân đặt túi đồ lên bàn gỗ cũ, kéo ghế ngồi xuống. “Ngon lắm, quen chủ quán lâu rồi.”

Hân rót cho anh một cốc trà sen, đặt cạnh túi bánh. “Mày vẫn ăn sáng nhiều thế.”

“Vẫn.” Minh Tân cười, mắt nhìn cô từ đầu đến chân. “Mày gầy hơn hồi tao gặp tháng trước. Lo ăn đi, không thì gầy đến nỗi thằng Gia Huy nó không nhận ra đâu.”

“Tao không cần nó nhận ra.”

“Ừ, không cần.” Minh Tân cắn một miếng bánh mì, nhai ngấu nghiến. “Nhưng mà nó nhận ra rồi đấy. Hôm qua nó hỏi tao về mày suốt — mày thế nào, mày có vui không, café đông không, sao mặt mày lúc nào cũng căng thẳng.”

Hân nhìn anh. “Hai đứa nói chuyện về tao à?”

“Tao nói, nó nghe.” Minh Tân nhún vai. “Tao không tin được cái thằng đó, năm năm trời không thấy hỏi, bây giờ gặp lại mày thì hỏi như thể mày sắp biến mất lần nữa.”

Hân im lặng.

Minh Tân đặt miếng bánh mì xuống, nhìn cô. Giọng anh bỗng trầm hơn. “Hân à, tao hỏi thật — chuyện gì đã xảy ra giữa hai đứa hồi đó? Mày biến mất, nó cũng biến mất khỏi cuộc đời tao luôn. Mày không kể, nó không kể. Mà tao thì ghét hỏi hai lần.”

Hân cầm cốc trà lên, uống một ngụm. Trà đã nguội.

“Có người nói với tao rằng nó kể chuyện dự án của tao bị sập cho người trong ngành.”

“Ai nói?”

“Tin nhắn. Từ một số lạ.”

“Mày không hỏi thẳng nó à?”

“Tao biến mất trước khi hỏi.”

Minh Tân thở dài. Cái kiểu thở dài của người đã quen với sự bướng bỉnh của bạn mình từ thời đại học.

“Hân à, tao không biết chuyện đó thế nào. Nhưng mà…” Anh dừng lại, lấy từ trong túi quần ra một chiếc điện thoại cũ, màn hình nứt một góc. “Mày xem cái này.”

Anh mở một bức ảnh — chụp từ xa, mờ, nhưng đủ rõ để thấy đó là Gia Huy đang đứng trước cổng tòa nhà, tay cầm phong bì màu trắng.

“Tao chụp hôm thứ Bảy tuần trước.” Minh Tân nói. “Lúc tao đi qua cơ quan quận, thấy nó đang nói chuyện với bảo vệ. Sau đó nó bỏ cái phong bì này vào hòm thư góp ý.”

Hân nhìn kỹ bức ảnh. Phong bì màu trắng, không đề tên — giống hệt cái phong bì cô nhận được lần thứ nhất.

“Mày nghĩ nó gửi cái phong bì cho mày?” Hân hỏi.

“Tao không biết.” Minh Tân cất điện thoại. “Nhưng mà mày nghĩ thử — làm sao nó biết mày cần cái hồ sơ đó? Làm sao nó biết mày đang bị đe dọa?”

“Tao chưa bị đe dọa.”

“Chưa.” Minh Tân nhìn cô. “Nhưng rồi sẽ.”

Hân không nói gì.

Minh Tân ăn nốt miếng bánh mì, uống cạn cốc trà, đứng dậy. “Tao phải đi làm đây, chiều tao qua. Mày giữ sức khỏe. Và này — cái thằng Gia Huy đó, nếu mày không hỏi thì đừng trách nó. Nó không phải loại tự nhiên kể chuyện.”

Anh vỗ vai Hân, đi ra cửa.

Hân ngồi nhìn theo.

*Nó không phải loại tự nhiên kể chuyện.*

Sáu năm trước, cô đã tin một tin nhắn từ số lạ thay vì hỏi thẳng anh. Và bây giờ, lịch sử đang lặp lại — những tin nhắn từ những số lạ khác, những phong bì không tên, những lời khuyên ẩn danh.

Ai đang đứng sau tất cả?

Hân đứng dậy, đi ra quầy, bắt đầu pha cà phê cho khách sáng. Tay cô thoăn thoắt — lọc nước, đong bột, ấn máy. Động tác thành thục sau ba năm tự học, tự làm, không cần nghĩ.

Nhưng đầu cô không ngừng nghĩ.

Chiều đến, Gia Huy xuất hiện.

Anh mang theo chiếc túi vải đen quen thuộc, bên trong là bản vẽ chi tiết mặt cắt của café. Hôm nay anh mặc áo sơ mi xám bạc, tay xắn đến khuỷu, để lộ cẳng tay rắn chắc có vết mực xăm nhỏ — một hình vuông và compa, ký hiệu của ngành kiến trúc.

“Anh mang bản vẽ đến.” Anh nói, đặt túi lên bàn.

“Em xem.” Hân kéo ghế ngồi xuống.

Gia Huy trải bản vẽ ra. Từng đường nét chi tiết — mặt bằng, mặt cắt, phối cảnh. Anh dùng bút chỉ vào từng phần, giải thích từng con số, từng góc nghiêng. Giọng anh đều, chuyên môn, không thừa.

Hân nghe, gật đầu, hỏi vài câu về kết cấu và vật liệu. Cô hiểu những thứ đó — hồi còn là KTS nội thất, cô từng vẽ những bản vẽ này cho khách hàng.

Lâu rồi cô không cầm bút vẽ.

“Phần mái hiên này, nếu thu vào 40 cm thì ánh sáng buổi sáng có bị che không?” Hân hỏi, tay chỉ vào một góc bản vẽ.

Gia Huy nhìn chỗ cô chỉ, rồi ngước lên nhìn cô. “Em vẫn nhớ mấy cái đó.”

Hân không đáp.

“Không bị che.” Anh nói. “Anh đã tính toán hướng nắng từ đông nam. Buổi sáng, ánh sáng sẽ chiếu chéo qua mái hiên mới, sáng hơn bây giờ một chút, nhưng không chói.”

Hân gật đầu.

Im lặng.

Bên ngoài, những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi — lộp bộp trên mái hiên, trên tán cây sấu. Mùi đất ướt bốc lên, lan vào qua khe cửa.

“Hân.” Gia Huy nói.

Cô nhìn anh.

“Hồi đó, tại sao em biến mất?”

Câu hỏi cuối cùng cũng được hỏi. Không phải bởi cô — mà bởi anh.

Hân nhìn ra cửa, nơi mưa đang bắt đầu nặng hạt.

“Có người nói với em anh đã kể chuyện dự án của em cho người trong ngành.” Cô nói, giọng bằng phẳng.

Gia Huy không ngắt lời.

“Em đã tin.” Hân nói tiếp. “Em không hỏi anh. Em chỉ biến mất.”

Mưa rơi.

Gia Huy im lặng thật lâu. Đủ lâu để Hân nghĩ anh sẽ không trả lời.

“Anh không kể.” Anh nói, giọng khàn đi một chút. “Anh chưa bao giờ kể chuyện của em cho ai.”

“Em biết bây giờ.” Hân nói. “Nhưng lúc đó, em đã mất tất cả. Em không thể nghĩ thẳng.”

“Em có thể hỏi anh.”

“Em sợ.”

Hân chưa bao giờ nói ra hai từ đó. Cô ghét thừa nhận mình sợ bất cứ điều gì — sợ nợ, sợ thất bại, sợ người khác thấy mình yếu đuối. Nhưng bây giờ, trước mặt Gia Huy, bên ngoài mưa rơi, cô nói.

“Em sợ nếu hỏi, và anh bảo đúng — em đã làm gì được?”

Gia Huy nhìn cô. Mắt anh không trách, cũng không thương hại.

“Anh sẽ bảo không.” Anh nói. “Và em sẽ tin. Vì anh chưa bao giờ nói dối em, Hân à.”

Hân nhìn xuống bản vẽ. Những đường kẻ, những con số, những mũi tên chỉ hướng. Tất cả đều rõ ràng.

Trong khi con người thì không.

“Cà phê không?” Hân hỏi, đứng dậy.

Gia Huy nhìn cô, có chút ngỡ ngàng — cô chưa bao giờ mời anh bất cứ thứ gì kể từ ngày anh quay lại.

“Uống.” Anh nói.

Hân ra quầy, pha hai ly. Tay cô vẫn thoăn thoắt — lọc nước, đong bột, ấn máy. Lần này, cô không pha cho mình trước. Cô đặt ly đầu tiên lên khay, mang ra bàn, đặt trước mặt Gia Huy.

Ly thứ hai để dành cho mình.

Anh cầm lên, uống một ngụm.

“Em vẫn nhớ.” Anh nói.

“Nhớ gì?”

“Ly cà phê của anh. Đen, không đường, không sữa, thêm một chút muối.”

Hân nhìn ly trong tay anh. Cô đã thêm chút muối — như hồi đại học, khi hai đứa thức đêm vẽ bài, anh bảo cà phê chỉ đen không thì đắng quá, cô bảo thêm muối vào sẽ dịu hơn.

“Anh vẫn uống thế à?” Hân hỏi.

“Vẫn.” Gia Huy đặt ly xuống. “Từ ngày em dạy.”

Im lặng.

Mưa bên ngoài đã nặng hạt, tiếng nước rơi trên mái hiên tạo thành một thứ âm thanh trắng, đều đều. Café vắng khách chiều mưa, chỉ còn tiếng Đức trong bếp rửa chén, tiếng xe cộ thưa thớt ngoài phố.

“Hân, anh có thể giúp em điều tra về ông Đông.” Gia Huy nói, giọng trầm. “Anh đang ở trong dự án, anh có quyền tiếp cận những thông tin mà em không có.”

“Em không muốn anh liên lụy.”

“Em không quyết định được việc đó.”

Hân nhìn anh. Mưa làm mờ ô cửa kính, ánh đèn vàng trong café phản chiếu lên mặt bàn gỗ cũ.

“Tại sao anh muốn giúp?” Hân hỏi.

Gia Huy nhìn cô thật lâu. Anh không trả lời ngay — không phải vì không biết câu trả lời, mà vì đang đắn đo có nên nói thật không.

“Vì anh không thể đứng nhìn em một mình.” Cuối cùng anh nói. “Sáu năm trước, anh để em biến mất. Anh không tìm. Anh không hỏi. Anh nghĩ em muốn thế.”

“Anh đã tìm.”

“Không đủ.” Gia Huy nói. “Anh chỉ tìm tháng đầu. Rồi anh bảo mình rằng nếu em muốn, em sẽ liên lạc. Em đã không.”

Hân cắn môi.

“Bây giờ anh không muốn lặp lại lỗi đó.” Anh nói. “Dù em có muốn hay không, anh sẽ giúp. Em có thể ghét anh sau. Nhưng anh không thể để em một mình lần nữa.”

Bên ngoài, mưa ngớt dần. Những giọt cuối cùng rơi lộp bộp, rồi im bặt. Ánh sáng xám chiều bắt đầu tràn qua ô cửa.

Hân không nói đồng ý. Cô cũng không từ chối.

Cô chỉ rót thêm cà phê vào ly anh, lần đầu tiên trong sáu năm, cô làm điều đó mà không được yêu cầu.

“Chi tiết về ông Đông.” Hân nói. “Em muốn biết tất cả.”

Gia Huy gật đầu. “Anh sẽ gửi em tài liệu. Nhưng hứa với anh một điều — đừng tự mình gặp ông ta một mình.”

Hân nhìn ra phố, nơi những vũng nước đọng trên hè phản chiếu bầu trời đang dần sáng.

“Em không hứa được.” Cô nói.

“Hân.”

“Em không hứa được, Gia Huy.” Hân quay lại nhìn anh. “Vì em đã gặp rồi. Sáng nay. Trước cửa café.”

Mặt Gia Huy tối sầm.

“Ông ta nói gì?”

“Bảo em rút lui. Và bảo cái hồ sơ em cầm là mồi nhử.”

Gia Huy đứng dậy. Hân thấy rõ cơ hàm anh siết chặt, tay nắm thành nắm đấm.

“Em phải cẩn thận.”

“Em biết.”

“Anh không đùa, Hân.” Giọng Gia Huy thấp, nặng. “Ông ta không phải loại bỏ đi khi bị từ chối. Nếu ông ta biết em có hồ sơ của ông ta, ông ta sẽ làm mọi cách để lấy lại.”

“Anh nghĩ em không biết điều đó à?”

“Em biết.”

“Vậy thì anh đừng lo.”

“Anh lo.” Gia Huy nói. “Anh lo từ ngày anh thấy em ngồi sau quầy café, gục xuống bàn lúc nửa đêm, xung quanh là hóa đơn và giấy nợ. Anh lo vì em không bao giờ nhờ ai bất cứ điều gì. Và anh lo nhất là — em sắp làm một việc gì đó rất dại dột.”

Hân nhìn anh. Ánh mắt họ giao nhau giữa không gian yên tĩnh của café chiều mưa.

“Em không làm gì dại dột cả.” Hân nói.

“Em sẽ gặp ông ta một mình.”

Hân không đáp.

“Phải không?”

“…Em cần câu trả lời.”

“Anh sẽ đi cùng em.”

“Không.”

“Hân.”

“Không, Gia Huy.” Hân đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh. “Đây là chuyện của em. Em gây ra, em giải quyết. Anh đã giúp đủ rồi.”

Cô bước vào bếp, đóng cửa lại.

Đứng dựa lưng vào cánh cửa gỗ — giống hệt buổi sáng anh xuất hiện lần đầu.

Nhưng lần này, cô không run.

Bên ngoài, cô nghe tiếng ghế kéo, tiếng bước chân, tiếng cửa mở.

Rồi im lặng.

Hân mở mắt.

Cô bước ra quầy. Trên bàn, bản vẽ vẫn trải ra, và bên cạnh nó, một tờ giấy nhỏ, viết vội:

*“Ngày mai, 2h chiều. Anh sẽ đợi em ở cầu Thê Húc. Không phải để đi cùng em gặp ông ta. Mà để nếu em không đến, anh biết em đã an toàn.”*

Hân đọc đi đọc lại ba lần.

Cô gấp tờ giấy, bỏ vào túi áo khoác — cùng với cây bút bi cũ của anh.

Bên ngoài, những đám mây tan dần, một tia nắng cuối ngày lọt qua khung cửa, chiếu lên bản vẽ mặt cắt café Nếp.

Hân cầm bút — cây bút của anh — lên, viết dưới chân bản vẽ một dòng:

*“Em sẽ đến.”*

Rồi cô tắt đèn, khóa cửa.

Mưa đã tạnh. Phố Nguyễn Hữu Huân ướt nhẹ, những vũng nước phản chiếu ánh đèn vàng từ các căn nhà hai bên.

Hân bước về phía căn hộ của mình, mỗi bước chân đều mang theo một câu hỏi:

Ngày mai, cô sẽ nói gì với Hoàng Văn Đông?

Và liệu Gia Huy — sau tất cả những lời chưa kịp nói — có thực sự chỉ đứng trên cầu đợi, hay anh sẽ làm điều gì đó khiến cô không thể quay lưng thêm lần nữa?

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel