Chương 6
# Chương 6
Hân đến trụ sở Kiến Nhân Group lúc chín giờ sáng.
Tòa nhà trên phố Lý Thường Kiệt, tầng mười hai, cửa kính lớn nhìn ra toàn cảnh hồ Hoàn Kiếm. Cô chưa từng đặt chân đến đây — hồi còn làm KTS nội thất, cô chỉ làm việc với các đối tác nhỏ, không phải tập đoàn. Không khí bên trong lạnh, trắng, mùi nước hoa đắt tiền từ mấy cô tiếp tân.
“Tôi muốn gặp luật sư phụ trách hồ sơ pháp lý cho dự án cải tạo phố Nguyễn Hữu Huân.” Hân nói với cô gái trẻ sau quầy.
“Chị có hẹn trước không ạ?”
“Không. Nhưng tôi là chủ một trong các hộ dân trong dự án. Tôi cần hỏi về thủ tục.”
Cô gái nhìn máy tính, bấm vài phím. “Em xin lỗi, luật sư của bên em đang bận. Chị để lại thông tin, khi nào…”
“Cô Lê?”
Giọng phụ nữ từ hành lang. Hân quay lại. Thu Linh đang đứng cách đó năm mét, tay cầm tập hồ sơ, áo sơ mi trắng tinh, quần tây đen. Hôm nay cô ta đi giày bệt — có lẽ vì phải di chuyển nhiều.
“Chị đến tìm em à?” Thu Linh bước tới, cười nhẹ. “Hay tìm anh Huy?”
“Tôi cần nói chuyện với luật sư của dự án.”
“Em là người phụ trách pháp lý.” Thu Linh đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng. “Chị cần gì ạ?”
Hân nhìn cô ta. Cô không biết có nên tin không. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
“Tôi muốn hỏi về nguồn gốc của một số tài liệu.” Hân nói. “Liên quan đến hồ sơ kiện tụng cũ.”
Thu Linh không đổi sắc mặt. Cô ta chỉ gật đầu, chỉ tay về phía cuối hành lang. “Mời chị vào phòng họp. Em sẽ cố gắng giải đáp.”
Phòng họp nhỏ, bàn hình bầu dục, bốn ghế xoay. Thu Linh đóng cửa, kéo rèm, bật máy chiếu. Những động tác chuyên nghiệp, nhanh gọn.
“Chị muốn hỏi cụ thể về tài liệu nào ạ?” Cô ta ngồi xuống, đối diện Hân.
“Về dự án Xanh. Năm 2019.” Hân nói thẳng. “Có ai đó đã gửi cho tôi một tập hồ sơ về vụ đó. Tôi muốn biết bên Kiến Nhân có liên quan gì đến việc gửi tài liệu đó không.”
Thu Linh im lặng vài giây. Rồi cô ta cười — không phải nụ cười lịch sự thường ngày, mà là nụ cười của người vừa xác nhận một điều mình đã đoán.
“Em biết về dự án đó.” Thu Linh nói. “Khi anh Huy nhận dự án cải tạo phố, anh ấy yêu cầu em tra cứu lịch sử quy hoạch từ năm 2015 đến nay. Trong đó có dự án Xanh.”
“Anh ấy yêu cầu em?” Hân nhíu mày. “Không phải từ cấp trên?”
“Anh Huy là KTS trưởng. Anh ấy có quyền yêu cầu tra cứu các tài liệu liên quan đến khu vực.” Thu Linh đáp. “Em không biết anh ấy tìm được gì. Nhưng em biết anh ấy đã dành hai ngày để đọc hồ sơ của dự án Xanh trước khi gặp chị ở café.”
Hân nắm chặt tay dưới gầm bàn.
“Thế còn cái phong bì?” Hân hỏi. “Ai gửi nó?”
“Em không biết.” Thu Linh lắc đầu. “Nhưng em có thể đoán. Anh Huy không phải người gửi nó — vì nếu anh ấy muốn chị biết, anh ấy đã gặp trực tiếp và nói, không cần giấu tên.”
“Vậy ai?”
Thu Linh do dự. Hân thấy rõ sự giằng co trong mắt cô ta — một bên là tính chuyên nghiệp, một bên là điều gì đó khác, có thể là sự cảnh giác hoặc lòng trung thành với Gia Huy.
“Em nghĩ chị nên hỏi anh Huy.” Thu Linh nói. “Vì em chỉ là người làm hồ sơ. Em không ở trong câu chuyện của hai người.”
*Câu chuyện của hai người.*
Hân ghét cách nói đó. Nó gợi ý rằng giữa cô và Gia Huy có một thứ gì đó riêng tư, không liên quan đến công việc — và Thu Linh, dù đứng ngoài, vẫn nhìn thấy.
“Cảm ơn.” Hân đứng dậy. “Tôi không hỏi anh ấy.”
“Chị sợ?” Thu Linh hỏi, không đứng dậy.
“Tôi không sợ.”
“Vậy thì tại sao?”
Hân không trả lời. Cô bước ra cửa.
Hành lang tầng mười hai dài hun hút, sàn đá bóng loáng phản chiếu ánh đèn trắng. Hân đi về phía thang máy, đầu óc xoay chuyển.
Thu Linh nói Gia Huy đã đọc hồ sơ dự án Xanh trước khi gặp cô. Nghĩa là anh biết về Hoàng Văn Đông, biết về vụ kiện, biết cô đã bị oan — và vẫn không nói.
Tại sao?
Thang máy mở. Hân bước vào.
Có người bước theo.
Gia Huy.
Anh đứng cạnh cô trong khoang thang máy chật hẹp, tay cầm cốc cà phê giấy và chiếc túi vải đen quen thuộc. Áo sơ mi trắng hôm nay nhăn nhẹ ở khuỷu tay, cổ áo không cài cúc trên cùng.
“Em đến gặp Thu Linh.” Anh nói, không phải câu hỏi.
“Em cần hỏi về tài liệu.”
“Em ấy nói gì?”
Hân nhìn thẳng vào mắt anh qua tấm gương thang máy. “Em ấy bảo anh đã đọc hồ sơ dự án Xanh từ trước.”
Gia Huy không tránh ánh mắt cô. “Đúng.”
Thang máy dừng tầng chín. Cửa mở, không ai bước vào. Cửa đóng lại.
“Sao anh không nói?” Hân hỏi.
“Em không hỏi.”
“Anh biết em cần biết.”
“Em cần biết để làm gì?” Gia Huy quay mặt về phía cô. Khoảng cách trong thang máy chỉ còn nửa mét. Hân có thể thấy từng đường vân trên cổ áo anh. “Để đi kiện ông Đông? Em có tiền không? Có luật sư không? Có đủ sức không?”
Hân cắn môi.
“Anh đọc hồ sơ đó vì muốn hiểu chuyện gì đã xảy ra với em.” Gia Huy nói, giọng trầm. “Không phải để giấu em. Mà để biết anh có thể giúp gì được không.”
“Anh không cần giúp tôi.”
“Anh biết.” Anh nói. “Em luôn nói vậy.”
Thang máy đến tầng một. Cửa mở ra sảnh lớn, ánh sáng tự nhih tràn vào. Hân bước ra trước, không quay lại.
Gia Huy bước theo, giữ khoảng cách hai bước.
“Hân, cái bút của anh…”
“Em nói rồi, em vứt rồi.”
“Em chưa vứt.” Giọng Gia Huy chắc nịch. “Anh biết. Vì tối qua, khi em ngủ quên ở quầy, anh thấy nó trong túi áo khoác của em.”
Hân dừng lại.
Cô quay ngoắt. “Anh vào café khi em ngủ?”
“Cửa không khóa.” Gia Huy nói. “Em gục trên bàn lúc mười một giờ. Anh định khóa cửa giúp em, thì thấy áo khoác của em rơi xuống đất. Anh nhặt lên, thấy cây bút.”
Hân im lặng. Cô nhớ mình đã ngủ quên — tối qua, sau khi đọc lại tập tài liệu lần thứ ba, cô gục xuống bàn mà không hay. Sáng nay tỉnh dậy, cô thấy mình đang ở trên ghế sofa sau quầy, có chăn đắp.
“Chăn…” Hân nói khẽ.
“Anh đắp.” Gia Huy đáp. “Sợ em lạnh.”
Gió từ cửa chính thổi vào, mang theo mùi lá sấu từ ngoài phố. Khuôn mặt Gia Huy trong ánh sáng ban mai hiện rõ từng đường nét — cằm vuông, mắt sâu, mái tóc lòa xòa chưa kịp chải.
“Anh không gửi phong bì đó.” Gia Huy nói thẳng. “Anh không rõ ai gửi. Nhưng anh biết ông Đông là ai, và anh biết ông ta đang ở trong dự án này.”
“Chứng cớ đâu?” Hân hỏi.
“Anh không có. Chỉ có linh cảm.”
“Linh cảm?”
“Anh nhìn cách ông ta xử lý các hồ sơ, cách ông ta né tránh những cuộc họp về phần bồi thường, cách ông ta đề xuất cắt giảm sâu ở đoạn phố có café của em — mà không có lý do kỹ thuật rõ ràng.” Gia Huy nói, từng chữ rõ ràng. “Tất cả đều giống với cách ông ta xử lý dự án Xanh năm đó.”
Hân nghe, không cắt lời.
“Anh muốn bảo vệ em.” Gia Huy nói, giọng hạ xuống. “Nhưng anh biết em không muốn được bảo vệ. Anh chỉ có thể vẽ bản vẽ, sửa điều khoản, và chờ em hỏi.”
“Nếu em không hỏi?”
Gia Huy nhìn cô thật lâu. “Anh vẫn chờ.”
Sảnh Kiến Nhân bắt đầu đông người. Nhân viên ra vào, khách hàng, tiếng giày da gõ trên nền đá. Hân và Gia Huy đứng giữa dòng người, im lặng.
“Anh đã xem hồ sơ kiện tụng cũ của em mà không xin phép.” Hân nói, giọng không cao. “Đó là riêng tư.”
“Anh biết.”
“Đáng lẽ em phải nổi điên.”
“Em có quyền.”
Hân nhìn anh. Cô muốn nổi điên. Cô muốn lao vào, hỏi anh tại sao sáu năm trước lại kể chuyện của cô cho người trong ngành. Nhưng câu hỏi đó không bật ra. Nó mắc kẹt trong cổ họng cô, nơi có một cục u cứng và đắng.
Bởi vì cô không có bằng chứng. Cô chỉ có một tin nhắn từ một người lạ, sáu năm trước, nói rằng Gia Huy đã kể chuyện của cô.
Và bây giờ, cô có một tập hồ sơ, một phong bì không tên, những tin nhắn từ số lạ — tất cả đều muốn cô nghi ngờ anh.
Có ai đó đang chơi một trò chơi.
Và Gia Huy, dù đúng hay sai, đang đứng ở giữa tâm bão.
“Em phải về café.” Hân nói, quay lưng.
“Anh sẽ đến vào chiều.” Gia Huy nói sau lưng cô. “Để bàn giao bản vẽ chi tiết.”
“Được.”
Hân bước ra cửa. Nắng ngoài phố chói gắt, khác hẳn cái lạnh bên trong tòa nhà. Cô đeo kính râm, đi bộ về phía café, mỗi bước chân đều là một câu hỏi chưa có lời giải.
Đến đầu phố Nguyễn Hữu Huân, cô dừng lại.
Chiếc xe hơi màu đen đỗ sát vỉa hè, cửa kính hạ một nửa. Bên trong, một người đàn ông trung niên mặc vest tối màu, đồng hồ to, tóc rẽ ngôi thẳng.
Hoàng Văn Đông.
Ông ta nhìn Hân, cười nhẹ — một nụ cười suôn sẻ, lịch sự, y hệt ba năm trước.
“Cô Lê, lâu rồi không gặp.” Ông ta nói, giọng vọng ra từ trong xe. “Lên đây uống cốc cà phê không? Tôi mời.”
Hân đứng yên.
Gió mùa thu thổi qua, làm bay tà áo sơ mi trắng của cô.
“Tôi không uống cà phê với người đã hủy hoại đời tôi.” Hân nói, giọng lạnh hơn cô nghĩ mình có thể.
Đông không đổi sắc mặt. Vẫn cười. Vẫn lịch sự.
“Hủy hoại?” Ông ta nhắc lại. “Cô nói nặng quá. Đời cô bây giờ đang rất đẹp mà — có café, có bạn cũ, có cả người yêu cũ quay về giúp đỡ.”
“Anh ta không phải người yêu tôi.”
“Thì ra vậy.” Đông gật đầu, như thể vừa biết thêm một thông tin thú vị. “Vậy thì tôi có thể yên tâm rồi.”
Ông ta kéo cửa xe, bước ra. Thấp, đậm, mùi nước hoa nồng gắt. Ông ta đứng trước mặt Hân, cách một bước chân.
“Tôi chỉ muốn nói một điều.” Đông nói, giọng nhỏ, chỉ đủ hai người nghe. “Em nên rút lui khỏi dự án này. Không phải vì tôi. Mà vì cái hồ sơ em đang cầm — nó không phải vũ khí. Nó là mồi nhử.”
Hân không lùi. “Anh đe dọa tôi?”
“Tôi đang khuyên em.” Đông cười, lùi lại một bước. “Rút lui trước khi quá muộn. Để anh ta lo liệu — anh ta biết việc đó.”
Ông ta quay vào xe, cửa đóng kín. Xe nổ máy, hòa vào dòng phương tiện trên phố.
Hân đứng nhìn chiếc xe khuất sau khúc ngoặt.
Tay cô run, nhưng cô không rời mắt khỏi hướng chiếc xe vừa đi.
Ông ta biết về hồ sơ. Ông ta biết cô đang cầm thứ có thể hủy hoại ông ta — và ông ta vẫn thản nhiên mời cô lên xe uống cà phê.
Hoặc ông ta không sợ. Hoặc ông ta biết thứ cô cầm không đủ mạnh.
Hân quay vào café.
Đức đang pha cà phê cho khách, thấy cô thì kêu lên: “Chị Hân, mặt chị xanh quá, em pha cho chị cốc gừng nóng nhé?”
Hân không trả lời. Cô đi thẳng ra sau quầy, mở ngăn tủ, lấy phong bì ra.
Cô lật từng trang tài liệu lần thứ tư.
Và bây giờ, cô nhìn chúng bằng con mắt khác — không phải của nạn nhân, mà của người sắp ra tay.
Cuối tập tài liệu, có một tờ giấy cô chưa để ý kỹ. Một tờ A4, không tiêu đề, chỉ có một dòng chữ in:
*“Liên quan đến dự án cải tạo phố Nguyễn Hữu Huân: Hoàng Văn Đông đã phê duyệt quỹ đất đoạn 30-34 với giá thấp hơn thị trường 40% trước khi có quyết định chính thức từ thành phố. Chứng cứ lưu tại hồ sơ số HĐ-2019-088.”*
Hân nhìn dòng chữ đó.
Đây không chỉ là chuyện cũ.
Đây là chuyện đang xảy ra. Ngay bây giờ. Ở con phố này. Ở café của cô.
Và cô — Lê Ngọc Hân, 28 tuổi, chủ một quán café nhỏ mang tên Nếp — đang đứng giữa một vụ việc lớn hơn cô rất nhiều.
Cô gấp tài liệu lại.
Mở điện thoại.
Soạn một tin nhắn duy nhất cho một người:
*“Mình cần gặp. Về chuyện cũ.”*
Gửi đến: Minh Tân.
Người bạn thời đại học, người luôn ngồi ở bàn góc café mỗi sáng, người có tóc xoăn nhẹ và nụ cười hỏi nhiều hơn đáp.
Và người duy nhất cô tin rằng không nằm trong trò chơi này.
Ba giây sau, điện thoại rung.
*“Mai nhé. 8h sáng. Cafe Nếp. Mang cả bánh mì cho tao.”*
Hân không cười. Nhưng khóe miệng cô nhếch lên một chút.
Đức đặt cốc gừng nóng trước mặt cô. “Chị Hân, em thấy chị cười lúc nãy. Lần đầu từ ngày ô kia đến đấy.”
Hân nhìn nó.
“Đức.”
“Dạ.”
“Mày hỏi nhiều quá.” Hân nói, nhưng giọng không mắng.
Nó cười toe, rút vào bếp.
Hân uống một ngụm gừng nóng. Cay. Ấm.
Bên ngoài, mây đen bắt đầu kéo về phía tây.
Mưa sẽ đến trước khi chiều buông.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com