Chương 5
# Chương 5
Hân ngồi ở bàn gỗ cũ từ bảy giờ sáng, trước mặt là bản thảo thỏa thuận tạm thời.
Cô đã đọc nó ba lần.
Gia Huy gửi qua email lúc nửa đêm, kèm dòng tin nhắn ngắn: *“Đọc kỹ phần 3.2. Anh đã sửa theo đề xuất của em về tỷ lệ bồi thường.”*
Phần 3.2. Điều khoản bồi thường nếu diện tích bị cắt vượt quá 12% — con số anh vẽ trong bản vẽ mặt cắt. Nếu thành phố yêu cầu cắt thêm, Kiến Nhân Group sẽ hỗ trợ chi phí di dời và cải tạo lại mặt bằng. Có chữ ký của Trần Gia Huy — KTS trưởng, và đóng dấu đỏ của công ty.
Hân đưa tay chạm vào chữ ký đó. Nét chữ gọn, thẳng, không hoa mỹ — giống hệt trên tờ biên bản khảo sát, giống hệt trong trí nhớ cô về những buổi thực hành ký tên vào bài tập lớn.
Cô chưa ký.
Đức mang ra một cốc cà phê mới, đặt cạnh tờ giấy. “Chị Hân, em để sữa tươi hôm nay mới về đấy ạ. Chị uống đi, mặt chị xanh như tàu lá chuối.”
Hân nhìn nó. “Mày biết tàu lá chuối màu gì không?”
“Màu xanh?” Đức cười hề hề, rút vào bếp.
Hân nhấp một ngụm. Cà phê đắng, không đường. Cô uống vậy từ ngày biết mình nợ 250 triệu — bỏ đường, bỏ sữa, coi như một cách tự phạt.
Chuông cửa reo.
Gia Huy bước vào, không gõ. Anh mặc áo sơ mi xám bạc, tóc vẫn lòa xòa, tay cầm chiếc túi vải đen — bên trong lộ ra vài cuộn giấy vẽ.
Hân không đứng dậy. “Sao anh biết em mở cửa sớm?”
“Anh đoán.” Anh kéo ghế ngồi đối diện cô, bỏ túi xuống đất. “Em không phải loại người có thể ngồi yên chờ.”
Câu nói đó vừa đúng vừa sai. Hân có thể ngồi yên — cô đã ngồi yên suốt ba năm qua, trả nợ, chạy café, không khóc, không kêu ca. Nhưng bên trong, cô chưa bao giờ thôi tính toán, thôi xoay xở, thôi tìm một lối ra.
“Em đọc thỏa thuận chưa?” Gia Huy hỏi.
“Rồi.”
“Em có đồng ý không?”
Hân nhìn tờ giấy trước mặt. Cô có thể từ chối, tự mình thương lượng với quận, tự mình thuê luật sư — nhưng cô không có tiền. Và cô biết, với phương án này, café có cơ hội giữ được gần như nguyên vẹn.
“Tôi đồng ý.” Hân nói, cầm bút lên.
Cô ký tên mình bên dưới chữ ký của Gia Huy, nét chữ nhỏ hơn, hơi run ở cuối — nhưng cô không để anh thấy. Cô đẩy tờ giấy về phía anh.
Gia Huy nhìn tờ thỏa thuận, rồi nhìn cô. “Cảm ơn.”
“Cảm ơn vì cái gì?”
“Vì em tin anh.” Anh nói, giọng trầm.
Hân không đáp. Cô không tin anh — cô tin vào tờ giấy, vào điều khoản, vào con số 12%. Nhưng cô không nói ra.
Gia Huy gấp thỏa thuận lại, bỏ vào túi vải. Anh đứng dậy, nhưng không đi ngay.
“Hân, cái bút của anh…”
“Em vứt rồi.” Hân nói nhanh.
Im lặng.
Gia Huy nhìn cô. Mắt anh không tin.
“Em vứt thật.” Hân nói lại, giọng cứng hơn.
“Ừ.” Anh gật đầu. “Vậy thôi.”
Anh quay lưng, bước ra cửa. Chuông reo, cánh cửa khép lại.
Hân ngồi yên, tay đặt trên bàn — nơi vừa có bàn tay anh đặt lên tờ thỏa thuận. Cô vẫn giữ cây bút. Nó nằm trong túi quần cô, ngay bây giờ. Nhưng cô không muốn cho anh biết.
Cô có lý do của mình.
Buổi chiều, sau khi dọn dẹp và tính doanh thu, Hân ngồi ở quầy, mở ngăn tủ. Cái phong bì dày vẫn nằm đó, bên cạnh lọ hoa giấy trắng. Cô đã mở nó tối qua, đọc từng trang, gấp lại, bỏ vào tủ. Không mang về nhà.
Cô biết bây giờ mình đang nắm giữ thứ có thể phá hủy Hoàng Văn Đông — hoặc phá hủy chính cô nếu ai đó biết cô có nó.
Ai gửi?
Không có địa chỉ, không dấu vết. Chỉ có một tập tài liệu photo, có thể được sao từ hồ sơ lưu trữ nào đó. Người gửi muốn cô biết sự thật — nhưng không muốn lộ diện.
Cô đóng tủ, khóa lại.
Bảy giờ tối. Đức về rồi, café chỉ còn hai bàn khách. Hân định đóng cửa sớm.
Chuông cửa reo lần cuối.
Một người đàn ông bước vào — cao, gầy, mặc áo khoác gió màu xám, đeo kính đen dù trời đã tối. Anh ta không ngồi, chỉ đứng ở quầy.
“Cho tôi một ly cà phê đen, mang về.”
Giọng lạ. Hân chưa nghe bao giờ.
Cô pha cà phê, đổ vào cốc giấy, đưa cho anh ta.
“Chín mươi nghìn ạ.”
Người đàn ông đặt tờ một trăm nghìn lên quầy. Khi Hân cúi xuống lấy tiền thối, anh ta nói nhỏ:
“Chị nên cẩn thận với ai đó.”
Hân ngước lên. Anh ta đã cầm cốc cà phê, quay lưng bước ra. Cánh cửa đóng lại.
Hân chạy ra cửa, nhưng ngoài phố chỉ còn bóng người lẫn trong dòng xe buổi tối. Không thấy anh ta đâu.
Cô quay vào, nhìn tờ một trăm nghìn trên quầy. Tờ tiền bình thường, không có gì đặc biệt.
*“Chị nên cẩn thận với ai đó.”*
Câu nói đó không có chủ ngữ. Cẩn thận với ai? Với Gia Huy? Với Thu Linh? Hay với người đã gửi phong bì?
Hân không biết. Nhưng cô biết, có nhiều hơn một người đang theo dõi mình.
Đêm đó, về đến căn hộ thuê ở phố Hàng Bún, Hân không ngủ được. Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà, tai nghe tiếng xe cộ từ xa.
Mười một giờ. Cô định tắt đèn thì điện thoại sáng lên.
Một tin nhắn từ số lạ — số thứ ba, khác với hai số trước.
*“Em đã ký thỏa thuận với Gia Huy. Anh ấy không nói cho em biết toàn bộ sự thật đâu.”*
Hân ngồi bật dậy. Cô gọi vào số đó — máy bận, rồi tắt. Không thể kết nối.
Cô gửi tin nhắn: “Anh là ai?”
Không trả lời.
Mười lăm phút sau, một tin nhắn khác:
*“Hãy mở hộp thư trước cửa nhà em.”*
Hân không xuống ngay. Cô đứng dậy, mở rèm cửa nhìn xuống đường — dưới ánh đèn vàng, chiếc hộp thư gắn ở tường tầng một vẫn đóng. Không thấy ai.
Cô đi dép, mở cửa, xuống cầu thang.
Tay cô run khi kéo nắp hộp thư. Bên trong có một phong bì màu trắng, không đề tên, không tem.
Hân cầm lên, quay vào nhà, khóa cửa.
Cô ngồi xuống ghế sofa, mở phong bì.
Bên trong là một tờ giấy A4, gấp làm tư. Cô mở ra.
Đó là bản photo một bài báo cũ — đăng trên trang tin ngành kiến trúc, tháng 11 năm 2019. Tiêu đề: *“Dự án Xanh sụp đổ: Kiến trúc sư trẻ nhận toàn bộ trách nhiệm.”*
Bên dưới là ảnh của Hân, chụp từ một buổi họp báo, mặt cô không che giấu được sự bàng hoàng. Dòng chú thích: *“Lê Ngọc Hân, 25 tuổi, chủ studio nội thất, thừa nhận sai sót trong thiết kế.”*
Hân chưa bao giờ thừa nhận. Cô chỉ im lặng, không cãi, không kiện — vì cô không có bằng chứng. Và vì khi đó, cô tin rằng mình có lỗi.
Nhưng bây giờ, cô biết sự thật.
Cô lật tờ giấy. Mặt sau có một dòng chữ viết tay bằng bút đen:
*“Người đưa em xuống đáy chính là người đang giúp em bây giờ. Hãy hỏi anh ta tại sao biết hồ sơ kiện tụng của em trước khi em mở phong bì.”*
Hân nhìn dòng chữ đó, tay cô lạnh ngắt.
*Người đưa em xuống đáy chính là người đang giúp em bây giờ.*
Ý chỉ Gia Huy.
*Hãy hỏi anh ta tại sao biết hồ sơ kiện tụng của em trước khi em mở phong bì.*
Câu hỏi trong phòng họp — *“Em đã đọc hồ sơ kiện tụng cũ chưa?”* Anh đã biết về cái phong bì trước khi cô mở.
Làm sao anh biết?
Có hai khả năng: một, anh là người gửi phong bì. Hai, anh có liên quan đến người gửi.
Cả hai đều không tốt.
Hân gấp tờ giấy lại, bỏ vào phong bì. Cô nhìn đồng hồ — mười hai giờ. Đêm đã về khuya.
Cô không thể gọi cho Gia Huy lúc này. Cô cũng không thể im lặng.
Hân mở điện thoại, vào danh bạ. Số của anh vẫn ở đó — cô chưa bao giờ xóa, dù đã đổi máy hai lần. Số cũ, từ thời đại học.
Cô soạn tin nhắn:
*“Anh biết gì về cái phong bì?”*
Gửi.
Ba phút. Năm phút. Mười phút.
Không trả lời.
Hân tắt đèn, nằm xuống. Nhưng mắt cô mở to trong bóng tối, nhìn lên trần nhà lỗi thời với vết ẩm mốc hình bản đồ.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn — không phải từ Gia Huy. Mà từ số lạ vừa nãy:
*“Anh ta sẽ không trả lời đâu. Vì anh ta không thể giải thích.”*
Hân không gửi thêm tin nhắn nào. Cô tắt máy, đặt úp xuống gối.
Trong đầu cô, một chuỗi sự kiện bắt đầu kết nối — Gia Huy xuất hiện, bản vẽ giữ mặt tiền, câu hỏi về hồ sơ kiện tụng, thỏa thuận được ký. Tất cả đều xoay quanh cô.
Nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn chưa có lời giải:
Ai đang đứng sau tất cả? Và tại sao họ muốn cô nghi ngờ Gia Huy?
Bên ngoài cửa sổ, một chiếc xe máy chạy qua, ánh đèn pha lướt trên trần nhà rồi tắt.
Hân nhắm mắt.
Cô sẽ không hỏi Gia Huy. Không phải vì sợ — mà vì cô cần tự mình tìm ra câu trả lời.
Và cô biết bắt đầu từ đâu.
Hoàng Văn Đông.
Người đàn ông trong tập tài liệu. Người đã gặp cô ba năm trước. Và bây giờ, theo những gì cô đọc được, ông ta có liên quan đến dự án cải tạo phố — với tư cách giám đốc phụ trách quy hoạch phía thành phố.
Sáng mai, cô sẽ tìm gặp ông ta.
Trước khi ai đó kịp làm gì cô.
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com