Chương 4

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 4
Prev
Next
Novel Info

# Chương 4

Sáng hôm sau, trời vẫn đẹp.

Hân ra mở cửa lúc sáu rưỡi — sớm hơn mọi ngày nửa tiếng. Cô không ngủ được từ bốn giờ, nằm nhìn trần nhà, nghe tiếng xe rác từ đầu phố. Đường phố Hà Nội buổi sớm tinh mơ có một thứ âm thanh rất riêng — tiếng chổi quét, tiếng cửa cuốn kéo lên, tiếng một người đàn ông ho khan từ căn nhà đối diện.

Hân pha cho mình một cốc cà phê, đặt lên bàn gỗ cũ. Cốc sứ trắng in chữ “Nếp”. Cô uống từng ngụm nhỏ, nhìn ra phố lúc bắt đầu có người.

Cây bút bi của Gia Huy vẫn nằm trong túi quần. Cô đã định trả vào hôm qua, khi gặp anh ở buổi họp — nhưng rồi không. Không phải vì cô quên. Mà vì cô không muốn bước thêm bước nào về phía anh.

Đức đến lúc bảy giờ, tóc xanh đã bạc màu, mặc áo phông đen rộng thùng thình. Nó thò đầu vào bếp, nhìn Hân, rồi rụt ra — không hỏi câu nào. Từ hôm qua, nó đã học được rằng có những câu hỏi không nên đặt ra trước bảy rưỡi sáng.

Hân mở cửa lúc bảy giờ mười lăm. Ba khách đầu tiên là hai sinh viên và một người đàn ông trung niên ngồi đọc báo. Không khí bình thường, một buổi sáng như bao buổi sáng khác ở café Nếp.

Rồi Đức chạy từ ngoài vào, mặt tái xanh — không phải kiểu sợ hãi, mà kiểu không biết nên nói thế nào.

“Chị Hân.” Nó kéo tay áo cô, thì thầm. “Có người đứng ngoài kia chụp ảnh café mình từ nãy đến giờ. Em ra hỏi thì cô ấy bảo là bên dự án.”

Hân bỏ khăn lau bàn xuống, bước ra cửa.

Ngoài hè phố, đối diện gốc cây sấu già, một phụ nữ trẻ đang cầm điện thoại ngắm nghía. Áo sơ mi trắng sơ vin trong quần tây đen, giày cao gót nhọn màu nude. Tóc bob ngắn, gọn gàng.

Phạm Thu Linh.

Cô ta xoay người, bắt gặp Hân đang đứng ở cửa. Không bối rối, không vội cất điện thoại. Chỉ cười nhẹ — nụ cười lịch sự, đủ để không ai bắt bẻ được.

“Chào chị Lê. Em chụp vài góc khác để so sánh với ảnh chụp hôm kia. Tiện thể xem buổi sáng café đông như thế nào.”

Hân không mời cô ta vào. Cũng không hỏi cô ta có giấy phép chụp ảnh bổ sung hay không.

“Có kết quả gì mới không?” Hân hỏi.

Thu Linh bước lại gần, giày cao gót gõ trên nền gạch vỉa hè. “Chưa ạ. Bên em đang chờ bản vẽ chi tiết của anh Huy. Chị ấy bảo cần thêm hai ngày nữa.”

Anh Huy.

Không phải Trần Gia Huy, không phải KTS trưởng. Là anh Huy — thân mật, tự nhiên, kiểu gọi của người làm việc cùng nhau lâu ngày.

Hân gật đầu. “Cảm ơn.”

Cô định quay vào.

Thu Linh nói tiếp: “Chị Lê à, em tiện thể hỏi thôi — chị và anh Huy quen nhau từ trước à? Hôm qua ở phòng họp, em thấy hai người nhìn nhau lạ.”

Hân dừng lại.

Bên trong café, Đức đang đứng sau quầy, mắt liếc ra ngoài, tai dỏng lên. Cô biết nó đang nghe. Không quan trọng.

“Không.” Hân nói. “Chúng tôi không quen.”

Thu Linh cười nhẹ lần nữa. “Vậy ạ. Em cứ tưởng… thôi, chào chị.”

Cô ta quay lưng, bước về phía cuối phố, nơi có chiếc xe máy màu đen dựng dưới bóng cây.

Hân đứng nhìn theo.

Đức chạy ra, đứng cạnh cô. “Chị ơi, cái cô đấy…”

“Vào làm việc đi.” Hân cắt lời.

Nó im, rút vào.

Hân đứng thêm một lúc trước cửa. Gió mùa thu nhẹ, mang theo mùi lá sấu bắt đầu rụng. Cô nhìn về phía cuối phố — nơi Thu Linh đã khuất sau khúc ngoặt.

*Chị và anh Huy quen nhau từ trước à?*

Câu hỏi đó không phải ngẫu nhiên. Thu Linh không hỏi vì tò mò. Cô ta hỏi vì muốn Hân biết rằng cô ta đã nhìn thấy thứ gì đó, và cô ta đang đặt một dấu mốc.

*Chúng tôi không quen.*

Hân nói dối. Và cô biết đó là lần đầu tiên cô nói dối về quá khứ với người khác.

Buổi chiều, Hân ra ngoài mua hoa.

Cô thường đổi hoa trên quầy vào thứ Tư hàng tuần — một lọ nhỏ, vài cành cúc hoặc lay ơn, thứ gì rẻ mà tươi. Hôm nay cô mua một cành hoa giấy trắng, cắm vào lọ gốm cũ của bà nội.

Bước ra khỏi chợ hoa, cô thấy Gia Huy.

Anh đang ngồi ở quán cà phê bệt bên kia đường, trước mặt là ly nước chanh không đường — loại anh uống hồi đại học, khi hai đứa ngồi trong thư viện đến tối. Anh không thấy cô. Mắt anh đang nhìn xuống điện thoại, tay cầm bút — cây bút mới, không phải cây bút bi cũ để quên ở café.

Hân không qua đường. Cô đứng yên, nhìn anh từ khoảng cách hai làn xe.

Một người đàn ông trẻ từ trong quán đi ra, đến bàn anh — mặc áo phông oversize, tóc xoăn nhẹ, quần jogger. Anh ta cười nói gì đó với Gia Huy, rồi ngồi xuống ghế đối diện. Gia Huy ngước lên, cất điện thoại, cầm ly nước chanh uống một ngụm.

Người đàn ông tóc xoăn quay đầu, nhìn về phía Hân.

Cô không tránh. Cũng không bước tới.

Anh ta nhận ra cô — Hân thấy rõ trong mắt anh ta sự bất ngờ và một thứ gì khác, giống như người vừa bắt gặp một cái tên cũ trong cuốn sổ đã thất lạc.

Gia Huy quay theo ánh mắt anh ta.

Hai người nhìn nhau qua dòng xe cộ buổi chiều.

Hân thấy Gia Huy nói gì đó với người tóc xoăn, rồi đứng dậy. Anh bước về phía cô — băng qua đường, không nhìn xe, như thể biết chắc sẽ không có chiếc nào tông vào mình.

Anh đứng trước mặt cô, cách một bước chân.

“Em mua hoa?” Anh hỏi.

“Anh theo dõi tôi?”

“Không.” Gia Huy nói. “Anh ngồi ở đây từ nửa tiếng trước. Không biết em ra chợ hoa.”

Hân nhìn về phía quán cà phê bệt. Người đàn ông tóc xoăn vẫn ngồi đó, nhưng đã quay mặt đi, giả vờ xem điện thoại.

“Bạn anh à?” Hân hỏi.

“Đồng nghiệp cũ. Nguyễn Minh Tân. Bên mảng nội thất.”

Hân không hỏi thêm. Cô chỉ gật đầu, định đi.

“Hân.”

Cô dừng lại.

“Thu Linh sáng nay đến chụp ảnh café?” Gia Huy hỏi.

“Anh biết rồi còn hỏi.”

“Em ấy báo anh rồi.” Anh nói. “Em ấy bảo em có vẻ không thoải mái.”

Hân nhìn anh. “Cô ấy nói thế?”

“Em ấy hỏi anh có nên xin lỗi em không.”

Một nhịp im lặng. Một chiếc xe máy phóng qua, cắt ngang khoảng không giữa họ.

“Anh không cần xin lỗi.” Hân nói. “Chúng ta không có gì để xin lỗi nhau. Chỉ là công việc.”

Gia Huy nhìn cô. Ánh mắt anh không giận, cũng không buồn. Chỉ có một thứ gì đó rất giống sự kiên nhẫn — kiểu kiên nhẫn của người đã chờ sáu năm, và có thể chờ thêm sáu năm nữa nếu cần.

“Em có biết hôm qua, sau buổi họp, anh về vẽ lại bản vẽ mặt cắt cho café đến hai giờ sáng không?” Anh hỏi.

Hân giữ im lặng.

“Anh không kể để em nợ anh.” Giọng Gia Huy trầm. “Anh kể vì muốn em biết — anh vẽ nó cho một công trình, không phải cho một người quen cũ.”

“Vậy thì anh không cần kể.”

“Anh biết.”

Im lặng.

Gió thổi, cành hoa giấy trắng trong tay Hân khẽ đung đưa. Cô nhìn xuống bông hoa, rồi nhìn lại anh.

“Cây bút của anh.” Hân nói. “Để quên ở café hôm qua.”

“Anh biết.”

“Sao anh không lấy lại?”

“Anh đợi em trả.”

Một lần nữa, câu trả lời không phải câu trả lời. Gia Huy không nói “tôi quên” hay “tôi cần nó” — anh nói “tôi đợi em trả”, như thể việc cô cầm cây bút của anh là một điều gì đó có ý nghĩa.

Hân lấy cây bút từ túi quần ra, đưa về phía anh.

Gia Huy nhìn nó, không cầm.

“Em giữ đi.” Anh nói. “Anh có cây khác rồi.”

“Tôi không muốn giữ đồ của anh.”

“Thì vứt.”

Hân đứng yên. Tay cô vẫn đưa về phía anh, cây bút nằm trên lòng bàn tay.

Gia Huy không nhúc nhích.

“Em đang sợ điều gì, Hân?” Anh hỏi, giọng không cao, không thấp, chỉ đủ để cô nghe thấy giữa tiếng phố. “Sợ anh không phải người em từng nghĩ, hay sợ anh đúng?”

Hân siết tay.

Cây bút nằm gọn trong lòng bàn tay cô.

“Anh nói những thứ đó như người không cần được tin.” Hân nói. “Nhưng anh biết không, cái người mà em từng nghĩ — anh ấy không bao giờ hỏi em câu hỏi kiểu đó.”

Cô quay lưng, bước về phía café.

Không chạy, không vội. Từng bước chậm, đều, như thể đang cố giữ cho mình không vỡ ra.

Phía sau, cô không ngoảnh lại. Nhưng cô nghe thấy — hoặc chỉ tưởng tượng ra — tiếng giày da không bước theo.

Đức đang đứng ở cửa, mặt nhăn nhó. “Chị Hân, chị đừng bảo em không hỏi nữa — nhưng anh ấy…”

“Đức.”

Nó ngậm miệng, lùi vào trong.

Hân bước qua quầy, mở ngăn tủ. Cô lấy cây bút ra khỏi tay, nhìn nó một lúc — thân bạc trầy xước, đầu bút hơi lệch sang phải, dấu vết của một lần bị rơi nhiều năm trước.

Cô đặt nó lên kệ, cạnh lọ hoa giấy trắng vừa cắm.

Bên ngoài, trời bắt đầu chuyển mây. Mưa có thể sẽ đến trước khi chiều tàn.

Hân đóng cửa tủ, quay ra bàn khách. Cô rót nước cho một người đàn ông ngồi góc, thu tiền hai sinh viên vừa đứng dậy, cười với một bà cụ gọi thêm trà sen. Làm việc, không nghĩ.

Nhưng tay cô, khi không cầm ấm trà hay cầm tiền, lại đưa lên chạm vào túi quần — nơi không còn cây bút nữa.

Trống.

Cô không quen.

Buổi tối, café đóng cửa lúc chín giờ. Hân ngồi lại một mình, trước mặt là cốc trà nguội, điện thoại mở sẵn danh sách khoản nợ 250 triệu — đã được gia hạn, còn hai mươi chín ngày.

Cô không đọc số.

Cô mở ứng dụng nhắn tin, xem lại tin nhắn của số lạ hôm qua: *“Em nên mở cái phong bì ra xem.”*

Cô không mở phong bì.

Nhưng cô đã nghĩ về nó cả ngày hôm nay.

*Cái người mà em từng nghĩ — anh ấy không bao giờ hỏi em câu hỏi kiểu đó.*

Hân nhắm mắt.

Hai năm đại học ngồi cạnh nhau trong phòng vẽ. Những buổi tối thức đến hai ba giờ, chỉ có tiếng bút chì lướt trên giấy và tiếng cà phê được pha lại lần thứ ba. Gia Huy của ngày đó không hỏi nhiều. Anh chỉ ngồi bên cạnh, vẽ, thỉnh thoảng đưa cho cọ mượn tẩy khi cô làm mất.

Cả hai chưa từng nói yêu. Cũng chưa từng cần.

Và rồi một ngày, cô biến mất. Không lời tạm biệt. Không giải thích.

Chỉ có một tin nhắn từ người trong ngành: *“Anh Gia Huy kể chuyện dự án của em bị sập cho bên tôi nghe. Đáng lẽ em không nên kể anh ấy chi tiết.”*

Hân không kiểm tra. Cô chỉ tắt máy, chuyển số, bỏ lại tất cả.

Sáu năm.

Và bây giờ anh ở đây, vẽ lại café cho cô, giữ cây bút cũ, và hỏi: *“Em đang sợ điều gì?”*

Hân mở mắt.

Cô đứng dậy, bước ra quầy, mở ngăn tủ — nơi có phong bì dày không đề tên.

Cô cầm nó lên. Nặng.

Chưa mở.

Nhưng lần này, cô không đặt nó xuống.

Hân cầm phong bì ra bàn, đặt trước mặt. Ánh đèn vàng từ chiếc đèn bàn cũ rọi lên bì thư màu trắng, không có dấu hiệu gì bên ngoài — không tên người gửi, không địa chỉ, không tem.

Cô lấy kéo, rạch một đường thẳng ở mép phong bì.

Bên trong là một tập tài liệu dày, kẹp lại bằng chiếc kẹp giữ màu đen. Trang đầu tiên in dòng chữ:

*“HỒ SƠ KIỆN TỤNG DỰ ÁN XANH — BẢN SAO LƯU — 2019”*

Hân nhìn dòng chữ đó, tay cô bắt đầu run.

Dự án Xanh — cái dự án đã kết thúc sự nghiệp KTS nội thất của cô ba năm trước. Cái dự án khiến cô nợ ngân hàng 250 triệu, mất tất cả bạn bè trong ngành, và phải đóng cửa studio chỉ sau hai năm mở.

Cô lật sang trang hai.

Đó là bản photo một tờ biên bản họp, có chữ ký của ba bên — đối tác, nhà thầu, và… Hoàng Văn Đông. Giám đốc phụ trách đối tác ngoài của dự án lúc đó. Người đã khóc với cô khi dự án sụp đổ, nói rằng “có lỗi kỹ thuật từ thiết kế của em”.

Nhưng trong tờ biên bản này, dòng chữ được đánh dấu vàng:

*“Lỗi kết cấu phát sinh từ vật liệu không đảm bảo do bên cung cấp của ông Hoàng Văn Đông — đã được che giấu trong báo cáo nghiệm thu.”*

Hân đọc đi đọc lại ba lần.

Tay cô không run nữa. Cô lật tiếp.

Trang ba, trang bốn, trang năm — mỗi trang là một bằng chứng, một biên bản, một email được lưu lại. Tất cả đều chỉ về một người: Hoàng Văn Đông. Người đã vu cáo cô để thoát tội, người đã khiến cô mất tất cả.

Và người — theo những tài liệu này — có liên quan đến dự án cải tạo phố hiện tại.

Hân gấp tập tài liệu lại, đặt vào phong bì.

Cô ngồi yên, nhìn ra ô cửa tối đen.

Bên ngoài, cây sấu già vẫn đứng, những tán lá khẽ đung đưa trong gió đêm.

Điện thoại trên bàn sáng lên. Một tin nhắn đến.

Số lạ — khác với số hôm qua.

*“Em đã mở chưa?”*

Hân không trả lời.

Cô tắt máy, cất phong bì vào ngăn tủ, khóa lại.

Nhưng lần này, cô biết — cô sẽ không thể ngủ thêm một đêm nào nữa mà không mở nó ra lần thứ hai.

Và khi cô mở, cô sẽ không còn là người phụ nữ chỉ biết pha cà phê và trả nợ.

Cô sẽ là người từng bị lừa, và sắp tìm ra sự thật.

Hân đứng dậy, tắt đèn.

Căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng từ ngoài phố hắt qua ô kính nhỏ.

Cô đặt tay lên ngăn tủ — nơi có phong bì, có cây bút bi cũ, có lọ hoa giấy trắng.

Và cô thì thầm, chỉ đủ cho mình nghe:

“Ai gửi cái này cho mình?”

Không có câu trả lời.

Nhưng trong đầu cô, một cái tên bắt đầu hiện ra — không phải Gia Huy, không phải bất kỳ ai cô từng quen.

Mà là người đàn ông đã cười với cô trong phòng họp ba năm trước, nói rằng “em còn trẻ, làm lại được”.

Hoàng Văn Đông.

Hân siết tay.

Đêm Hà Nội mùa thu, yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rụng.

Nhưng trong lòng cô, một cơn bão đang bắt đầu.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel