Chương 3

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 3
Prev
Next
Novel Info

# Chương 3

Hân đến sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút.

Phòng họp tầng ba trụ sở quận — bàn dài nhựa trắng, ghế xoay xám, điều hòa để 22 độ khiến không gian lạnh hơn bên ngoài một chút. Cô ngồi cuối bàn, phía đối diện cửa, nơi có thể thấy từng người bước vào.

Trang phục hôm nay khác mọi ngày ở café — quần âu xanh than, áo sơ mi trắng tucked in, tóc búi thấp, túi da đeo chéo màu nâu nhỏ. Cô không trang điểm, chỉ thoa một lớp dưỡng ẩm và kẻ lông mày. Đủ để không bị hỏi “em có ổn không?” — câu hỏi cô ghét nhất vì câu trả lời không bao giờ thật.

Hai bản photo thông báo phản đối nằm trước mặt. Cô đã ký tối qua, sau khi đọc từng dòng chữ in nhỏ ba lần. Không có lỗ hổng. Không có dòng nào nói “chủ cơ sở đồng ý với mọi điều chỉnh sau này”. Cô tự soạn thêm một điều khoản bổ sung — bằng nét chữ đều tay, không cần nhờ luật sư — về việc bồi thường nếu diện tích bị cắt vượt quá 15% mặt bằng kinh doanh hiện tại.

Cô từng là KTS nội thất. Cô biết đọc bản vẽ, biết đọc hợp đồng, biết những chỗ người ta hay bỏ quên. Nhưng cái biết đó không giúp cô trả nổi 250 triệu.

Cửa mở.

Người đầu tiên bước vào là một phụ nữ trẻ, cao, tóc ngắn bob gọn, áo blouse trắng sơ vin trong quần tây đen, giày cao gót nhọn. Cô ta cầm một tập hồ sơ dày, gật đầu với Hân — lịch sự, nhanh, không thừa.

“Chào chị. Em Phạm Thu Linh, Kiến Nhân Group, phụ trách hồ sơ pháp lý dự án.”

Hân gật đầu lại. “Lê Ngọc Hân, chủ café Nếp.”

Thu Linh ngồi xuống ghế bên trái, cách Hân ba chỗ. Cô ta mở hồ sơ, bắt đầu rà từng trang, không nhìn ai khác. Một người làm việc chuyên nghiệp — hoặc đang cố tỏ ra như vậy.

Ba người nữa bước vào tiếp — một ông lớn tuổi mặc vest xám, một thanh niên cầm máy ảnh, một phụ nữ trung niên với cặp da cũ. Họ ngồi vào vị trí của mình, trao đổi vài câu nhỏ. Không ai hỏi Hân là ai.

Rồi cửa mở lần nữa.

Gia Huy bước vào.

Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo cài cúc, quần tây xám, dép da — không giày. Mái tóc vẫn lòa xòa, chưa vuốt, như thể anh vừa từ phòng vẽ bước ra. Trên tay anh là chiếc túi vải màu đen, bên trong lộ ra vài cuộn giấy vẽ và một chiếc thước kẻ dài.

Anh không nhìn Hân ngay. Anh đặt túi xuống bàn, nói vài câu với ông vest xám — chào hỏi, xin lỗi vì đến trễ, hỏi về thiết bị chiếu bản vẽ. Giọng anh trầm, đủ nhỏ để chỉ người bên cạnh nghe thấy.

Rồi anh quay sang.

“Chào cô Lê.” Gia Huy nói, như thể lần đầu gặp.

“Chào anh Trần.” Hân đáp lại.

Hai người nhìn nhau hai giây. Đủ dài để Thu Linh ngước lên khỏi tập hồ sơ, liếc nhanh rồi cúi xuống.

Gia Huy ngồi xuống ghế đối diện Hân, bên kia bàn. Khoảng cách giữa họ là bốn mét — bề mặt nhựa trắng, những tờ giấy, và một lọ hoa giả đã bạc màu.

Buổi họp bắt đầu.

Người điều khiển là ông vest xám — trưởng phòng quản lý đô thị, giọng đều đều như đọc báo cáo. Ông ta trình bày mục tiêu dự án, phạm vi cải tạo, lợi ích cho cảnh quan phố cổ. Hân nghe, ghi chép, không cắt lời.

Đến phần các hộ dân phản đối.

“Chị Lê, café Nếp nằm trong đợt một.” Ông vest xám nói. “Chị có ý kiến gì không?”

Hân đứng dậy. Cô đặt hai tờ phản đối lên bàn, đẩy về phía ông ta.

“Tôi phản đối phương án cắt giảm diện tích mặt tiền. Café Nếp đã tồn tại ở số 32 từ năm 1998, do bà nội tôi thành lập. Phương án cải tạo hiện tại chưa có đánh giá tác động cụ thể đến từng hộ kinh doanh. Tôi đề nghị giữ nguyên hiện trạng mặt bằng, hoặc bồi thường thỏa đáng nếu bắt buộc phải điều chỉnh.”

Cô nói rõ ràng, không run, không nhìn vào bất kỳ ai để tìm sự đồng tình.

Ông vest xám nhận tờ giấy, lướt qua. “Chúng tôi sẽ xem xét. Bên Kiến Nhân có ý kiến gì về phản đối này không?”

Thu Linh lên tiếng trước. “Về mặt pháp lý, các hộ dân có quyền phản đối trong vòng mười ngày. Tuy nhiên, phương án cải tạo đã được phê duyệt ở cấp thành phố. Việc điều chỉnh cho từng trường hợp riêng lẻ là rất khó.”

Hân không nói gì. Cô biết điều đó. Cô chỉ cần tạo áp lực, kéo dài thời gian, kiếm thêm vài tuần để tính toán phương án khác — bán bớt đồ đạc, vay thêm từ bạn bè, hoặc đóng cửa một phần café để cắt giảm chi phí.

Cô không nghĩ đến việc đóng cửa hoàn toàn. Cô không cho phép mình nghĩ đến.

“Tôi có phương án đề xuất.”

Giọng Gia Huy.

Anh đứng dậy, mở túi vải đen, rút ra ba tờ giấy vẽ khổ lớn. Anh trải chúng lên bàn — những bản vẽ mặt cắt, phối cảnh đoạn phố từ số 30 đến 34. Trên đó, café Nếp được tô màu vàng nhạt, phần mặt tiền được giữ nguyên so với hiện trạng, nhưng phần mái hiên và bậc tam cấp được vẽ lại với một góc nghiêng khác.

“Phần vỉa hè đoạn này rộng 4.2 mét.” Gia Huy chỉ vào bản vẽ. “Nếu cắt giảm đồng loạt, café Nếp mất 30% diện tích. Nhưng nếu điều chỉnh mái hiên thu vào 40 cm và thay bậc tam cấp bằng dốc thoải, phần diện tích mất chỉ còn 12%. Vẫn đáp ứng được yêu cầu về lộ giới.”

Im lặng.

Ông vest xám cúi xuống xem bản vẽ. Thu Linh cũng nhìn theo, mặt không biểu cảm.

Hân không nhìn bản vẽ. Cô nhìn Gia Huy.

Anh đang giải thích với ông trưởng phòng về hệ số kỹ thuật, về khoảng lùi tối thiểu, về các công trình tương tự đã áp dụng ở phố Hàng Buồm. Giọng anh chậm, chắc, không quá trang trọng — đủ để người nghe tin rằng anh biết mình đang nói gì.

Hân nhận ra cô chưa bao giờ thấy Gia Huy làm việc với tư cách KTS thực thụ. Hồi đại học, họ chỉ vẽ những bài tập, những bản vẽ lý thuyết trên giấy. Bây giờ anh đang vẽ cho những con phố thật, cho những toà nhà thật — và cho café của cô.

Cô không biết nên cảm thấy gì.

“Phương án này có khả thi không?” Ông vest xám hỏi.

“Có.” Gia Huy đáp. “Tôi sẽ gửi bản vẽ chi tiết và tính toán kết cấu trong ba ngày.”

“Được. Chúng tôi sẽ xem xét.”

Buổi họp kết thúc sau hai mươi phút nữa — những thủ tục hành chính, những bản photo, những chữ ký xác nhận. Hân ký tên mình lần thứ ba trong buổi sáng, lần này vào biên bản cuộc họp.

Mọi người đứng dậy, rời đi dần. Thu Linh ra trước, giày cao gót gõ lộp cộp trên nền gạch. Ông vest xám và thanh niên cầm máy ảnh đi cùng, nói về lịch khảo sát tuần sau.

Chỉ còn Hân và Gia Huy trong phòng họp.

Anh đang gấp những tờ bản vẽ lại, bỏ vào túi vải đen. Động tác chậm rãi, tỉ mỉ — gấp đúng nếp cũ, không để rách góc.

“Cảm ơn.” Hân nói.

Gia Huy ngước lên. “Về cái gì?”

“Bản vẽ. Anh không cần phải làm điều đó.”

“Anh là KTS trưởng dự án. Việc của anh là tìm giải pháp.” Anh đóng khóa túi, đeo lên vai. “Không phải vì em.”

Hân biết đó không phải sự thật hoàn toàn. Nhưng cô không có bằng chứng để phản bác.

Cô cầm túi lên, định bước ra cửa.

“Hân.”

Cô dừng lại.

“Em đã đọc hồ sơ kiện tụng cũ chưa?”

Hân quay lại. “Hồ sơ gì?”

Gia Huy im lặng một nhịp. Mắt anh nhìn cô, dò xét — nhưng không phải kiểu dò xét của người đang thẩm vấn. Giống kiểu anh đang quyết định có nên nói tiếp không.

“Không có gì.” Anh nói. “Đi cẩn thận.”

Anh bước ra cửa trước cô, để lại mùi nước hoa nhẹ — bạc hà và gỗ đàn hương, thứ mùi cô chưa từng thấy ở anh sáu năm trước.

Hân đứng lại giữa phòng họp, tay nắm chặt quai túi.

*Em đã đọc hồ sơ kiện tụng cũ chưa?*

Anh biết về cái phong bì. Anh biết nó được gửi đến cho cô. Và câu hỏi của anh không phải “ai gửi” — mà là “em đã đọc chưa”.

Hân bước ra phố.

Trời đã hửng nắng, những tia vàng nhạt chiếu qua tán cây sấu. Tiếng xe cộ, tiếng rao hàng, tiếng một bà cụ gọi cháu qua đường. Một ngày mùa thu bình thường ở Hà Nội.

Cô rút điện thoại, gọi Grab.

Ba phút sau xe đến. Hân ngồi ghế sau, nhìn qua cửa kính những hàng phố lùi dần.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ một số lạ.

*“Em nên mở cái phong bì ra xem. Rồi em sẽ hiểu ai mới là người em nên nghi ngờ.”*

Hân đọc, xóa, không trả lời.

Nhưng tay cô đặt lên túi da — nơi có chiếc chìa khóa căn hộ, nơi cất chiếc phong bì dày không đề tên.

Xe dừng trước cửa café Nếp. Hân trả tiền, bước xuống.

Đức đang lau bàn, thấy cô thì vẫy tay. “Chị Hân, có bà khách ngồi từ sáng đến giờ, gọi ba ly trà sen rồi, không chịu về.”

Hân nhìn vào trong. Bà Minh — hàng xóm quen, người hay ngồi café vào buổi sáng, uống trà, đọc báo, kể chuyện xưa.

Bà thấy Hân, cười: “Về rồi à con? Hôm nay mặc đẹp thế, đi họp hả?”

“Dạ, con đi họp về bà ạ.” Hân đặt túi xuống quầy, bước ra bàn bà Minh.

Bà rót thêm một ly trà, đẩy về phía Hân. “Ngồi xuống đây, bà có chuyện này muốn kể.”

Hân ngồi xuống. Trà sen còn nóng, hương thơm dịu.

“Hồi trước cái nhà số 32 này…” Bà Minh bắt đầu, giọng chậm rãi kiểu người già Hà Nội kể chuyện cũ. “…có hai đứa nhỏ hay ngồi học bài ở bàn gỗ đấy. Một đứa con gái, học kiến trúc. Một đứa con trai, học cùng trường. Chúng ngồi từ chiều đến tối, vẽ vời lung tung. Bà nội con mua trà đá cho chúng uống, không lấy tiền.”

Bà Minh nhìn Hân, mắt hiền. “Bây giờ còn mỗi một đứa, đứa con gái đứng đây thôi.”

Hân không nói gì.

“Bà chỉ kể vậy thôi.” Bà Minh cầm ly trà lên, uống một ngụm. “Con gái à, có những thứ người ta giữ không phải vì cần. Mà vì không muốn mất.”

Hân ngồi yên, tay đặt trên mặt bàn gỗ cũ — nơi hai đứa trẻ ngồi học bài mười hai năm trước.

Bà Minh đứng dậy, cầm túi, vỗ vai Hân. “Bà về đây, mai bà lại sang.”

Hân ngồi lại một mình.

Đức mang cốc cà phê ra, đặt trước mặt cô, không hỏi gì, quay vào bếp.

Hân nhìn lên kệ sau quầy — cây bút bi cũ của Gia Huy vẫn nằm đó, cạnh lọ hoa.

Cô rút điện thoại, mở lại tin nhắn từ số lạ. Ba dòng chữ, không ký tên.

*“Em nên mở cái phong bì ra xem.”*

Hân nhập ba chữ: “Anh là ai?”

Gửi đi.

Tin nhắn không đến được. Số máy đã không tồn tại.

Hân tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn.

Bên ngoài, những đám mây trắng trôi chậm trên nền trời xám nhạt. Tiếng rau non từ hàng phở đối diện vọng sang, tiếng xe tải chở vật liệu từ công trình cuối phố.

Café Nếp vẫn đứng ở số 32.

Và cái phong bì dày không đề tên vẫn nằm trong tủ sau quầy, chưa được mở.

Hân nhấc cốc cà phê lên, uống một ngụm. Đắng.

Cô đặt cốc xuống, đứng dậy, đi về phía quầy.

Tay cô đưa ra — rồi dừng lại trước ngăn tủ.

Chưa. Chưa phải bây giờ.

Cô rút tay về, cầm cây bút bi cũ của Gia Huy lên. Thân bạc lạnh, hơi nặng.

Hân bỏ nó vào túi quần.

Cô bước ra cửa, đứng trên hè phố, nhìn về phía cuối đường — nơi có công trường, có những tấm bạt xanh che vật liệu xây dựng, có người đàn ông áo trắng đã khuất từ lâu.

Điện thoại trong túi rung. Mẹ gọi.

Hân bắt máy.

“Con ổn chứ?”

“Vâng.”

Im lặng. Tiếng thở của mẹ ở đầu dây bên kia.

“Mẹ thấy hôm nay Hà Nội nắng đẹp.”

“Vâng.”

“…Thôi, mẹ cúp đây.”

“Dạ.”

Hân cúp máy.

Cô đứng đó thêm một lúc, tay vẫn trong túi quần, cạnh cây bút bi cũ.

Trên tầng hai café, ô cửa sổ nhỏ mở hé, một cành hoa giấy khô kẹt trong song sắt — di tích từ thời bà nội còn sống.

Hân ngước nhìn.

Cô chưa sẵn sàng mở cái phong bì. Nhưng cô biết, một ngày nào đó không xa, cô sẽ phải mở.

Và khi đó, cô sẽ không còn là người ngồi yên chờ đợi nữa.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel