Chương 2

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Trước Cửa Nếp
  4. Chương 2
Prev
Next
Novel Info

# Chương 2

Hân đứng trong bếp, lưng tựa vào cánh cửa gỗ.

Bên ngoài không có tiếng bước chân ra về. Cô nghe rõ tiếng phố sau lớp kính — xe máy lưa thưa, tiếng rao bánh mì từ đầu ngõ, một giọng đàn ông gọi to tên ai đó. Nhưng trong không gian café, chỉ có tiếng ghế gỗ cũ. Không dời.

Cô đã nghĩ anh sẽ đi. Hầu hết mọi người sẽ đi khi bị nói “chưa mở cửa” hai lần.

Nhưng Gia Huy chưa từng là hầu hết mọi người.

Hân đẩy cửa bếp, bước ra. Quầy café vẫn nguyên như lúc cô rời — cốc cà phê nguội, chồng giấy tờ, điện thoại màn hình đen. Và trên bàn gỗ thấp cũ, Gia Huy đang ngồi.

Anh không rút điện thoại, không xem hồ sơ, không làm bất cứ việc gì để lấp đầy khoảng lặng. Anh chỉ ngồi, hai tay đặt trên mặt bàn, nhìn ra ô cửa kính — nơi ánh sáng xám của trời Hà Nội bắt đầu loang dần.

Hân đứng sau quầy, cách anh gần bốn mét.

“Anh bỏ quên hồ sơ.” Cô nói, không phải câu hỏi.

Gia Huy quay đầu lại. “Tôi để đấy.”

“Cửa chưa mở.”

“Tôi biết.” Anh đứng dậy, chậm rãi, nhưng không bước về phía cửa. “Tôi cần cô ký biên bản khảo sát sơ bộ. Và biên bản phản đối nếu cô có.”

Hân nhìn xấp hồ sơ trên bàn. Cô biết thủ tục — hồi còn làm KTS nội thất, cô từng ký những biên bản kiểu này cho khách hàng. Cái chữ ký trên tờ giấy đồng nghĩa với việc cô đã được thông báo, đã được giải thích, và không thể nói “tôi không biết” sau này.

Nhưng chưa bao giờ cô đứng ở phía bên kia — bên phải ký, bên phải bảo vệ.

“Đưa tôi xem.” Hân nói.

Gia Huy lấy từ xấp hồ sơ hai tờ giấy. Anh đặt chúng lên quầy, úp mặt xuống, như thể chờ cô lật. Hành động đó — không đưa thẳng vào tay, không để mở sẵn — khiến Hân nhíu mày.

Cô lật tờ đầu.

Biên bản khảo sát sơ bộ — thông tin dự án, tên công trình, phạm vi khảo sát. Dòng cuối: *“Chủ cơ sở xác nhận đã được đo đạc và chụp ảnh hiện trạng.”*

Hân lật tờ hai.

Biên bản ghi nhận phản đối — một tờ giấy trắng với vài dòng chữ in sẵn, phần lớn là để trống. Chỉ có một mục duy nhất được tô đen: *“Phản đối phương án cắt giảm diện tích mặt tiền.”*

Cô ngước lên. “Ai in sẵn mục này?”

“Tôi.” Gia Huy nói. “Hôm qua, sau khi biết chủ quán là cô.”

Hân giữ im lặng. Trong đầu cô xoay chuyển mấy thứ cùng lúc — thủ tục, cái bẫy, lòng tốt, hoặc không phải lòng tốt. Anh vừa giúp cô tiết kiệm một bước tự viết đơn. Nhưng cô không biết anh giúp vì cô là chủ quán, hay vì cô là Ngọc Hân.

Cô chọn không hỏi.

“Tôi sẽ đọc kỹ rồi ký sau.” Hân đặt hai tờ giấy xuống quầy.

“Cô có mười ngày để nộp phản đối. Tính từ hôm qua.” Giọng Gia Huy đều. “Ngày mai là ngày thứ hai.”

Hân gật đầu. Cô biết. Cô đã đọc tờ thông báo từ quận đủ lần để thuộc lòng từng con số.

“Vậy thì anh có thể đi được rồi.” Cô nói.

Gia Huy không nhúc nhích. Anh đứng đó, tay vẫn đặt trên mặt quầy, mắt nhìn cô — không phải ánh nhìn chất vấn, cũng không phải ánh nhìn của người sắp nói điều gì đó quan trọng.

“Hân.” Anh nói lại tên cô, lần thứ hai trong buổi sáng. “Em có muốn hỏi tôi điều gì khác không?”

Hân biết anh đang nói về quá khứ. Về sáu năm im lặng. Về cái ngày cô biến mất khỏi điện thoại, khỏi tin nhắn, khỏi tất cả những nơi mà hai đứa từng tồn tại.

Cô có hàng trăm câu hỏi.

Nhưng cô không hỏi câu nào.

“Tôi cần anh ký vào đây.” Hân nói, đẩy hai tờ giấy về phía anh. “Ký với tư cách người khảo sát. Rồi để lại hồ sơ. Tôi sẽ gửi phản đối sau.”

Gia Huy nhìn cô thêm một nhịp. Rồi anh rút bút từ túi áo — một cây bút bi cũ, thân bạc trầy xước, loại dùng đến khi gần hết mực mới thay. Anh ký vào hai tờ giấy, nét chữ gọn, thẳng, không hoa mỹ.

Hân nhìn cây bút đó. Cô nhận ra nó. Hồi đại học, Gia Huy dùng cây bút đó trong tất cả các buổi vẽ thiết kế. Cô từng hỏi sao không mua bút mới. Anh nói: *“Quen tay rồi.”*

Vậy mà sáu năm rồi anh vẫn dùng nó.

Gia Huy đặt bút xuống, đẩy hai tờ giấy về phía cô. “Của cô.”

Hân cầm lên, kiểm tra chữ ký. Đủ hợp lệ.

“Cảm ơn.” Cô nói, giọng không có ý nghĩa gì nhiều.

Im lặng.

Chuông cửa reo.

Cả hai cùng quay ra. Ngoài cửa là một thanh niên gầy, tóc nhuộm xanh một bên, mặc áo hoodie rộng thùng thình, tay xách hai túi ni lông to đùng — một túi sữa tươi, một túi bánh mì.

Đức.

Nó đứng chôn chân ở ngưỡng cửa, mắt liếc từ Hân sang Gia Huy, từ Gia Huy sang xấp hồ sơ trên quầy, từ xấp hồ sơ xuống cây bút bi cũ nằm cạnh.

“Chị Hân…” Đức nói, giọng rụt rè bất thường. “Em… để đồ ở đây rồi đi ra ngoài một lát nhé?”

Hân không nói gì. Đức đặt hai túi đồ lên bàn gần cửa, rồi biến mất ra ngoài trong tích tắc — nhanh đến mức cánh cửa suýt đập vào mông nó.

Hân thở ra.

“Anh nên đi.” Cô nói, quay lại phía Gia Huy.

Anh vẫn đứng đó, hai tay đã rời khỏi quầy. Hồ sơ vẫn nằm trên bàn — anh chưa cầm lên.

“Hôm qua, trước khi biết chủ quán là em.” Gia Huy nói, giọng trầm. “Anh đứng ngoài kia mười lăm phút. Nhìn vào.”

Hân không đáp.

“Anh chỉ cần hỏi mình có nên vào không.” Anh nói tiếp. “Và câu trả lời vẫn là không, cho đến tận bây giờ.”

Anh bước ra cửa, không quay lại. Cánh cửa kêu nhẹ, rồi khép.

Hân đứng im.

Bên ngoài, tiếng phố đã bắt đầu ồn. Xe máy, tiếng còi, tiếng rau non từ hàng phở đối diện. Một ngày mới bắt đầu.

Cô nhìn xuống quầy.

Cây bút bi cũ của Gia Huy vẫn nằm ở đó. Anh đã để quên.

Hân cầm lên. Thân bạc trầy xước, nặng hơn cô nhớ. Cô đưa tay mở tủ sau quầy — định cất đi, đến khi nào gặp lại thì trả.

Tay cô chạm vào phong bì dày không đề tên.

Cô rút tay ra.

Đặt cây bút lên kệ, cạnh lọ hoa nhỏ.

Bên ngoài, Đức thò đầu qua ô cửa kính, mặt ngơ ngác: “Chị Hân ơi, anh ấy đi rồi à? Em vào được chưa?”

Hân không trả lời.

Cô nhìn xấp hồ sơ trên bàn gỗ — Gia Huy vẫn chưa cầm lên. Trong đó, bên dưới biên bản khảo sát, một góc giấy hơi nhô ra, cũ hơn những tờ còn lại.

Hân không mở ra xem.

Cô chỉ đứng đó, giữa café vắng khách, tay đặt trên quầy — nơi vừa có chữ ký của người đàn ông sáu năm trước từng là bạn thân nhất đời cô.

Đức lặng lẽ bước vào, xách hai túi đồ đi thẳng vào bếp. Nó không hỏi gì thêm.

Cái cây bút bi cũ nằm trên kệ.

Cái phong bì dày vẫn nằm trong tủ.

Và tờ giấy phản đối — in sẵn dòng chữ cô không phải tự viết — nằm trước mặt, chờ chữ ký của cô.

Hân kéo ghế, ngồi xuống.

Bên ngoài, trời đã sáng hẳn.

Prev
Next
Novel Info
Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (18)
  • adventure (18)
  • boys (18)
  • chinese (18)
  • drama (18)
  • ecchi (18)
  • fighting (18)
  • fun (18)
  • girl (18)
  • horrow (18)
  • manhwa (18)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Webnovel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Webnovel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Webnovel